Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7
Quán lẩu malatang gần cổng trường mở bao nhiêu nay vẫn đông khách như .
Ngày xưa tôi hay thấy bà chủ bận rộn bếp, giờ bà ấy ít xuất hiện, giao lại quán cho gái quản lý.
Người thay đổi nên khẩu vị cũng không còn giống như trước nữa.
Chỉ húp một ngụm nước dùng thôi đã cay đến nỗi nồng cả mũi.
Thấy vậy, anh lặng lẽ lấy một gói khăn giấy túi ra, nhẹ nhàng đặt tay tôi.
Tôi cũng khách sáo, chộp lấy rồi xì một rõ to, thèm giữ hình tượng gì nữa.
“Đã là để tôi mời đi nhà hàng rồi, cứ thích món này cơ, lát nữa đừng có đi rêu rao là tôi keo kiệt đấy nhé.”
Anh lầm bầm gắp một đũa miến, nhưng mắt cứ liếc về phía tôi suốt.
“Rồi rồi, anh không keo kiệt.”
Ánh mắt anh cứ dính c.h.ặ.t lấy tôi.
Vài phút trôi qua, anh vẫn nhìn tôi chằm chằm, có ý định dời mắt đi chỗ khác.
Điều này khiến tôi sởn cả gai ốc, gần như không nuốt nổi thức .
Tôi không chịu nổi nữa, đập mạnh đôi đũa xuống, trừng mắt nhìn anh.
“Anh nhìn gì vậy? Nhìn nữa là tôi m.ó.c m.ắ.t rồi cho ch.ó đấy.”
Bị tôi mắng, anh không những không giận mà còn bật cười.
Lúc này anh mới chịu cầm đũa lên ngon lành.
Khóe môi anh còn vương nét cười không giấu nổi, cứ như mới vớ được món hời vậy.
“Đồ dở hơi.” Tôi đảo mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Anh lại càng cười tươi hơn.
Cứ như tôi không phải mắng mà là tỏ tình với anh vậy.
được nửa chừng, ngoài cổng trường ồn ào hẳn lên.
Một nhóm học sinh cười rôm rả ùa , quán nhỏ lập tức chật kín người.
Nhóm học sinh lớp Nghiễn cũng đây. thấy anh quán, chúng lập tức im bặt, ngoan ngoãn chào hỏi anh.
Nhưng ngay quay người lại, chúng bắt đầu nháy mắt ra hiệu, xì xào bàn tán.
Cứ chốc chốc lại có học sinh liếc về phía tôi.
Tôi dứt khoát đặt đũa xuống, khoanh tay trước n.g.ự.c, thản nhìn lại.
8
Nghiễn còn phải dạy tiết tự học buổi tối nên ra khỏi quán đã vội vàng đi ngay.
Trước đi, anh còn túm lấy tay tôi, nằng nặc đòi tôi đưa anh ra khỏi danh sách đen.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, nhìn anh sải bước nhẹ nhàng đi cổng trường.
bóng lưng anh hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, điện thoại của tôi đột rung lên hai lần.
Là tin nhắn mới, anh gửi một biểu tượng cảm xúc mèo.
Nghiễn: [Hẹn gặp lại nhé~ Meo]
Trên màn hình, mèo nhỏ giơ chân lên vẫy vẫy.
đầu tôi lập tức hiện ra hình ảnh Nghiễn tự động tác này.
Tôi đột rùng mình một , cánh tay nổi hết cả da gà.
Chắc thầy giáo áp lực lớn lắm, nếu không, sao một người bình thường lại có trở nên như ?
Tôi lắc đầu, quay người đi về phía chiếc xe ở kia đường.
Tôi mở cửa xe, đạp ga phóng thẳng đến công ty của anh trai.
“Anh không biết đâu, trai anh ‘oai’ lắm đấy.”
“Thầy giáo một mình nó cân mười . Nếu không phải thầy giám thị đến kịp thời, có lẽ nó đã thắng thật rồi.”
“Em đã cho thằng đi học võ là không sai mà.”
Anh tôi ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, tháo kính ra, day day giữa hai đầu chân mày.
“Tính cách của nó giống em y như đúc vậy.”
Tôi vội giơ tay ra hiệu theo thói quen: “Ấy ấy, đừng có bừa, này không được bắt quàng họ đâu nhé.”
Anh ấy ngước mắt nhìn tôi một rồi thở dài đầy bất lực.
“Thôi được rồi, lần này về lại trường cũ cảm thấy nào?”
Anh ấy hỏi rất thản , nhưng tôi lại nghe ra có gì đó không đúng.
