Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10t3CFo17o

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6: Mặt dày

Lúc này, giọng Hà Quan Dữ vọng phòng tắm:

“Hướng , sữa tắm của em là loại nào? Toàn tiếng Đức, tôi đọc không hiểu.”

Giây tiếp theo, đàn ông trần .

Khói nóng bốc lên mờ ảo, tôi vô thức dừng mắt cơ bụng rắn chắc của anh ta.

Tôi không ngờ, vóc dáng của anh ta lại đỉnh như vậy.

Tôi vội vàng đáp: “Là chai màu hồng.”

“Dầu gội sữa rửa mặt thì ?”

Tôi yếu ớt : “Màu xanh lá màu tím.”

Anh ta có vẻ không nghe rõ, liền tiến thêm về phía tôi.

“Loại nào cơ?”

“Cái này cái này!”

Hương chanh đặc trưng của anh ta tràn mũi, tôi vô thức chạy.

Khoảng cách giữa tôi anh ta quá gần.

Gần mức khiến tôi nhớ lại đêm hôm đó.

9

Tháng trước, trong buổi tiệc tốt nghiệp, Trình lén thuốc rượu của Hà Quan Dữ.

Tôi vô tình nghe thấy kế hoạch của cô ta, vội chạy đi tìm anh ta nhắc nhở.

lúc đó, anh ta say mức không còn tỉnh táo.

Tôi đành bí mật đưa anh ta rời khỏi buổi tiệc.

taxi, anh ta khóc nức nở.

“Hu hu hu, tôi tưởng cả đời này em không định ý tôi nữa.”

, tôi thực sự rất thích em, em đừng rơi tôi.”

“Nếu không thể bạn trai em, dự bị cũng được.”

Bác tài xế nhìn tôi đầy khó xử.

Tôi nhanh chóng bịt miệng anh ta lại.

Hà Quan Dữ có căn hộ gần trường, tôi dỗ dành anh ta quét vân mở cửa.

Anh ta lẩm bẩm: “Mật khẩu là ngày sinh của em.”

Khoảnh khắc sau, anh ta phía sau ôm chặt lấy tôi.

, tôi nóng quá.”

, em có thể hôn tôi cái không?”

, giúp tôi đi…”

Không biết động trước, khi tôi lấy lại ý thức, tôi trần trụi bên nhau.

Trán Hà Quan Dữ đổ đầy mồ hôi, giọng khàn đặc:

, tôi có thể dừng lại.”

Gương mặt anh ta đỏ bừng, cố hết sức kiềm chế.

Tôi chủ động vòng ôm cổ anh ta, thì thầm bên tai:

“Không cần đâu.”

Ánh sáng chói lòa nuốt chửng tôi.

Trước khi Hà Quan Dữ tỉnh lại, tôi lặng lẽ mặc quần áo, ngoài mua thuốc tránh thai.

Tôi chờ suốt ba ngày.

anh ta không tìm tôi—không có chất vấn, không có scandal với Trình .

Điều đó có nghĩa là anh ta không nhớ gì về đêm đó, hoặc không muốn nhớ.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, lập tức dồn toàn bộ sức lực kế hoạch chuyển .

không ngờ, Hà Quan Dữ lại có sẵn phương án dự phòng.

Anh ta sợ Trình tìm quấy rối, liền chuyển căn hộ khác đứng tên cha anh ta.

Tiếng nước trong phòng tắm dần dần ngừng lại.

Hà Quan Dữ quấn áo choàng tắm .

“Hướng , ta chuyện chút.”

Tôi lạnh nhạt: “Tôi rất rõ rồi, không có gì nữa.”

Anh ta giơ điện thoại lên, mở đoạn video.

màn hình, là cảnh tôi điên cuồng hôn anh ta.

Hà Quan Dữ nhìn tôi, giọng trầm thấp:

“Vì lo có fan cuồng lẻn , tôi lắp camera trong phòng khách.”

“Sáng hôm sau tỉnh dậy, dù em dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ, tôi ngửi thấy mùi hương của em.”

, nếu em không thích tôi, vậy tại lại liều mạng giúp tôi?”

Anh ta tiến từng , dồn tôi giữa bức tường chính mình.

Tôi cố tỏ bình tĩnh:

“Tôi chỉ đưa anh về , chẳng gì cả.”

“Không gì?”

“Không.”

Chỉ cần mặt tôi đủ dày, anh ta có thể gì tôi?

ngờ, mặt Hà Quan Dữ còn dày hơn tôi!

Anh ta nhướng mày, lạnh nhạt :

“Nếu vậy, tôi chỉ có thể báo cảnh sát thôi.

“Em đột nhập tôi trái phép, lại còn cưỡng ép tôi. Tội này có thể bị phạt ba năm tù đấy.”

Hả?!

Lương tâm anh ta không cắn rứt à?

vất vả giúp anh ta tiêu giải thuốc?

mệt rã rời mà dọn dẹp cửa gọn gàng?

như cô Tấm, lặng lẽ che giấu lao?

Anh ta ơn đừng vạch trần được không?

Vấn đề là—dù có khai, thì chứ?

Anh ta là ngôi đỉnh lưu, có thể đường đường chính chính yêu tôi ?

Anh ta có thể thoát khỏi sự kiểm soát của Trình ?

Không.

Anh ta không thể danh tiếng sự nghiệp, không thể sự tung hô vây quanh của cả giới giải trí, không thể địa vị đỉnh cao.

Con vốn ích kỷ.

Tôi không muốn ép anh ta lựa chọn, cũng không muốn gánh chịu hậu quả của lựa chọn ấy.

Nếu khai, fan của anh ta sẽ mắng tôi, bị chửi nhiều nhất là tôi.

Anh ta sẽ mất đi số việc, mất nhiều hợp đồng hơn là tôi.

Anh ta có thể đỉnh cao rơi xuống, rơi xuống không thể đứng dậy là tôi.

tránh mọi tổn thương có thể xảy , tốt nhất là không bắt đầu.

Tôi bình tĩnh nhìn thẳng mắt anh ta:

“Anh cứ báo đi. xem cảnh sát sẽ đứng về phía .”

“Rõ ràng tôi là nghĩa hiệp cứu bạn khỏi nguy nan, cho dù thế nào, tôi cũng nắm phần lý!”

Hà Quan Dữ không không rằng, đột ngột chống lên tường, giam tôi trong vòng của anh ta.

“Hướng , ở bên tôi, em không cam tâm vậy ?”

Tôi nghiêm túc gật đầu:

“Không cam tâm.”

Anh ta nhìn tôi thật lâu, rồi thở dài.

“Tôi hiểu rồi.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương