Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Nhưng cũng chỉ là chút khó chịu này thôi.”
“Phó Hàn Thanh, tôi đã có bạn trai rồi.”
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Lương Châu, từ phía sau bước đứng bên cạnh anh, vai kề vai.
Sắc huyết trên mặt Phó Hàn Thanh dường nháy mắt tan biến không dấu vết.
Ánh mắt anh ta chậm rãi trượt xuống, cuối dừng lại trên những ngón tay đang đan vào nhau của tôi Thẩm Lương Châu.
Trên ngón giữa của chúng tôi đeo một cặp nhẫn, giống hệt tôi anh ta ngày xưa.
“Hề Hề, em là nghiêm túc sao?”
Tôi hít sâu một hơi, nghiêng mặt nhìn Thẩm Lương Châu, sau đó dứt khoát gật :
“, là nghiêm túc.”
Phó Hàn Thanh bỗng nhiên cười khẽ một tiếng:
“Em anh ta đối với em là nghiêm túc sao?
Em anh ta có nhiêu chân tình?
Hai trước vì một dự án anh ta đã tranh đấu với tôi đến một sống một ch/ết.
anh ta lại theo đuổi em, Trần Hề, em thấy chuyện này có tư tâm của anh ta không?
Anh ta có dám một cách đường đường chính chính rằng anh ta theo đuổi em không có nửa điểm tâm tư đấu với Phó Hàn Thanh tôi không?
Trần Hề, em vẫn ngây thơ .
Quạ trên đời này đen nhau, ông trên đời này cũng thôi.
Em theo tôi , giữa chúng ta đã xảy ra nhiêu chuyện, em Thẩm Lương Châu sự sẽ không để tâm một chút sao?
Em lại anh ta có thể sự em tu thành chính quả, bạc giai lão?
Em không sợ ở bên anh ta kết quả cũng chỉ là một cái nữa giống với tôi sao!”
23
Tiếng nhạc vui tươi không biết đã dừng lại từ lúc .
Giọng của Phó Hàn Thanh cũng dừng lại.
Tai tôi thoạt là một khoảng trống vắng, tiếp đó lại là âm thanh nhỏ bé của một thứ gì đó khẽ vỡ tan.
sau âm thanh đó, lại là sự nhẹ nhõm thanh thản vô .
Bạn xem, ngay cả chút buồn bã cuối đó tôi cũng không nữa.
Chỉ là thật đáng tiếc, tại sao con người ta sống luôn có một vài điều hối tiếc.
Trước ngày hôm nay, tôi không hối hận vì đã yêu Phó Hàn Thanh.
Dù tốt hay xấu, suy đó là trải nghiệm của tôi.
Nhưng vào khoảnh khắc này, tôi không thể không đau đớn hối hận tại sao suốt qua tôi lại không nhận rõ rằng Phó Hàn Thanh anh ta, chất từ xương tủy chưa coi trọng tôi.
Thẩm Lương Châu đầy xót xa kéo tôi vào lòng.
Sắc mặt tôi hơi trắng nhưng vẫn mỉm cười lắc với anh:
“Tôi không sao đâu, Thẩm Lương Châu.”
“Ngoan, em ra xe trước đi, ở đây cứ giao tôi.”
“Tôi ở bên anh.”
Tôi nắm lấy tay anh, không chịu buông ra.
Thẩm Lương Châu nhìn tôi định định một lúc, bỗng nhiên cúi hôn tôi một cái thật mạnh.
“Hề Hề, Thẩm Lương Châu tôi làm người làm việc xưa nay luôn không thẹn với lòng, chưa hối hận.
Nhưng vào chính phút này, tôi sự hối hận tại sao lúc không cướp em từ tay anh ta.”
“Anh có tư cách gì cướp với tôi?
Thừa nước đục thả câu thì Thẩm Lương Châu anh tính là loại ông gì?”
“Phó Hàn Thanh, anh căn bản không xứng đáng với tình cảm sự yêu của Trần Hề dành anh suốt qua.”
Có lẽ chính câu này đã hoàn toàn chọc giận Phó Hàn Thanh.
Anh ta chưa mất lý trí , lại buông lời không kiêng nể.
“ anh thì sao Thẩm Lương Châu, anh tìm một người bà đã theo tôi suốt , anh mặt mũi đứng trước mặt tôi những lời đao to b-úa lớn đó?
Anh lại thích cô ta ở điểm ?
Anh là thuần túy thích Trần Hề, hay là thích người bà Trần Hề của Phó Hàn Thanh tôi?”
