Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chap 5

Đêm hôm trước, hòn giả sơn nhà họ Lương, anh hỏi tôi khi sẽ hủy hôn ước với Lương Tư. Tôi , tạm thời chưa được. Giờ thì được .

Ánh mắt anh vương nét cười nhàn nhạt. Anh cầm lấy micro từ trợ lý Lâm, nét mặt trong khoảnh khắc trở sự trầm ổn thường ngày. 

Anh đảo mắt phía dưới, điệu thản nhiên uy nghi bức người: “Khương Vãn là đối tác quan trọng của nhà họ Lương. Bất cứ quyết định của ấy, tôi ủng hộ.”

Anh gọi tôi là Khương Vãn. Anh ủng hộ mọi quyết định của tôi. Điều này chẳng khác tuyên bố với tất cả quan khách nơi , cả giới thượng lưu ở Yến Thành, rằng anh sẽ vệ tôi.

21

Tôi Lương Đình Sinh rời buổi tiệc sớm. Tài xế ngồi ghế trước lái xe, tôi anh ấy ngồi ở hàng ghế

Điện thoại tôi liên tục đổ chuông, đều là người nhà họ Lương Tư gọi. Tôi tắt máy, tựa đầu lên vai Lương Đình Sinh. 

Tôi đã được . Tôi đã giành lại những mẹ mất. mẹ thì vĩnh viễn không thể quay nữa. mắt lặng lẽ trào ra. Thấm lên vai anh, anh cảm nhận được. 

Anh nghiêng người nâng cằm tôi, trong mắt anh tràn ngập xót xa. Anh không hỏi tôi có chuyện . không lau mắt hay tôi đừng khóc. Anh vươn tay kéo tôi vào lòng. 

Ban đầu, tôi vốn hơi buồn, khóc vài giọt là sẽ thôi. hành động của anh khiến tôi không nén được nữa, mắt dâng trào như lũ. Tựa hồ muốn xả hết bao năm ấm ức, gian nan, khổ sở bằng trận khóc. 

mắt tôi ướt sũng vest của anh, cả mũi dính lên đó. Xe vừa dừng trước cổng Biệt Viện Nghi Hòa, tôi còn đang vùi vào ngực anh thút thít.

Anh dứt khoát bế tôi xuống xe. Tôi quàng tay ôm cổ anh, vùi đầu trong lòng anh, mặc anh ôm tôi tiến phía trước. 

Đi lên cầu thang, tôi vừa nghẹn ngào vừa nói: “Lương Đình Sinh, em đói .” 

Bước chân anh không dừng lại, anh vọng từ cao: “Trước khi , anh đã dặn bếp chuẩn bị xong . Em lên rửa mặt là có thể ăn.”

22

 Khi tôi tỉnh dậy, Lương Đình Sinh đã đi . Người giúp việc bưng bữa sáng ra, cười tít mắt tôi: “ Khương, Tổng giám đốc Lương nói hôm quá mệt, hôm nay cứ nghỉ ngơi ở nhà.” 

Nhớ lại chuyện tối , tai tôi bất giác nóng bừng. Tối có lẽ là lần điên cuồng nhất giữa tôi anh từ trước đến giờ. 

Trước lúc chìm vào giấc vì kiệt sức, tôi lờ mờ nghe anh gọi tên tôi, hình như còn nói đó. Ăn xong, tôi định ghé JW chuyến. Mới ra cổng biệt viện, chưa đi được mấy bước thì bị ai đó túm lấy cánh tay. 

“Vãn Vãn!”

Tôi cau mày ngoảnh lại, là Lương Tư. Anh ta vẫn mặc sơ mi hôm , vẻ mặt tiều tụy, mắt đỏ ngầu. Tôi giật tay ra, anh ta lại ghì chặt hơn. 

“Vãn Vãn, chúng ta đừng hủy hôn được không. Em nghe anh giải thích, anh không thích Thi Kỳ, thật mà, em tin anh đi!” 

Tôi không còn giữ vẻ ngoan ngoãn như xưa, lạnh nói: “Lương Tư, tôi đã biết chuyện anh với Thi Kỳ từ nửa năm trước.” 

Anh ta khựng lại. gần như ngay tức khắc, anh ta vội nói: “Vãn Vãn, anh với ta thực sự không có , là ta dụ dỗ anh, chứ anh chưa hề gặp riêng ta!” 

Tôi bật cười. 

“Tôi nể mặt bà Lương nên mới không bêu ảnh giường chiếu của người ra trước mọi người. Nói lùi vạn bước, dù người không có đi nữa, tôi vẫn muốn hủy…” 

Tôi còn chưa nói hết câu, anh ta đã thô bạo ôm cứng tôi vào lòng. 

“Không, anh không đồng ý! Em là vợ chưa cưới của anh, em phải kết hôn với anh!” 

Tôi cố sức đẩy mấy lần mà vô hiệu, sức anh ta quá lớn. Tôi liền thúc gối thật mạnh vào giữa chân anh ta.

“Ư…” Lương Tư đớn rên lên. 

Tôi thừa cơ thoát ra, lùi lại bước. Cùng lúc đó, khăn lụa cổ tôi rơi xuống đất. Lộ rõ vệt hôn đỏ còn sót lại đêm . Gương mặt vẫn còn nhăn nhó vì của anh ta bỗng chốc biến sắc. 

