Câu trả lời của Kỳ Dự khiến trái tim tôi lập tức rơi xuống vực sâu.
vì tờ kết quả kiểm tra thai , tâm trạng anh dường rất tệ. Anh lại tài xế cho tôi, còn mình thì lái một xe khác đi trước nhà cũ chuẩn bị.
Bữa tiệc tối bắt lúc tám giờ.
Cha của Kỳ Dự mắc bệnh tim đã lâu, suýt qua khỏi năm ngoái. Mãi tháng trước mới tiến hành phẫu thuật ghép tim, hiện tại sức khỏe mới dần hồi phục.
Bước hội trường, tôi thấy Kỳ Dự cùng cha mình tiếp đón khứa. Anh liếc tôi một , sau lập tức thu lại ánh mắt.
Vài giây sau, tôi nhận được tin nhắn: 【Đứng đợi anh, lát nữa anh sẽ qua.】
Tôi nhắn lại một chữ 【Được】,rồi lấy một ly nước trái cây từ khay của phục vụ và nhấp từng ngụm chậm rãi.
“Lê Tương?”
Tôi quay lại, gương mặt Hạ hiện rõ mây đen, mang theo vẻ kinh ngạc và đố kỵ rõ ràng.
Bên cạnh Hạ là của Kỳ Dự.
Tuy đã ngoài năm mươi nhưng được chăm sóc rất tốt, từng cử đều toát khí chất tao nhã của một quý phu nhân.
lạnh nhạt tôi một : “ Hạ, đây là ai?”
“Trợ lý nữ của công ty A Dự ạ.”
Kỳ nhíu mày: “Chuyện gì vậy? phải đã bảo con làm bạn gái cùng thằng bé dự tiệc rồi sao?”
Hạ làm nũng kéo : “ ơi, phải nói giúp con mới được !”
Trà Đá Dịch Quán
Kỳ mỉm vỗ nhẹ mu bàn cô : “Tất nhiên rồi, thằng bé này thật là, bữa tiệc quan trọng vậy mà lại tùy tiện thế, thật ra làm sao cả!”
họ cứ thế trò chuyện thoải mái, chẳng thèm ý ai. Tôi đứng yên tại chỗ, cầm ly nước trái cây đã bắt run .
Tôi định quay rời đi thì Hạ bất ngờ va tôi, rượu vang đỏ đậm đổ trọn n.g.ự.c áo tôi.
“Xin lỗi nha, Lê Tương, tôi ý, cô đi nhà vệ sinh chỉnh lại đi.”
Hạ nhạt, trên mặt có lấy một chút áy náy.
Kỳ cũng liếc tôi lấy một , ngẩng tầng , vẫy với ai trên lầu bằng nụ rạng rỡ.
[ – .]
kéo Hạ nói với vẻ âu yếm: “ lầu với , dẫn con đi gặp cô của A Dự.”
“Dạ, !”
Hạ tươi hoa, dịu dàng rời đi cùng Quý.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, ướt sũng và lúng túng, lớp vải mỏng dính chặt da thịt. Các vị đi ngang qua đều liếc tôi đầy kinh ngạc.
Tôi theo phản xạ về phía xa, nơi Kỳ Dự đứng, ánh mắt thầm cầu cứu.
Anh cũng tôi, đôi mày anh tuấn nhíu lại.
Anh dường định bước về phía tôi, nhưng cha anh lại vỗ vai, muốn anh giới thiệu một vị quý.
Kỳ Dự nhanh chóng thu ánh mắt lại, tiếp tục bắt xã giao với , nụ mười phần lễ độ nở trên môi.
Lạnh lẽo buốt giá lan khắp tôi, tuyệt vọng len lỏi từng thở.
Kỳ Dự, anh gọi tôi … là sỉ nhục tôi sao?
Đúng lúc tôi thất vọng cực điểm thì một áo vest bất ngờ khoác vai tôi từ phía sau, mang theo ấm dịu dàng.
áo ấy có ma lực, ngay lập tức xua tan đi lạnh thấu xương, che khuất đi sự lúng túng nhục nhã của tôi.
Tôi quay lại, thấy một đàn ông trẻ tuổi tuấn tú, vóc dáng cao lớn, làn da trắng lạnh.
Sống mũi cao thẳng đeo kính gọng vàng, nét mặt bình thản mức gần vô cảm.
Khí chất của anh rất đặc biệt. Tôi mất giây mới kịp hoàn hồn, nhẹ giọng nói lời cảm ơn.
đàn ông đẩy kính , mím môi nói ra chữ:
“Ba trăm.”
Tôi sững : “Gì cơ?”
Anh áo vest trên tôi.
“Ba trăm tệ. Chuyển khoản qua WeChat hay Alipay?”
“…”