Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
trai tôi đ.á.n.h ở trường, thầy giáo gọi điện tôi trường gấp.
Thế nhưng, vừa bước chân vào văn phòng, tôi đã đứng hình mất năm giây!
Vị giáo đang đứng đó lại chính là , người yêu cũ từng bị tôi đá tơi tả năm .
Tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó, anh nhất quyết không chịu chia tay với tôi, mắt đỏ hoe, tay nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, van nài tôi đừng đi.
đây, đã nhận ra tôi rồi.
Lúc này, đôi mắt vốn luôn dịu dàng với mọi người của anh lại nhìn tôi chằm chằm, như thể muốn nhìn thấu tôi vậy.
Tôi bị nhìn đến mức tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống liên hồi, đó nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh: “Em… là của Tô Vọng sao?”
Tôi ngẩn ra một lúc rồi vội gật đầu lia lịa: “Đúng, đúng, tôi là của thằng bé.”
lạnh, tiến lại gần tôi vài bước: “Tô Vãn, chúng ta bên năm năm, chia tay ba năm. Em có con trai sáu tuổi từ khi vậy? Sao tôi lại không biết nhỉ?”
“Tôi…”
Đầu óc tôi rối bời, buột miệng nói ra: “Tôi là kế của thằng bé, không được à?”
1
Trước cổng trường Trung Phổ thông số 1.
Tôi lôi điện thoại ra chụp mấy kiểu ảnh cổng trường, tiện tay gửi vào nhóm chat lớp cấp ba năm xưa.
Tôi: [Mọi người đoán xem tớ đang ở đâu?]
A: [ về trường cũ đấy à?]
B: [Nghe bây thầy Trương làm trưởng phòng giáo vụ rồi? Thật không vậy?]
C: [Chẳng phải hồi tốt nghiệp sẽ không bao quay lại sao? được mấy năm mà đã phá vỡ lời thề rồi?]
Tôi: [Ai thèm đến đây chứ? trai tớ vừa đ.á.n.h ở trường, tớ đến đây chịu trận thay anh trai.]
A: [Ha ha ha, ‘truyền thống’ nhà bền thật đấy! Ngày xưa anh đ.á.n.h, đ.á.n.h, đến lượt trai tiếp tục đ.á.n.h. Thế này có được coi là ‘gia truyền’ không nhỉ?]
Nhóm chat lập tức rôm rả hẳn , mọi người bắt đầu lôi đống lịch sử đen tối của tôi ra tán.
Tôi nghĩ mình không nên xem điện thoại nữa, nếu không tôi sẽ ngượng đến mức muốn độn thổ mất.
Tôi cất điện thoại, quay người bước vào trường.
Bác vệ ở cổng vẫn y như xưa.
Tôi vốn định giả vờ làm sinh lẻn vào, ai dè đi được hai bước đã bị gọi giật lại.
giống như lần đi muộn, tôi bị giữ lại ở phòng vệ điền thông tin, ký tên, chờ thầy xác nhận được vào.
“Cái nhà này đúng là có duyên. Ngày xưa anh suốt ngày phải ký vào quyển sổ này đấy.”
Bác vệ vừa gập sổ vừa nói.
2
Cái chuyện “phong thủy” này đúng là khó nói.
năm trước, anh tôi chịu trận thay tôi. năm , đến lượt tôi “đỡ đạn” con trai anh .
trai tôi từng nói giáo của nó là một thầy giáo khá đẹp trai.
Thế nên trước khi vào, tôi còn đặc biệt lôi gương nhỏ ra dặm lại lớp trang điểm.
Tôi vừa cất bông phấn vừa liếc mắt qua góc hành lang, thấy có một người đang đi về phía này.
Một bóng người quen thuộc, mặc chiếc áo sơ mi màu đỏ sẫm già dặn, quần ống rộng, chùm chìa khóa đeo lủng lẳng ở thắt lưng cứ kêu leng keng theo mỗi bước chân.
Trên mặt đeo một cặp kính gọng đen, tròng kính dày như đáy chai bia.
Ống tay áo sơ mi được xắn hai lần, lộ cánh tay săn chắc.