“Vết cổ em vậy?!”

23

Mặc kệ cơn dưới hạ thân, anh ta lao tới, tay ghì chặt vai tôi. Anh ta nhìn trừng trừng vào vết hôn cổ tôi, mắt như bùng lửa. 

Vãn! Em mau giải thích anh! Chuyện này là thế ?!”

Tôi ra sức giãy không thoát được. Bèn nói thẳng: “Chính xác như anh thôi.”

Lương Tư tựa con thú dại bị chọc điên, hung hãn đẩy tôi ra, suýt nữa tôi ngã nhào. Gân xanh thái dương anh ta nổi rõ, mắt trợn ngược, ngón tay run lên vào tôi: “Em với thằng ? Khai mau! Đồ lăng loàn, em dám cắm sừng ông !” 

Tôi dáng vẻ anh ta sắp bộc phát thì nực cười. 

“Lương Tư, lúc anh lên giường với Thi Kỳ, anh có nghĩ anh cắm sừng tôi không?”

“Chuyện đó sao giống nhau được!” Mặt anh ta tái mét: “Đàn ông ra ngoài tìm vui là lẽ thường! Em là vị hôn thê của anh, em thuộc anh, được với anh!” 

Tôi cau mày: “Tôi nhắc anh nhớ, chúng ta đã hủy hôn .” 

Trong mắt anh ta bắt đầu lóe sự cuồng loạn biến dạng: “Có phải vì thằng đó nên em mới hủy hôn với anh đúng không? Chết tiệt thật! Rốt cuộc là thằng dám đụng vào người đàn bà của ông , không giết hắn ông thề không họ Lương!” 

Tôi chẳng buồn để ý hắn ta phát điên, quay người đi luôn, đợi xe của Lương Đình Sinh đến. 

Đột nhiên, da đầu tôi đớn kịch liệt. Hắn túm tóc lôi giật tôi phía

“Đồ đàn bà trơ tráo, ông đã em đi chưa?!”

24

Tôi đến rơi mắt, phải lảo đảo lùi mấy bước. 

“Buông ra! Lương Tư, đồ khốn!” 

Hắn kéo tôi phía chiếc xe bên cạnh, ném tôi lên ghế . Đầu tôi đập vào cửa kính, nhói. Tôi còn chưa kịp định thần, hắn đã chui vào xe đè lên người tôi. 

“Anh… anh định ?” 

“Tiện nhân! Ông còn chưa kịp với em, em lại gã khác ! Đã thế, ông chết em luôn!” 

Sợ hãi hoảng loạn ập lấy tôi. 

“Buông ra! Lương Tư, buông ra!” 

Tôi điên cuồng giãy sức tôi sao đọ lại đàn ông đang nổi điên. Chân tôi bị hắn ta đè cứng, không cử động nổi. Tay bị tên khốn này khống chế. Khuôn mặt ghê tởm của hắn ta phóng đại trước mắt, hắn ta hôn loạn mặt tôi. 

Tôi gào lên, quẫy đạp: “Biến… cút!” 

“Chát!” cái tát nảy lửa giáng lên má tôi. 

“Câm mồm, con đàn bà trơ trẽn!”

 Dứt lời, hắn bắt đầu xé tôi. Rất nhanh, tôi cảm lạnh ở bờ vai, bị kéo trễ xuống. tay hắn giữ chặt tôi, tay còn lại sờ soạng khắp làn da trần. Cơ thể tôi run lên từng đợt không khống chế nổi. 

Khi tôi đang rơi vào tuyệt vọng, quát vang lên: “Buông ấy ra!” 

Ngay đó, áp lực người tôi chợt biến mất. Lương Tư bị Lương Đình Sinh túm cổ , lôi khỏi xe. Anh vung tay đập hắn vào tường, túm tóc ghì đầu hắn vào bức tường. 

“Lâm Châu, đánh chết hắn tôi! Đánh xong không chết cứ đánh!” 

Tôi không nhìn gương mặt anh, chưa từng nghe anh nói với đầy sát khí như vậy. Trợ lý Lâm lập tức gọi bốn vệ sĩ tới. người giữ tay chân Lương Tư, người đấm đá túi bụi. 

Tôi vẫn còn ngây ra, Lương Đình Sinh đã sải bước lại gần. 

“Vãn Vãn.” Anh ôm siết tôi vào lòng.

Tôi không kìm được òa khóc: “Lương Đình Sinh, sao giờ anh mới tới.” 

Anh vòng tay siết tôi, khẽ run: “Xin lỗi, anh tới muộn.”

25

Anh cởi vest phủ lên người tôi. Anh nhẹ nhàng ôm tôi xuống xe, đi vào biệt viện. 

“Chú!” Tiếng Lương Tư đột ngột vang lên, gọi theo bước anh. “Chú, tại sao chú lại vệ Vãn? Chú có biết con tiện đó cắm sừng cháu, lén lút với kẻ khác không?!” 

Nói , dường như hắn ta mình đang đúng, càng hung hăng thêm. Hắn ta nhổ bãi bọt: “Để tao tìm ra thằng gian phu đó, tao mà không giết nó thì không mang họ Lương!” 

Sắc mặt anh lập tức trở nên lạnh lùng đầy sát khí. 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.