Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi dần không thở nổi, hai má nóng bừng. Đến sắp nghẹt thở, anh mới buông tôi ra.
anh lại nhẫn tâm xoay người tôi lại. Trong gương phản chiếu gương tôi anh. Tôi lập tức nhắm , không dám nhìn cảnh tượng trước . Tim đập loạn nhịp.
06
Rời khỏi chỗ của Lương Đình Sinh, trở về nhà thì đã mười một giờ khuya. Bố tôi đưa dì Chu ra nước ngoài du lịch chưa về. Lê Thi Kỳ không có nhà, hẳn là đi tìm Lương Tư.
Về chuyện này, tôi có cảm xúc . mẹ tôi đời, bố lấy cớ tôi quá nhỏ, chiếm hết toàn bộ tài sản mẹ mang nhà ngoại.
Chưa đầy nửa tháng, ông ta liền đón dì Chu Lê Thi Kỳ dọn sống chung. Mà Lê Thi Kỳ kém tôi hai tháng tuổi. nhỏ, cô ta luôn thích giành đồ của tôi, giành xong chạy đến khoe khoang.
Nửa năm trước, có một ngày thứ Bảy. Sáng sớm, Lê Thi Kỳ ăn mặc quyến rũ nóng bỏng.
Trước ra ngoài, cô ta cố ý hỏi tôi: “Chị ơi, chị có hẹn với Lương thiếu gia không?”
Tôi thật thà đáp: “Không, anh ấy đi công tác rồi.”
Tối trước, Lương Tư có gọi báo cho tôi rằng anh ta sẽ đi Hải Thành xử lý công việc cuối tuần.
nghe tôi trả lời, Lê Thi Kỳ tươi như hoa: “Vậy à, em đi hẹn hò với chồng em đây.”
Cô ta nhấn mạnh mấy chữ “chồng em.”
Tôi hứng thú chuyện riêng của cô ta nên cũng không rõ cô ta hẹn hò với ai. Cho đến tôi lướt thấy trang cá nhân của cô ta. Địa điểm cũng là Hải Thành.
“Chồng dẫn em đi hẹn hò dưới danh nghĩa công tác, cảm động quá đi mất.” Trong chín tấm ảnh ghép, toàn là ảnh selfie gợi cảm với bikini của Lê Thi Kỳ bãi biển.
tấm giữa là cảnh hai bàn đan chặt mười ngón. người đàn ông kia đeo chiếc đồng hồ quen thuộc. Trùng với món quà sinh nhật tôi tặng Lương Tư, y chang không khác chút nào.
, việc đầu tiên lúc Lê Thi Kỳ về đến nhà là xách một chiếc túi phiên bản giới hạn đến gõ phòng tôi.
Cô ta chớp chớp hỏi: “Chị ơi, chị xem chồng em mới tặng em túi mới, đẹp không?”
Son môi cô ta lem, đôi môi hơi sưng đỏ, quần tất cũng rách một đường. Cảnh tượng cô ta vừa trải trước bước không khó tưởng tượng.
Tôi đầu, chỉnh lại kính gọng đen: “Ừ, đẹp đấy.”
Khóe miệng Lê Thi Kỳ sắp toạc đến mang tai, cô ta nói: “Vậy kêu Lương thiếu mua tặng chị một cái.”
Tôi dịu giọng đáp: “Không cần đâu, chị không thích mấy thứ này.”
Lê Thi Kỳ khẽ khẩy, ngoảnh người về phòng mình, buông thêm một câu: “Ừ cũng phải, dáng vẻ chán ngắt này của chị, có lẽ hợp với túi vải hơn.”
07
nhỏ không có mẹ vệ, tôi sớm học được cách che giấu chính mình. Dì Chu Lê Thi Kỳ hay làm mình làm mẩy, thường xuyên gài bẫy, nói xấu tôi với bố. Bố lại cưng dì Chu, đương nhiên là thiên vị Lê Thi Kỳ.
vì tôi luôn tỏ ra ngoan ngoãn, tranh giành, phản kháng. Cũng chưa từng oán thán câu nào về sự thiên vị của bố. Vậy nên bao năm , họ nghĩ tôi mềm yếu, dễ ức hiếp, dễ khống chế.
Về hôn ước với Lương Tư, nếu không phải nhà họ Lương đích danh tôi, chắc chắn nó sẽ rơi Lê Thi Kỳ. phát hiện Lương Tư dan díu với Lê Thi Kỳ, tôi không buồn.
Dù cũng là liên hôn, có tình cảm. tôi không chịu nổi cục tức này.
Lương Tư đã lại với đứa em gái tôi ghét nhất, thì tôi cứ việc ngủ với người mà anh ta e dè nhất – chú anh ta. Ăn miếng trả miếng, cũng rất sòng phẳng.
Ngày , tầm xế chiều. Tôi đang chuẩn bị ra ngoài, vừa bước đến thì đụng Lê Thi Kỳ trở về.
“Chị ơi, chị đi đâu à?”
Thấy gương cô ta rạng rỡ phơi phới, tôi khẽ đầu: “Ừ, Lương Tư dẫn chị đến nhà họ Lương dự tiệc gia đình.”
Nét trên cô ta càng rạng rỡ: “À, em thấy xe của Lương thiếu đậu dưới, anh ấy rồi cơ.”
