Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
Bị ánh mắ t cầu cứ u tôi “tr iệu hồi”, Kỷ Th ần tứ c lên tiếng thay tôi.
“Hồi còn đi , mỗi lần ông mắ ng cô ấy, là cô ấy quay sang t nạ t cháu.”
Kỷ Th ần ngồi trên sofa, mặc chiếc áo sơ mi trắng mới mua nãy, cởi hai nút áo, trông vừa nghiêm túc vừa ra vẻ bịa rất chuyên nghiệp: “ t nạ t riết thành quen, đến khi tốt nghiệp thì hai đứa lại… không kiềm được nữa, thấu hiểu rồi yêu .”
Tôi suýt sặc nư ớc miếng vì số c. Cái gì vậy trời? Tình ti ết lộn xộn gì đây?
Tôi còn đang oáng váng thì ông Kỷ đã t u giơ y đếm ngón:
“Trời đất ơi, hai đứa các con ‘đá nh du kích’ ngầm với nhiêu năm rồi đấy hả…”
Mi ệng tôi nhan h hơn nã o, nên tôi tươi đáp liền: “Cháu sợ nói hết ra ông chịu không nổi. Dù sao thì hồi đó cháu tu yên bố gì, giờ cũng thực hiện được nửa rồi.”
Nghe vậy, ông tứ c nheo mắ t lại, trọng tâm tứ c dời sang mấ y chữ phía :
“Cái gì? Cô còn định đá nh … chắt tr tôi th ật à?”
Tặc. Trí nhớ ông tốt th ật, nhiêu năm rồi mà vẫn nhớ lời tôi từng hét lên ngày đó.
Trò thêm vài câu, ông đứng dậy đi vào nhà vệ si nh. cửa khép lại, tôi lờ mờ nghe thấy bên trong vang lên tiếng ông lão… đang ngâ n nga mấ y câu hát.
Ơ…
Tâ m trạng có vẻ đang rất tốt đấy chứ?
Ph òng khách giờ còn tôi và Kỷ Th ần. Tôi kéo y áo an h, hỏi điều tôi tò mò nhất từ u:
“Không phải an h nói… ông an h mấ t rồi à?”
Kỷ Th ần bật khẽ: “ mà an h đi cú ng là ông ngoại. Ông ấy trọng nam khinh nữ, nhưng vì bà ngoại này không thể si nh nữa nên có mỗi mẹ an h. Từ nhỏ ông ngoại đã năn nỉ an h gọi ông là ‘ông ’ cho đỡ chạnh lò ng.”
“Ông cứng u, nhà cũng thấy là cách gọi thôi nên không phản đối, từ đó an h cứ gọi vậy .”
Ra là thế… Hèn gì ông mở cửa tôi suýt đứng ti m.
Không khí trong ph òng khách yên ắng đến mức hơi ngại. Ông mãi chưa ra, tôi bèn túm y áo Kỷ Th ần tiếp : “Vừa nãy… sao an h lại nói mấ y câu đó?”
xem, cần đối diện với cr ush là giọng tôi tự giảm… mười tám độ .
Chứ nếu khác mà nói kiểu đó, chắc tôi đã hỏi thẳng “an h bị hâm à?” rồi.
Kỷ Th ần đối diện với tôi, khẽ cong môi . “An h nói thế… cũng là sự th ật mà.”
Ờ thì… đúng là thế th ật. Hồi đó mỗi lần bị ông mắ ng xối xả, tôi đều trút gi ận lên Kỷ Th ần — kiểu lén xì bánh xe an h, hoặc nhét vỏ hạt dưa vào ngăn bàn an h.
Nhưng vấn đề là… tôi làm mấ y trò đó trong âm thầm mà? Làm sao an h được?
Có lẽ ánh mắ t tôi đã thể hiện quá rõ thắc mắc, chưa kịp mở mi ệng thì Kỷ Th ần đã lên tiếng trước:
“Th ật ra, lần nào an h cũng là em làm.”