Hình như người này vừa rửa tay xong nên những giọt nước vẫn còn đọng trong lòng tay. Anh tiện tay vuốt ngược tóc ra .
Nước chảy xuống theo cánh tay, thấm vào mép tay áo.
Cái hành động vuốt ngược tóc ra lộ vầng trán cao khiến cái vẻ “chín chắn” cố ý tạo dựng kia tan thành mây khói.
Bốn mắt nhìn .
Cả hai đều sững sờ.
Mãi một lúc , tôi gượng một cái: “À, lâu rồi không gặp.”
Anh chớp mắt liên tục, cố che giấu vẻ lúng túng trên khuôn mặt.
“Sao em lại đến đây? Thầy Trương chuyển công tác sang trường Trung Phổ thông số 2 rồi. Đừng tìm nhầm người nhé.”
Nói xong, anh lách người đi vào văn phòng, không thèm ngoái lại nhìn, cứ như chưa từng quen biết tôi vậy.
Tôi lạch bạch đi theo .
“Tôi không tìm thầy Trương. Tôi tìm giáo lớp 10-5. Anh có biết thầy ở đâu không?”
Vì đang là nên trong văn phòng không có nhiều người.
Tôi nhìn xung quanh, chẳng thấy thầy giáo xứng đáng với hai chữ “đẹp trai” cả.
Tôi đành phải quay sang nhìn .
Anh đã ngồi xuống làm việc, xoay ghế lái, bắt chéo chân, nhìn tôi chằm chằm rồi hỏi: “Tìm thầy có việc gì?”
“Tô Vọng đ.á.n.h với người ta.”
Anh nhướn mày: “Tô Vọng… là gì của em?”
Lời đã tới miệng, tôi vốn định nói hai từ “ trai”.
Nhưng, thế quái hai chữ lại vòng vo một vòng, biến thành hai từ khác.
“Con trai.”
3
Mắt anh đột nhiên giật cái rồi lập tức cúi đầu xuống.
Anh với tay ra, chỉnh lại bảng tên trên ngay ngắn, thậm chí đầu ngón tay còn gõ nhẹ đó.
Tên bảng tên viết rõ ràng: [Giáo lớp 10-5 — ].
Anh nhanh ch.óng ngẩng đầu .
Đôi mắt vốn luôn đong đầy tình cảm đan nhìn thẳng vào tôi.
Người ta thường nói “yêu một người, trong mắt sẽ có cả đại dương”.
Nhưng ánh mắt của anh lúc này không giống đại dương, mà giống như một dòng suối nhỏ trong vắt ở khe núi hơn.
Nhìn bề ngoài có vẻ yên bình, dịu dàng, chẳng có chút sát thương , nhưng nếu thực sự bước vào, sẽ thấy bên dưới sâu thẳm không thấy đáy. Đến khi nhận ra có gì đó không ổn, mọi chuyện đã quá muộn, không thể cử động được, chỉ có thể tiếp tục chìm xuống thôi.
Tôi vội vàng quay mặt đi, lùi lại một bước, cung kính cúi người chào.
“Xin lỗi thầy, Tô Vọng đã gây rắc rối thầy rồi.”
Cái nhìn của anh như có sức nặng, khiến tôi thấy da đầu tê rần.
“Em… là của Tô Vọng sao?”
Tôi gật đầu cái rụp.
Một giáo ở bên cạnh bật : “Đừng đùa nữa, Tô Vọng đã sáu tuổi rồi, trông cô còn trẻ thế này, sao có thể làm của thằng bé được?”
Tôi nhìn vị giáo kia, giọng không hề run: “Thầy không tin chẳng sao, nhưng tôi thật sự là ruột của thằng bé.”
Thái độ nghiêm túc của tôi lại khiến người ta bắt đầu thấy hơi nghi ngờ.
đột nhiên đứng dậy, lạnh, bước hai bước về phía tôi, gằn giọng qua kẽ răng: “Tôi và em yêu năm năm, chia tay ba năm. Em có con trai sáu tuổi từ khi vậy? Sao tôi lại không biết nhỉ?”
“Tôi…” Đầu óc tôi rối bời, buột miệng nói ra: “ kế, không được à?”