Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Vương Tiêu úp rổ thì bị lưới vướng mặt.
Ngã xuống đất, đập đầu bị thương.
khi tỉnh lại thì đuổi tôi gọi “vợ ơi”.
Tôi báo giáo chủ nhiệm.
Giáo chủ nhiệm liên hệ phụ huynh.
Bệnh viện đủ loại xét nghiệm.
Bác sĩ nói: “Có là do tuổi mới lớn, tâm sinh lý phát triển.”
Vương Tiêu thích thầm tôi?
Không nào.
Tôi nhớ rõ, mới một tháng trước tôi mới xếp ngồi cùng bàn Vương Tiêu.
Lần đầu gặp mặt, anh ta chê tôi xấu xí: “Đồ bốn , đừng có lại gần ông!”
Vậy mà bây giờ.
trong một tiết học mà anh ta nhìn tôi không rời suốt 40 phút: “Thì ra em dậy thì lại xinh như vậy…”
Tôi vừa quay đầu liếc anh ta một cái, anh ta lập tức đổi giọng: “Bình thường thôi! Hừ, có gì đáng xem cả, một chút cũng không hấp dẫn!”
Tên đàn em ngồi đau lòng đưa khăn giấy: “Đại ca, lau miệng đi, nước dãi chảy hết rồi.”
Tôi lắc đầu.
Loại người này, dù có chữa khỏi thì vẫn chảy nước dãi như thường.
2
Giờ ra chơi.
Tôi tiện nhét Vương Tiêu một bạc hà Halls.
Anh ta không biết điều, còn nói: “Một chút ngọt ngào mà cũng đòi lấy lòng tôi? Hừ, đừng tốn công vô ích , mấy chiêu vụng về đó đem về mà giữ!”
Tôi thản nhiên “ừ” một tiếng, quay sang nam thần ngồi : “ Huyền, cậu có muốn ăn bạc hà không?”
Huyền ngẩng đầu trong sách ra, ngón thon dài trắng trẻo còn chưa kịp chạm , bị Vương Tiêu tát bay: “Tôi nói không cần rồi mà!”
Nói xong, anh ta hung hăng trừng tôi và Huyền một cái, rồi giật lại trong tôi.
Huyền, người đọc sách nên chửi người cũng thèm dùng lời thô tục: “Chó nhà cậu giữ đồ ăn thật đấy.”
Một giây , anh ta bị Vương Tiêu túm cổ áo kéo ra khỏi ghế: “Đồ cao su! nhỏ gian xảo!”
Giáo dục đứng xem náo nhiệt còn hô hào: “Hai đứa đừng nhau ~ Muốn thì chạy 800 mét rồi ~”
Bắt đầu chạy 800 mét.
lực Vương Tiêu kinh người, Huyền cắn răng bám sát không buông.
Khi gần tới đích, Vương Tiêu vượt lên bỏ xa Huyền, khí thế áp đảo.
Nhưng về tới đích, Huyền không cẩn thận ngã sấp mặt.
Đến nghỉ ngơi, cậu ta cà nhắc đi tới tôi: “Tô Dạng, cậu có mang cá nhân không? Đau quá, chắc là trầy da rồi…”
“Bị thương ở đâu? Xắn ống quần lên để tôi xem…”
Vết trầy khá nghiêm trọng, tôi lập tức lấy cồn iốt và cá nhân ra bó cậu ấy.
Vương Tiêu thì ở một bên nhảy dựng lên: “Quăng cậu ta xuống sông Trường Giang, cả Trung Quốc uống trà Long Tỉnh luôn xem!”
3
Thứ Hai, lễ chào cờ đầu tuần.
quy định, tất cả học sinh đều phải mặc đồng phục.
Vương Tiêu thì quanh năm không bao giờ mặc.
Đừng nói đến ban kỷ luật, ngay cả chủ nhiệm khối cũng không dám quản anh ta.
Hôm nay, anh ta như thường lệ, không mặc đồng phục.
học sinh lớp khác không mặc đồng phục bị điểm tên ra khỏi hàng.
Bị bắt chạy vòng quanh sân vận động.
còn Vương Tiêu đứng chễm chệ phía hàng lớp tôi.
Uy phong lẫm liệt.
Hại cả lớp tôi bị lớp khác nhìn chằm chằm như sinh vật lạ.
Đám học sinh ngồi cuối khẽ thì thầm chê cười anh ta.
Tôi cũng không nhịn mà quay đầu nhìn.
Vừa chạm , liền thấy Vương Tiêu như bị sét , cả người run lên.
Đến khi đội hình học sinh đang bị phạt chạy ngang qua.
Anh ta lập tức cụp đuôi chạy nhập hàng.
Ngoan ngoãn chạy đủ 3 vòng.
Cả đám đều há hốc: “Trùm trường muốn hoàn lương thật rồi hả?”
4
Vương Tiêu quay lại chỗ ngồi.
Thở hồng hộc, dựa cả người lưng ghế.
Anh ta túm lấy áo thun, lau mồ hôi trên mặt.
Vô tình để lộ phần cơ bụng khiến tôi giật mình.