Tôi biết vì sao cô ta hí hửng. Bởi vì cô ta vừa bước xuống xe của Lương Tư, anh ta tiện đường đến đón tôi. Lúc anh ta gọi điện sắp đến, tôi nghe thấy cô ta cố tình nũng nịu thật nhỏ cạnh.
Tôi mỉm , vẫn giữ thái độ ngoan hiền: “Vậy hả, hai người trùng hợp ghê.”
08
Ra ngoài, tôi ngồi lên xe Lương Tư, vừa nhìn đã thấy dưới tấm lót chân có một chiếc quần lót ren chưa kịp giấu kỹ.
Dù anh ta đã hạ hết kính để thoáng khí, mùi tanh tưởi vẫn xộc mũi. Tôi cau mày, động tác bị Lương Tư bắt gặp.
Anh ta quay sang hỏi: “ , sao thế?”
Tôi liền mỉm ngoan ngoãn: “Không sao, thấy hơi buồn nôn thôi.”
Anh ta lo lắng: “Em khó chịu à?”
Tôi lắc đầu, chưa kịp nói thì thấy ánh anh ta dừng lại tôi.
Anh ta nhíu mày: “ em sao có vết đỏ thế kia?”
Tim tôi hẫng một nhịp. Chợt nhớ ra có thể là dấu hôn do Lương Đình Sinh để lại trên gương phía . Vì vị trí gáy, tôi không nhận ra. tôi mặc áo sơ mi, phần không che hết.
Tôi lập tức trấn tĩnh, đưa xoa nhẹ , điềm nhiên đáp: “Vậy à, chắc muỗi đốt đấy, tối em cũng thấy ngứa.”
Lương Tư gù, nghi ngờ . Trước anh ta, tôi luôn ngoan hiền nết na nên anh ta rất tin tưởng.
Đợi đèn đỏ, Lương Tư tiếp: “Đúng rồi, tối chú anh cũng đến. Chú mới về nước ba tháng, bình thường bận lắm, chắc lần đầu em gặp chú đấy.”
Tôi đầu, bàn đặt trên đùi lại siết chặt. Có lẽ đến chết anh ta cũng không ngờ, ngay ngày đầu tiên chú anh ta trở về, tôi đã ngủ với chú ấy rồi.
09
Đến trước nhà họ Lương, tôi chưa kịp bước sảnh thì điện thoại reo. Tôi nhìn , là bố tôi gọi. Tôi Lương Tư trước, rồi mới nghe máy.
“ , bữa tiệc gia đình nhà họ Lương tối , con phải thể hiện thật tốt. Bây giờ nhà họ Lương do Lương Đình Sinh quyết định, có một hạng mục năng lượng mới vẫn chưa chốt. Gần đây xuất hiện một công ty mới tên JW, thế mạnh cực kỳ lớn, bố vẫn chưa biết người nắm quyền là ai, họ đã liên tục giành của nhà họ Lê mấy dự án rồi. Hạng mục năng lượng mới này, nghe nói JW cũng đã tiếp xúc với Lương Đình Sinh. Con cố gắng nói giúp bố về dự án hợp tác này, nhất định phải lấy cho bằng được.”
Nghe giọng nghiến răng nghiến lợi của bố, tôi đoán ông đang bực bội lắm.
“ nhà họ Lê bắt đầu gặp nguy cơ rồi. Con liệu mà cố gắng.”
Tôi cúi đầu, khóe môi không nhịn được hơi nhếch lên. đó ngoan ngoãn đáp: “Dạ, con biết rồi ạ.”
Tôi bước nhà, lúc này Lương Tư đang tán gẫu cùng đám người đồng trang lứa. Tôi lễ phép hỏi một lượt rồi ngồi yên một . Chưa được bao lâu, bầu không khí đang nói vui vẻ bỗng lặng xuống.
Tôi ngước lên, tim sảy một nhịp. Là Lương Đình Sinh. Anh bước xuống cầu thang xoắn ốc, từng bước trầm ổn, mang theo uy lực nét lạnh lùng bẩm sinh.
Lương Tư vội kéo tôi đứng dậy, lưng thẳng tắp, tỏ vẻ nghiêm túc. Chưa đợi anh đến gần, mọi người đã đồng loạt cung kính cất tiếng: “Chú.”
Ánh Lương Đình Sinh phẳng lặng, anh khẽ đầu đáp lại. Lương Tư giữ tôi, ra hiệu bước lên trước.
“Chú, đây là Lê , vợ chưa cưới của cháu.”
Rồi anh ta giục tôi: “ , mau chú đi.”
10
Tôi ngẩng đầu nhìn Lương Đình Sinh, hình như anh hơi liếc chỗ tôi Lương Tư đang nắm. gương vẫn bình tĩnh, lộ vẻ .
Tôi cúi anh: “ chú.”
Có lẽ vì bộ dạng cách ứng xử này khác hẳn lúc tôi anh, nên ánh nhìn sâu thẳm của anh thoáng trầm lại.
vài giây , anh đầu: “ cháu.”
Nói xong, anh thu lại ánh , đi thẳng phòng chơi mạt chược cùng mấy vị trưởng bối. Thật ra, anh biết tôi là vợ chưa cưới của Lương Tư. Ngay đầu, tôi đã nói với anh.