Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
🚫 CẢNH BÁO QUYỀN
Tác phẩm này là kết tinh từ mồ hôi, trí tuệ và thời gian của tác giả Tôi không phải là Thần Muối.
dịch thuộc quyền sở hữu của Quất Tử.
Tôi phát hiện ra mình mang thai, thật sự là công lao to lớn của con bạn thân chỉ giỏi ăn chơi vô tích sự của tôi.
Vất vả lắm mới sống sót sau một đợt bùng phát dịch nữa, tôi – kẻ quen tích trữ đồ ăn sẵn ở rốt cuộc cũng phát ngấy rồi.
Ngay hết giãn cách, tôi kéo con bạn thân – sắp bị nhốt phát điên ra ăn uống phê pha.
Không biết nó trải qua cái gì trong hơn một tháng bị giam lỏng ở , bước chân ra khỏi cửa dắt tôi thẳng quán bổ dưỡng.
Thậm chí còn không do dự gọi một tô móng giò trông béo ngậy đến phát sợ. Lý do nó đưa ra: bổ sung protein.
Và ngay giây đầu tiên móng giò được mang lên, tôi lập tức thấy buồn nôn một cách long trọng.
Bịt miệng lao vệ sinh, con bạn tôi vẫn ngơ ngác nhìn theo sau không quên múc mình một bát .
Tôi nôn ra gì, chỉ khô cả ruột mà nôn khan.
Vốc nước súc miệng tạm một chút, tôi quay lại bàn, cúi đầu thì đập ngay mắt là bát trắng đục óng ánh mỡ heo.
Tôi: “…”
Ừ, lại muốn nôn nữa rồi.
Lặp đi lặp lại mấy lần như thế, cùng bạn tôi cũng nhận ra có gì sai sai, liền gọi phục vụ đến dọn bát đi.
“Này Miểu Miểu, nguyệt của cậu lúc rồi?”
Nó khoanh tay nghiêm túc hỏi tôi.
Tôi bị cái cảm giác buồn nôn hành cả uể oải, rã rời nằm bẹp trên ghế, yếu ớt phẩy tay.
“Chưa đến, mình thường tháng mới có mà.”
Bạn tôi tôi một cái: “Cưng à, mình nhớ là tháng lúc bị phong tỏa ở , cậu có than với mình này đâu nhỉ?”
Tôi: “?”
Tôi ngơ ngác một lúc, rồi lục lại trí nhớ vốn như mất đoạn từ bị nhốt ở .
tháng hình như đúng là chưa thấy đến.
này tôi nhớ rõ vì tôi góp tiền mua băng vệ sinh chung.
Bình thường ấy dùng xong, tôi cũng hết. Chỉ là tháng trúng đợt phải trữ hàng mà lại bị phong tỏa, giao hàng không .
nên…
Tôi không tin nổi mà cúi xuống nhìn bụng mình. Vẫn còn khá phẳng, rồi ngẩng đầu nhìn bạn mình đầy choáng váng.
“Mình… có bầu thật à?”
Bạn tôi trợn trắng mắt: “Làm sao mình biết được cậu có bầu không!”
Tôi: “…”
Nghe cũng có lý quá, thể cãi lại nổi.
Nó thở dài, rút điện thoại ra tìm danh bạ.
“Thôi, đúng lúc hôm nay cậu nhỏ mình trực ở bệnh viện, đi kiểm tra chắc.”
Tôi gật đầu, không nói gì, nhưng trong đầu lại quay cuồng suy nghĩ xem rốt cuộc mình mang thai lúc .
tình cảm của tôi nói thật rất sạch sẽ. Sau chia tay bạn trai 5 năm, tôi không yêu đương thêm lần .
Vậy thì tôi mang thai kiểu gì?
Mang theo dấu hỏi to tổ chảng trong đầu, tôi theo bạn bệnh viện.
Thang máy lên tầng 3, bước ra , tôi ngẩng đầu liền thấy một khuôn mặt quen thuộc đến ngỡ ngàng.
Ngay khoảnh khắc ấy, những ký ức từng bị rượu cồn che lấp bất ngờ cuồn cuộn trào về.
Lần đi bar nhảy nhót uống say, ra khỏi quán tôi tiện tay túm lấy một đàn ông đẹp trai xuất sắc, rồi lôi thẳng khách sạn gần .
Tôi: “…”
Chà…
Thì ra là anh ta!
Tôi còn chưa kịp phản ứng gì, bạn tôi nắm tay kéo tôi đi tiếp.
Nó nở nụ cười tươi tắn, chạy chào:
“Chào cậu nhỏ~”
Tôi: ???
Không ngờ đối phương lại là cậu nhỏ của bạn thân, đúng là một trận chiến đỉnh cấp ở chốn tu la.
Để tránh bị lộ sơ hở, tôi chỉ còn cách cong mắt cười theo, gọi theo nó một tiếng “cậu nhỏ”.
Cậu nhỏ ấy có đôi mắt dài và nhạt. nhìn sang, thoáng hiện lên một chút bất ngờ, nhưng rất nhanh được giấu đi, như thể chưa từng xảy ra gì.