24
Thẩm Lương Châu giáng một cú đ.ấ.m thật mạnh vào mặt Phó Hàn Thanh.
Phó Hàn Thanh làm sao có thể là người chịu thiệt thòi.
Hai người anh tới tôi lui, rất nhanh trên người mặt mũi đã nhuốm m/áu.
Bảo vệ chạy tới vất vả lắm mới tách họ ra.
Hai người ông vẫn đang hừng hực khí nộ khí xung thiên nhìn chằm chằm đối phương, không ai chịu nhường bước.
“Có thể dừng lại chưa?”
Tôi vừa giận vừa cuống, giọng đã mang theo tiếng khóc.
Sắc mặt Phó Hàn Thanh xanh mét:
“Trần Hề, em cũng thấy rồi đấy, là Thẩm Lương Châu ra tay trước.
Chuyện ngày hôm nay tôi với anh ta chưa xong đâu.”
“, là anh ấy ra tay trước, thưa anh Phó, tôi bảo anh ấy xin lỗi anh.
Cách giải quyết sau này anh chúng tôi sẽ phối hợp.”
“Hề Hề, rõ ràng là anh ta buông lời bất kính trước…”
Thẩm Lương Châu lập tức cuống .
Tôi khẽ ấn tay Thẩm Lương Châu xuống, một lần nữa bình tĩnh tiếng:
“Anh Phó, tôi thay mặt Lương Châu xin lỗi anh.”
“Trần Hề, em cứ bảo vệ anh ta sao?”
Phó Hàn Thanh chậm rãi tiến một bước:
“Anh ta ra tay với tôi trước đấy, Trần Hề.”
“ anh giải quyết ?”
“Trần Hề, tôi bị rồi.”
Phó Hàn Thanh chỉ vào mặt mình:
“Em có thấy vết ở đây không?
Đau lắm…”
Tôi nhìn thoáng qua, bình tĩnh :
“ tôi gọi xe cứu anh, mọi chi phí chúng tôi sẽ gánh vác.”
“Trần Hề, em biết thứ tôi không là những thứ này.”
Phó Hàn Thanh định kéo tôi nhưng tôi đã lách người né tránh.
“Hề Hề…”
Tất cả cảm xúc gồng gánh trên mặt Phó Hàn Thanh tan vỡ.
Ánh mắt anh ta nhìn tôi tràn đầy vẻ bi .
Nhưng tận sâu lòng tôi lại sự không chút gợn sóng nữa.
Thẩm Lương Châu bỗng nhiên xuýt xoa một tiếng vì đau:
“Hề Hề, em xem có tôi sắp bị hủy dung rồi không?”
Tôi vội quay người lại, người ông trước mặt khóe miệng bị rách, dưới mắt cũng sưng một mảng, trên cằm dính m/áu, trông sự rất dọa người.
Tôi lấy khăn giấy lau anh.
“Đau…
Hề Hề, nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi…”
Thẩm Lương Châu nhăn mặt nhăn mũi một cách cường điệu.
“Đáng đời.”
Tôi nhỏ giọng mắng anh nhưng vẫn xót xa nhẹ tay hơn.
“ đi bệnh viện khâu vết .”
“ em đi tôi đi, tôi sợ kim tiêm.”
Tôi không nhịn lườm anh một cái nhưng vẫn gật .
Thẩm Lương Châu liền ôm chầm lấy tôi:
“Tôi em hôn tôi một cái nữa, ở đây đau ch/ết đi .”
Tôi chậm rãi kiễng chân , nhẹ nhàng đặt một nụ hôn vết của anh.
25
Phó Hàn Thanh không thêm gì nữa.
Ánh hoàng hôn lặng lẽ kéo dài bóng dáng của anh ta.
Có lẽ là vào khoảnh khắc Trần Hề lau vết m/áu trên mặt Thẩm Lương Châu, có lẽ là vào lúc Trần Hề dỗ dành Thẩm Lương Châu rồi hôn anh ta, anh ta mới cuối tỉnh táo nhận ra rằng Trần Hề sự không yêu anh ta nữa.
Một câu hỏi của Tiết Oánh ngày hôm đó cứ trở thành sự thật.
Trần Hề sẽ không quay lại bên cạnh anh ta nữa.
Anh ta người có thể dễ dàng buông bỏ đoạn tình cảm là chính mình, anh ta người nắm giữ chủ động đoạn tình cảm này cũng là chính mình, anh ta mình mãi mãi cầm chắc phần thắng.
Nhưng vào phút này anh ta mới hiểu ra, người không buông bỏ là Phó Hàn Thanh anh ta.
Trần Hề là sợi dây diều kia.