Tôi nheo mắt nhìn anh ấy chằm chằm: “ lẽ… anh đã biết trước?”
“Biết gì cơ?”
“Anh còn giả vờ! Đừng tưởng em không nhìn thấu được anh. Chắc chắn anh đã biết giáo viên chủ nhiệm của Tô Vọng là Nghiễn lâu nên mới cố tình cử em đến đó đúng không?”
Anh ấy ngả người ra sau ghế, bật cười, cả người toát lên vẻ thư thái.
“Anh cũng chỉ muốn giúp hai một tay thôi. Nếu không phải vì đó, hai cũng đâu đến nỗi…”
“Anh à!”
Tôi hét lên, ngắt lời anh ấy.
Anh ấy dừng lại, nhìn tôi đầy nghiêm túc.
Tôi hít một hơi thật sâu, hạ giọng xuống: “Thật sự không phải lỗi của anh, đó chỉ là số phận đã an bài thôi.”
“Em bắt đầu tin số phận bao giờ ?”
“Em vẫn luôn tin mà.”
“Nhưng ít nhất cũng nên cho cậu ấy biết xưa.”
“Anh ấy còn thông minh hơn cả em, rốt cuộc mọi là nào, lòng anh ấy tự biết rõ rồi.”
9
Cuộc sống của nhà tôi cứ như một vở kịch vậy.
anh trai mười lăm tuổi, tôi đã đến với giới này.
mới sinh ra, tôi gầy nhom, xíu như một chú mèo . Lúc nào tôi cũng lo lắng vô cùng, sợ tôi sẽ không sống nổi.
là họ cứ để tôi lớn lên tự , gò bó gì cả.
ai ngờ tôi lại thuận lợi sống đến mười hai tuổi, nhưng rồi lại đột ngột qua đời.
ngày đầu tiên lên cấp hai, anh trai là người đưa tôi đến trường.
Trên đường đi, anh ấy xoa đầu tôi và : “Dù đã đi rồi nhưng vẫn còn anh ở đây. Em đừng sợ, dù trời có sập xuống, anh cũng sẽ chống đỡ vệ em. nào dám bắt nạt em, em cứ đ.á.n.h trả thật mạnh cho anh.”
ngày đó trở đi, tôi trở thành người “tự do” nhất lớp.
Ngay sau kỳ thi đại học kết thúc, tôi và Nghiễn chính thức ở nhau.
Bốn đại học trôi qua, cuộc sống mới có chút khởi sắc.
Nhưng đúng đó, anh trai và chị dâu tôi gặp , cả hai đều phải nhập viện.
Công ty của anh tôi gặp hết vấn đề này đến vấn đề khác. Chuỗi vốn bị đứt, các đối tác bỏ chạy, công ty đứng trước bờ vực phá sản.
Lúc đó Tiểu Tô Vọng mới được bao nhiêu tuổi chứ? Cũng tầm tuổi tôi hồi mới đi học, cơm mặc áo đều phải có người chăm.
đó, anh trai và chị dâu nằm viện càng không thiếu người chăm sóc.
Chúng tôi từng thuê mẫu, cũng từng mời hộ lý, nhưng chưa được mấy ngày, tất cả đều nghỉ việc hết.
Cho đến một buổi trưa nọ, của Nghiễn đột tìm đến nhà.
Cánh cửa mở ra, những lời bà ấy như một nhát d.a.o vạch trần toàn bộ sự thật.
Bà ấy : “Cháu gái, không phải dì nhẫn tâm đâu, nhưng cháu nhìn điều kiện của Tiểu Nghiễn nhà dì xem, hai nhà chúng ta chênh lệch quá lớn. Nếu hai cố gượng ép ở nhau, cả hai sẽ không được hạnh phúc đâu.”
“Nghe dì khuyên một câu, cầm lấy số tiền này rồi chia tay thằng đi.”
“Anh trai và chị dâu của cháu vẫn nằm viện, cháu không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho họ chứ.”
“Dì nghe cháu mất sớm, một tay anh trai nuôi cháu khôn lớn, bây giờ cháu không muốn để cậu ấy phải lo lắng thêm, đúng không?”
“Họ còn có một học cấp hai. đã mất mất , ngày sau phải sống sao đây? Cháu không vì bản thân mình mà hủy hoại cả gia đình này được..”
“Đừng kể cho Tiểu Nghiễn biết hôm nay. Thằng là một hiếu thảo, nếu biết , chắc chắn nó sẽ ầm lên, điều đó chỉ khiến anh trai cháu khó xử hơn mà thôi.”
“Cháu gái, cháu suy nghĩ kỹ đi nhé.”