“Bạn thân cháu có thể đang mang thai. Tuy cậu là chỉnh hình, nhưng cũng quen với các sản khoa. Nhờ cậu giới thiệu một có nghiệm giúp bạn cháu kiểm tra một chút, xem có thật không. Tiện thể kiểm tra sức khỏe.”
Bạn thân tôi ríu rít dặn dò, khác một bà mẹ già lo lắng mọi .
Tôi lúng túng muốn bịt miệng nó lại. Nếu sớm biết cậu nhỏ của nó chính là anh ta, có đánh c.h.ế.t tôi cũng không đến.
Nhưng con bé vẫn tiếp tục luyên thuyên, líu lo như pháo rang:
“Nếu thật sự mang thai, cậu cũng khuyên nó đi. Đứa nhỏ này không thể giữ lại được đâu. Với điều kiện tế hiện tại của nó, nuôi một đứa bé là điều không thể. Cậu là , gặp nhiều trường hợp như vậy rồi, chắc chắn có nghiệm. Cháu thì sợ nó không nghe lời cháu.”
Những lời này, thật sự vòng vo gì cả.
Nếu không phải bạn thân lâu năm, tôi thật sự nghi ngờ nó đang mỉa mai mình.
Nhưng nhìn ánh mắt trong veo, hơi ngốc nghếch của nó, tôi hiểu nó thật sự đang lo tôi.
Bạn thân tôi là một gái xinh đẹp, sắc sảo, quyến rũ nhưng thật ra chỉ là một mỹ nhân có bộ mặt thông minh mà cái đầu rỗng tuếch.
Một đẹp tốt như vậy, sao lại phải biết nói cơ chứ?
Đau lòng thật sự. Bây giờ thì đúng là còn cái quần che mặt nữa rồi.
Nhưng tôi cũng phải thừa nhận, những lo lắng của nó hoàn toàn có lý.
Tôi tốt nghiệp hơn hai năm, nhưng chỉ là một sinh viên từ trường không nổi tiếng, lại học ngành xã hội. Gặp đúng lúc thị trường lao động sa sút, tế khó khăn, tôi cũng chưa tích góp được gì đáng kể.
Thành phố này thì toàn công ty tồi tệ, chủ nghĩa tư nuốt không chớp mắt. Thu nhập của tôi chỉ ở mức trung bình, công việc lại bấp bênh.
Với điều kiện tế như hiện tại, nuôi thân còn mệt, nói gì đến nuôi con – chắc ngày cũng phải ăn đất sống.
Sinh con trong hoàn cảnh này, là vô trách nhiệm với thân, là bất công với đứa trẻ.
Nó lớn lên rồi cũng sẽ chỉ là một nhân viên làm thuê, lặp lại bi kịch của thế hệ , trở thành con cừu non để tư xén lông. phải oằn lưng gánh nợ mua mua xe, có lẽ nó sẽ trách tôi vì sinh ra nó.
Càng nghĩ càng thấy không thể giữ lại đứa bé này.
Cậu nhỏ im lặng một lúc, sau nhìn tôi chăm chú, như muốn nói gì nhưng lại thôi.
cùng anh ta không nói gì thêm, quay đầu nói với bạn tôi:
“Được rồi, cậu đưa ấy đi. Cháu ở đây chờ.”
Anh ấy đi , bóng lưng cao lớn, cao hơn tôi cả một cái đầu. Chân dài sải bước không vội vã, nhưng đối với tôi vẫn quá nhanh, phải rảo chân mới đuổi kịp.
Dần dần bị tụt lại, tôi thấy anh ấy rõ ràng là đi chậm lại, như thể đang đợi tôi.
Khác với vẻ nhạt, cậu nhỏ này có chút ấm áp.
Đến phòng khám phụ khoa, tôi bắt đầu thấy căng thẳng. Lần đầu tiên đến nơi này, quả thật hơi ngại.
Có lẽ do hơn hai mươi năm qua bị tư tưởng phong kiến đầu độc quá sâu, đến mức ngấm máu.
Anh ấy đơn giản nói rõ mục đích với quen, bảo tôi đi siêu âm.
sản khoa qua lại giữa hai tôi, ánh mắt hóng hớt đến mức như muốn soi ra vài cái lỗ trên .
“Không dễ đâu nhé, đóa hoa lùng của bệnh viện ta cùng cũng chịu rời đài cao. Nói thật đi, hai là quan hệ gì vậy?”
ấy trêu chọc, mấy y tá bên cạnh thì xúm xít, đẩy qua đẩy lại, cười khúc khích, thỉnh thoảng lại nhìn tôi.
Hóng hớt đến mức không cần che giấu.
“ riêng tư, không tiện tiết lộ.”
Anh nói bằng giọng bình thản, nhưng cũng không hề phủ nhận.
Thấy tôi còn đứng lưỡng lự cửa, anh ấy nhíu mày, kéo tôi .
Có lẽ nhận ra tôi căng thẳng và khó xử, anh do dự một lát rồi nói thêm:
“Tôi chờ ở , đừng sợ.”
Giọng có hơi gượng, nhưng lời nói thì rất dịu dàng.
Chính nhờ câu nói ấy, những thiết bị y tế lẽo kia cũng dường như bớt đi vài phần giá.