

Vì dịp lễ 1/5 muốn đưa người mẹ già tám mươi tuổi đi du lịch Bắc Kinh, tôi đã chuẩn bị suốt cả một tháng trời.
Nào ngờ ngay trước ngày xuất phát, con dâu đột nhiên chặn tôi lại: “Mẹ, hay là mẹ ở nhà trông Đại Hữu đi, con với mẹ con đã bàn rồi, kỳ nghỉ này tụi con đi Tân Cương chơi.”
Tay tôi đang dọn hành lý khựng lại: “Mẹ đã nói với các con từ trước một tháng rồi, dịp 1/5 này mẹ sẽ đưa bà ngoại các con đi xem lễ thượng cờ.”
Con dâu tỏ vẻ khó chịu: “Bà ngoại đã lớn tuổi như vậy rồi, đi hay không thì có gì khác nhau đâu? Với lại mẹ là bà nội của Đại Hữu, trông cháu vốn là trách nhiệm của mẹ.”
Tôi vẫn kiên quyết: “Nhưng mẹ đã hứa với bà ngoại rồi, vé máy bay khách sạn cũng đặt xong hết rồi, hay là đến Tết Đoan Ngọ hoặc Quốc khánh, mẹ sẽ trông cháu, con với mẹ con muốn đi đâu chơi cũng được, có được không?”
Thế là xong, như chọc trúng tổ ong vò vẽ.
Con dâu không chịu bỏ qua, kéo con trai tôi đến: “Anh xem mẹ kìa!”
Con trai tôi cau mày: “Già đến thế rồi mà còn ham đi Bắc Kinh, có phải mẹ có người quen nào ở đó không? Hay là muốn tìm cho Đại Hữu một ông nội mới?”
Tôi gần như không tin nổi những gì mình vừa nghe: “Con nói cái gì vậy?”
Nó trợn mắt: “Con nói gì thì mẹ tự hiểu.”
Tôi thật sự không muốn trước chuyến đi lại cãi nhau với chúng, bèn kéo vali đi thẳng đến nhà mẹ mình.
Không ngờ ngay tối hôm đó, con trai tôi đăng trong nhóm gia đình một mã thu tiền, còn tag tất cả mọi người: “Dì cả, dì hai, dì ba, tại sao lại để mẹ con một mình đưa bà ngoại đi Bắc Kinh? Tiền vé máy bay khách sạn, mỗi người chuyển cho con tám nghìn!”