Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Em và Lục Phương đúng là cùng một kiểu người vô cảm, chỉ biết lạnh nhạt hành hạ bạn đời của , ép họ đến mức phát điên, chỉ còn cách đi hỏi người xung quanh em về em.
Chúng tôi yêu các em bằng tất nhiệt huyết, vậy mà các em còn có tức giận!”
Tôi nóng.
“Chị không biết chuyện gì thì đừng có ở đây tùy tiện gán tội rồi trút giận em!”
Việc tôi chặn Cảnh Nhiên hoàn toàn là bất đắc dĩ.
Thật sự là tôi không có cách nào đối phó với người này của .
Hôm nay là ngày tôi vừa về nước.
Tôi báo trước với anh ấy, sáng nay tôi có cuộc , trong lúc không được phiền.
Chờ tôi sẽ về .
Anh ấy đồng ý rất t.ử tế, nhưng đến đúng giờ tôi bắt đầu .
Anh lại phát điên mà gọi điện tục, hết cuộc này đến cuộc khác, giục tôi về ăn cơm.
Tôi lại, nói rằng sẽ về.
Nhưng anh ấy không hiểu lời tôi nói, vẫn không ngừng gọi điện và giải thích.
Nói rằng canh anh hầm cho tôi phải uống ngay khi vừa , không lâu, quá gian sẽ mất tác dụng.
“Tiểu Từ, em bận đến mức không có gian uống một bát canh sao?”
“Không có.”
“Anh không .”
“… ”
Trong tay tôi còn đống việc, cấp dưới đều đang chờ báo cáo.
Tôi gần bị anh phiền đến phát điên.
Chỉ có tạm chặn số anh.
Không ngờ anh lại gọi sang chỗ chị tôi.
04
Tôi không cho chị nghe .
Chuông reo , tự động tắt.
Tôi cắm sạc cho chiếc điện thoại tắt nguồn của .
Khoảnh khắc vừa bật , từ bạn bè và đồng nghiệp tục đổ về.
“Mau gọi lại cho cô đi!”
“Anh ấy cứ khóc mãi, đáng thương lắm.”
này đủ khiến tôi bực bội.
Cho đến khi tôi nhìn thấy của đối thủ cạnh tranh luôn tìm cách gây khó dễ cho tôi.
Chính là anh trai ruột của tôi.
“Ôn Từ, cô có quản cho tốt không, đến mà cô còn không quản , còn muốn quản ty?”
“Một người đàn ông to xác mà khóc lóc chạy khắp nơi tìm cô, cô có ý thức vợ hay không? Không được thì cút về luôn đi.”
Tôi không biểu cảm mà tắt điện thoại, đứng im một phút cố gắng ép nhịp tim đang đập loạn xạ trở lại bình thường.
Cơn tức nghẹn khiến tôi buồn nôn.
Điện thoại của chị lại vang .
Cảnh Nhiên vẫn không ngừng gọi lại.
đang thúc mạng người.
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cảm xúc, bình tĩnh nói.
“Cúp đi, đừng ý đến anh ta, lát em sẽ về.”
Chị giận.
“Lát là bao lâu! Em có nghĩ rằng trong một tiếng em về đó, cậu ta còn phải buồn thêm một tiếng không!
Rõ ràng bây giờ em có tranh thủ gọi lại cho cậu ta một cuộc, một nói em sắp về rồi.
Chuyện này khó lắm sao?! Loại người các em rốt cuộc vì sao lại kết ! Các em không nên kết !”
Tôi mệt mỏi đến cực điểm.
“Là , hiểu chưa? Nếu không thì em cũng không kết , vốn dĩ chẳng có tình cảm.
Đợi em thuận lợi trở thành người thừa kế gia tộc, ổn định vị trí trong ty, việc đầu tiên em chính là ly .”
Chị thất vọng đến mức không buồn nói , trực tiếp nghe .
Đầu dây bên kia rất nhanh truyền đến giọng nói khàn đặc vì nghẹn ngào của Cảnh Nhiên.
Yếu ớt, đáng thương đến nao lòng.
Ai nhìn cũng không tưởng tượng đây là một người đàn ông cao một mét tám, thân hình vạm vỡ luyện quyền Thái.
“Chị ơi, em không lạc được với Tiểu Từ, …
Em biết hôm nay cô ấy về, sáng sớm em đi siêu thị mua rất nhiều đồ, em toàn món cô ấy thích ăn.
Em gọi điện mà cô ấy không trả lời, gọi đến cuộc thứ chín mươi chín thì cô ấy chặn số em rồi, …”
Tiếng xì mũi vang , tiếp đó là tiếng nức nở đứt quãng, lời nói cũng không còn trôi chảy.
“Đồ ăn em đều nguội rồi, em bày biện cũng lâu lắm rồi, đĩa giữ nhiệt cũng không có tác dụng, tất đều mất đi hương vị lúc vừa .
Em buồn lắm, em suốt sáu tiếng, còn hầm t.h.u.ố.c bổ một đêm, vậy mà tất đều phí .
Cô ấy nói hôm nay sẽ về, em vẫn luôn chờ cô ấy, cửa em cũng dọn dẹp sạch sẽ, ga giường em cũng thay mới hết rồi…
…”
05
Tôi thật sự không chịu ánh mắt sắc lạnh đang lăng trì người khác của chị gái .
Tôi nhanh hơn một bước, lạnh lùng nói vào điện thoại của chị.
“Tôi lát sẽ về, đừng gọi điện phiền người xung quanh tôi !
Cảnh Nhiên, anh thực sự rất phiền!”
Nói , tôi lập tức cúp .
Chị gái ném mạnh điện thoại xuống đất, tức giận không thôi.
Tôi ngăn chị lại trước khi chị kịp trách móc , mở miệng nói trước.
“Chuyện giữa em và anh ấy, chị là người ngoài, đừng đ.á.n.h giá cũng đừng xen vào.
Chị lo cho tốt chuyện của chị và chị là được rồi.
Căn này bị chị đập thành thế này cũng không ở được , tình trạng của chị bây giờ em cũng không yên tâm, qua chỗ em ở tạm một gian đi.
Chỗ này là căn hộ Lục Phương mua tiện việc, chị đập thành thế này chẳng phải là đổ thêm dầu vào lửa sao?
Chị đi rửa mặt rồi theo em, em sẽ gọi người đến dọn dẹp lại, mua sắm lại mọi thứ.”
Chị gái cuối cùng cũng dịu xuống, vào phòng tắm chỉnh lại bản thân rồi bước ra, hai mắt sưng hai quả óc ch.ó.
Tôi sắp xếp người đến xử tàn cuộc.
Chị xe cùng tôi, co lại thành một khối, nước mắt lại lặng lẽ rơi xuống.
Nhưng tôi không còn tâm trí ý đến chị.