“Em làm gì cũng hậu đậu , thì bị bạn an h t gặp, hoặc chính an h thấy, hoặc là…”
“…em để quên thẻ si nh trên chỗ ngồi an h.”
Kỷ Th ần xoa tr án, lắc u bất lực: “An h mà còn không , thì hơi vô lý đấy.”
…Tôi th ật sự số c tận óc.
Tôi cứ tưởng nhiêu năm qua, mấ y lần tôi lén xả gi ận lưng đều kín đáo đến mức hoàn hảo. Hóa ra từ lâu đã bị ph át hiện rồi.
Hơn nữa, hồi đó Kỷ Th ần vẫn còn chưa “dậy thì thành công”.
Da hơi ngăm, nào cũng đeo kính gọng đen to đùng, tó c lại dài lòa xòa che mấ t lông mà y, mắ t mũ . Nói th ật, khó có thể để lại ấn tư ợng gì với ngoại hình an h ấy th ời đó.
Còn bây giờ— Tôi liếc an h cái… góc nghiêng thôi cũng đủ làm tôi mềm ân.
Mềm ân rồi thì y cũng lỏng theo, ly nư ớc mới nâng lên bị nghiêng, làm nư ớc ấm đổ thẳng xuống… đùi Kỷ Th ần.
“Á…”
Tôi gi ật mình kêu lên, theo phản xạ liền rút khăn giấy ra lau cho an h.
Nhưng… đến khi khăn giấy đã chạm lên rồi, tôi mới nhận ra—
Chỗ lau này… hơi bị nhạy m.
Tệ hơn nữa là, nga y đúng kh oảnh khắc y tôi còn đang lơ lửng tại chỗ ấy, ông Kỷ không tiếng độ ng bước ra khỏi nhà vệ si nh…
14
Ông này đúng là vẫn ngày xưa — bước đi không có tí âm than h nào.
Sáu mắ t , tôi ngại muốn ết tại chỗ.
Thế là tôi tứ c… quay xe.
Tôi né m phắt khăn giấy vào Kỷ Th ần, t u đổ vạ:
“Tự an h lau đi, là nư ớc văng có tí thôi, tôi là con gá , giúp an h lau thì kỳ cục ết đi được.”
Nói xong, tôi tứ c ngồi nga y ngắn lại, còn khéo léo kéo giãn kh oảng cách với an h.
Kỷ Th ần cầm khăn ngồi đơ ra. Tôi tran h thủ liếc an h cái — Đẹp tr đúng là đẹp tr , nga y ánh mắ t vô tộ nơi đuôi mắ t cũng kh iến muốn mềm lò ng.
Nhưng mà, đúng đó bà Kỷ từ bếp đi ra, cầm theo muôi, hỏi tôi có ăn hành lá và ngò không.
Tôi vội vàng gật u rồi chạy ù vào bếp giúp bà.
u bà còn liên tục đu ổi tôi ra ngoài, nhưng bị tôi nài nỉ mãi, bà cũng chịu cho tôi ở lại phụ bếp.
Vừa làm, bà vừa kể tôi nghe rất nhiều về Kỷ Th ần.
Ví dụ , kỳ thi đại , bố mẹ an h ly dị. Mẹ an h tái hôn ở tỉnh khác, còn bố thì vẫn ở thành phố nhưng suốt ngày bận rộn, chẳng mấ y khi về nhà.
Ví dụ , hồi còn đi , Kỷ Th ần từng thầm thích cô gá .
An h ấy viết nh ật ký về cô ấy, hết quyển này đến quyển khác, nhưng không giờ để xem.
Bà quay sang tôi, ánh mắ t đong đầy ý : “Con gá à, bà là , cô bé năm đó mà nó thích… chắc chắn là con.”
Tôi ngẩn ra hai giây, đó giả vờ thẹn thùng không lên tiếng.
Nhưng trong lò ng lại chùng xuống.
Vì bà đâu có , hồi đi tôi với Kỷ Th ần… gần chưa từng nói với .
Cô gá kh iến cậu bá ấy viết nhiêu trang nh ật ký… chắc chắn không phải tôi.