Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi đưa ra quyết định: Học lái xe. Rồi mua một chiếc RV, rong ruổi khắp nơi.
là làm.
Ngay hôm sau tôi đăng ký học lái.
Dù sáng dậy sớm, tối mệt rã rời, nhưng chính bản thân , tôi thấy thật đáng giá.
Thỉnh thoảng, tôi đăng vài tấm ảnh WeChat, ghi chú: “Cuộc đời mới bắt .”
72 sau tôi rời khỏi nhà, tin nhắn từ Trấn Phong xuất hiện.
Là ảnh chụp cả nhà đông đủ. Một người phụ nữ đứng cạnh mẹ chồng tôi, tay khoác vai .
nấy đều cười tươi trẩy hội.
Thằng con tôi nhắn:
【Mẹ à, con thật từ đáy lòng, con không muốn mẹ cứ lông bông mãi thế. Mẹ cố chấp nữa. Giờ mẹ không có nhà, Lan đã dọn đến tụi con rồi!】
Lan?
Tôi biết rõ người đó là .
Tên đầy đủ là Trương Quế Lan – hàng xóm từ nhỏ Quốc Đống.
Hắn từng : “Nếu không cưới cô thì anh đã lấy Quế Lan rồi.”
Mẹ chồng từng phản đối kịch liệt chuyện đó Quế Lan công việc bấp bênh, lại mang theo hai đứa trai ăn bám.
Cô ta đến giờ vẫn chưa kết hôn. Láng giềng từng đồn rằng, Quế Lan độc thân chờ Quốc Đống.
Giờ cô ta đường hoàng bước vào nhà họ .
Tôi biết sao.
suốt mấy tôi rời đi, cả nhà ấy rối tung rối mù.
Hàng xóm nhắn WeChat kể lại:
Mẹ chồng không chăm, bốc mùi nguyên nhà.
Con dâu vào bếp thì cơm lúc khê lúc , gọi đồ ăn ngoài.
chồng thì nhồi cơm cho mẹ nhồi vịt, suýt nghẹn c.h.ế.t .
Do ăn đồ ngoài không hợp, mẹ chồng tiêu chảy nguyên đêm.
Cứt loãng bốc mùi, chảy tràn xuống sàn.
chồng vừa thay tã, vừa la hét dính một mặt.
Kể từ sau hôm đó, cái chuông gọi bên giường cứ nửa lại réo một lần.
chồng con dâu hành đến mức xác xơ.
Cả đêm không ngủ nổi.
Hai đứa giành nhau chuyện thay bỉm cho mẹ chồng mà cãi nhau long trời lở đất.
Tôi nghe kể mà bụng muốn vỡ cười, ráng nhịn đến phát đau.
“Thì có liên quan đến tôi đâu? Tôi đâu là người nhà họ nữa. Mà nghĩ lại, xưa giờ tụi nó có coi tôi là người nhà bao giờ đâu.”
Bên kia điện thoại, giọng thằng con trai tôi bắt gấp gáp, hơi thở phì phò:
“Được! Mẹ giỏi thì bao giờ quay lại! Từ nay con coi không có người mẹ mẹ! Lan giờ ở đây rồi, ấy chăm lo được cho ba, cho , cho tụi con luôn! Không giấu mẹ, Lan thương con hơn cả mẹ ruột!”
Tôi chẳng buồn đáp lại, định tắt máy thì con dâu chen vào:
“Mẹ! Mẹ có không về thì thanh toán chứ!”
Tôi cau mày: “ ?”
Giọng nó bắt liến thoắng cái máy tính :
“Mẹ không có ở nhà, ba trước Lan dọn tới, con là người chăm sóc nội. Từ thay bỉm, đút cơm, xoay người, lau người… tất tần tật đều một con. Hộ lý bây giờ 300 tệ một . Thôi mẹ đưa con 1000 tệ cho tròn.”
Tôi đứng hình: “Ủa? Tôi hộ lý cho cô? Cô điên à? Người cần là chồng cô chứ!”
“Mẹ!” Giọng nó ré còi báo cháy. “Mẹ vậy được à? Con đang làm thay mẹ đó! Đây là trách nhiệm mẹ mà! Con giúp mẹ thì mẹ chứ, sao lại bảo con đi đòi ba chồng?!”
Tôi bật cười thành , hít một hơi sâu để bình tĩnh rồi :
“Thế để tôi tính cho cô nhé. Tôi chăm nội các người suốt 5 năm, nào từ sáng đến đêm, 300 tệ một , không nghỉ nào. Vậy tổng cộng là 530 nghìn. Muốn tới à? Bảo chồng cô và ba chồng cô cho tôi xong rồi hãng chuyện tiếp!”
Con dâu nghẹn họng, rồi gào :
“Nếu mẹ không , sau này mẹ mong con Trấn Phong nuôi mẹ lúc già!”
“Khỏi cần!” Tôi hừ một rồi dập máy thẳng tay, chặn toàn bộ số điện thoại, WeChat, tin nhắn từ đám người đó.
Chưa đầy nửa sau, một thông báo hiện từ nhóm chat gia đình.
Là một bức ảnh.
Đồ đạc quen thuộc tôi – vài bộ quần áo, một số vật dụng cá nhân – nhét đại vào mấy túi lưới rẻ , vứt ở bãi rác trước nhà.
Kèm theo đó là dòng chữ @ tôi:
【Không có cống hiến thì mơ được ở lại. Mật mã khóa cửa đã đổi. Sau này có bò về quỳ lạy hòng bước chân vô nhà!】
Ngay sau đó, tôi đá khỏi nhóm.
Tôi nhìn cái avatar Quốc Đống hiện cuối cùng.
Chỉ cười nhạt.
Mấy người vậy, tôi chẳng để dây dưa.
Tôi quay về cuộc .
Dành nửa tháng để thi lấy bằng lái.
Sau đó mua một chiếc xe RV tầm giá 150 ngàn tệ tại địa phương.
Chính thức bắt hành trình lang thang khắp nơi bằng xe nhà di động.
Sau khám phá mọi ngóc ngách Sanya, tôi khởi hành từ Nam ra Bắc.
Dọc đường, tôi nhận nuôi hai chú ch.ó hoang và một con mèo nhỏ bỏ rơi.
Tự học dựng clip, rồi đăng video chia sẻ hành trình trên xe mạng.
Tài khoản mạng xã hội dần có người theo dõi.
lượt fan đến hai chục ngàn, tôi mở buổi livestream tiên.
Có người hỏi:
“Cô không đi cùng gia đình sao? Sao lại chọn du lịch một ?”
Tôi không nhắc đến đống ký ức dơ bẩn phía sau.
Chỉ nhẹ nhàng chia sẻ quan điểm về hôn nhân và thân phận phụ nữ thời nay.
Không ngờ, những lời đó lại chạm đến trái tim hàng ngàn chị .
Lượt xem video tăng vọt.
Một số bạn bè cũ gọi điện hỏi thăm, chúc mừng tôi cuối cùng cho chính .