Cơ rắn chắc đầy hoang dã, hoàn toàn không hợp cái dáng vẻ ngốc nghếch thường ngày.
“Hừ, tôi đột nhiên thấy hứng thú dục thôi, chứ không phải bị ai đó trừng sợ, đừng có tưởng bở!”
Nói xong, anh ta thói quen móc ra một bao thuốc túi quần.
Thấy tôi vẫn đang nhìn, mồ hôi lạnh chảy dài thái dương: “Nhìn, nhìn gì mà nhìn? to là giỏi lắm à? Ai bảo tôi sợ cậu?”
Tôi bèn dời đi.
Kết quả anh ta lại hống hách lên: “Tôi hút đấy! Hút đó! sao? Giờ cậu không quản nổi tôi đâu!”
Tôi không nhìn, cũng không nói.
Khí thế anh ta yếu dần, lúng túng dùng đầu lọc thuốc cọ cọ mu bàn , nhưng mãi dám châm lửa: “… Hừ, ai sợ cậu chứ…”
đến khi chuông lớp vang lên.
Điếu thuốc vẫn chưa châm nổi.
Về , mỗi lần lên cơn thèm thuốc, anh ta lại nhai bạc hà.
Tự mình bỏ thuốc luôn.
5
Trước đây Vương Tiêu luôn cúp học, nhau, trốn tiết, chán học.
Bây giờ như biến thành người khác, đến trường đúng giờ, chăm chú nghe giảng.
Thầy cô môn ai cũng khen: “Cả lớp hãy vỗ khen bạn Vương Tiêu vì sự tiến bộ vượt bậc, cuối cùng cũng có bước đột phá con số 0!”
Anh ta chạy đến khoe khoang tôi: “Tôi sẽ không bao giờ bước cái nhà tù hôn nhân, không giặt giũ nấu nướng rồi biến thành bà nội trợ, không bị không dám trả, bị mắng không dám nói, ngay cả bị cắm sừng cũng phải nhịn! Tôi nhất định phải đậu 985, 211! Lần này tôi phải giành lại tất cả những gì thuộc về tôi!”
Tôi hiểu đạo lý: “Nhưng nhà cậu giàu vậy, đâu cần phải đi con đường học hành khổ cực gì? cần cậu đừng đầu tư lung tung, đừng khởi nghiệp bậy bạ, chừng đó tiền xài mấy đời cũng chưa hết.”
“Lại rồi! Lại rồi! Đừng có loạn trái tim tôi!” – Anh ta giận dữ rút ra một đề thi, hạ bút như gió cuốn: “Lần này tôi sẽ không bị cậu tẩy não !”
Rồi nhanh chóng nhăn mặt khó hiểu: “Tại sao tôi đọc không hiểu cái đề tiếng Anh này vậy?”
Tôi bi điểm: “Tại vì đó là đề Hóa học.”
6
Thu đến, thời tiết bắt đầu se lạnh.
Tôi nào cũng ăn mặc lộn xộn, bất cẩn nên lại mặc phong phanh.
Lạ cái là dạo này Vương Tiêu mặc nhiều lớp như cái bánh chưng, bên trong bên ngoài chồng chất.
Ngồi cạnh tôi mà toát mồ hôi ròng ròng.
Tôi không nhịn : “Cậu bị lạnh tử cung à? Mặc gì mà nhiều thế?”
Anh ta hừ một tiếng: “Muốn mượn áo thì nói thẳng ra.”
Rồi đợi tôi lên tiếng, anh ta cởi áo khoác ra.
Khoác lên vai tôi.
Áo ấm áp, còn mang hơi ấm anh ta, bụng tôi đột nhiên hết đau.
Ủa?
Đau bụng?
Không lẽ là…
Tôi vội vàng chạy nhà vệ sinh kiểm tra.
Lót tạm tờ giấy rồi quay lại lớp.
Tôi cô bạn ngồi phía trước: “Cậu có mang vệ sinh không?”
Cô ấy lắc đầu.
Tôi vừa định bạn nữ ngồi phía .
Thì Vương Tiêu móc trong cặp ra một bịch Diana: “Không cần cảm ơn tôi đâu.”
Tuy rất biết ơn nhưng tôi vẫn phải : “Tại sao cậu lại mang sẵn một gói vệ sinh vậy?”
Anh ta nghĩ một lâu, cuối cùng nói: “Tôi, tôi bị… bị ra mồ hôi chân nhiều… dùng nó lót giày thì sao?!”
7
Vương Tiêu ngoan hai ngày rồi lại bắt đầu phát cuồng.
Vô tình để lộ cổ , khoe tôi chiếc đồng hồ vàng to chà bá: “Thấy chưa? Rolex đấy!”
Tôi “ồ” một tiếng, “Hóa ra đây chính là Rolex truyền thuyết à.”
Nếu anh ta không nói, tôi còn biết, nghèo đến mức tự cười bản thân.
Thế mà anh ta lại nói tôi đang đá xéo: “Còn nhiều thứ kích thích hơn kìa, xem cậu chịu bao lâu!”