Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

Hắn nhìn người kia, bật cười, giọng nói mang vài phần lạnh lẽo: “Lục Trường An, ngươi không an phận ở Trung Nguyên, lại chạy đây đốt chiến thuyền của ta, rốt cuộc có ý gì?”

mắt Lục Trường An trầm xuống nhìn ta.

Bị vạch trần thân phận, hắn trầm mặc giây lát, tháo mặt nạ, chậm rãi nói: “Lần này đây… ta muốn tìm lại thê t.ử đầu của ta.”

Nghe những lời ấy, tay ta bất giác siết c.h.ặ.t, tim đột nhiên nhói đau.

Người mắt mang cảm giác quen thuộc kỳ lạ—

Dường trong ký ức xa xăm, cũng từng có một người hứa rằng ta là thê t.ử duy nhất của hắn suốt đời.

Cố nhẹ nhàng mở tay đang nắm c.h.ặ.t của ta, đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua tay, tự nhiên đan c.h.ặ.t mười ngón tay ta vào tay hắn.

Ta còn chưa kịp hoàn hồn, đã nghe hắn cất tiếng:

“Người đời đều biết, Lục Trường An muốn lôi kéo binh quyền Tống gia, không tiếc ra tay tàn hại chính thê của .”

Hắn cười nhạt, giọng nói không che giấu nửa phần khinh miệt.

“Nếu muốn đ.á.n.h Giang Tả, cứ việc nói thẳng.”

“Cớ gì phải giả vờ si tình mặt ta?”

Giang Tả xưa vốn là lãnh địa của Cố gia, nền móng vững thạch.

binh mã áp sát, Lục Trường An dừng lại, mắt trầm lặng dõi ta trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nghiến răng, dẫn thuộc rút lui .

Đám bách tính vừa còn hoảng , nay nhìn thấy binh sĩ Cố gia xuất hiện, dần an trở lại.

Ngọn lửa trên chiến thuyền tuy đã được dập tắt, phần lớn lương thảo vận chuyển phương xa đều đã bị thiêu hủy gần hết.

Thuộc Cố gia nhanh ch.óng bẩm báo, bên kia bờ sông dường đã có quân đội của Lục thị đóng trại .

Trong ta bỗng dâng một dự cảm mơ hồ—

Vùng đất Giang Tả vốn thanh bình, e rằng chẳng bao lâu nữa phải đối diện với cơn cuồng phong huyết vũ.

Cũng trong khoảnh khắc ấy, ta chợt hiểu ra, nỗi oán hận âm ỉ tỉnh lại sau cơn mất trí, rốt cuộc nên hướng về ai.

Ta không tìm Cố để hỏi rõ, cũng không còn cần phải hỏi nữa.

không muốn liên lụy Giang Tả, ta đã quyết rời .

Đêm đã khuya, trong phủ Cố, các tướng sĩ vẫn đang bạc việc phòng thủ, tranh luận không dứt.

Lục Trường An đã cho người tung tin, nói rằng lần này đóng quân bên ngoài Giang Tả, chẳng qua tìm kiếm tung tích của chính thê đã mất tích nhiều tháng.

, trong quân sinh ra tranh cãi—

Rốt cuộc, để giữ lấy yên bình cho Giang Tả, có nên giao ta ra hay không.

ta bước vào, trong gian phòng trúc còn lại một Cố .

Hắn tựa người nơi mái hiên, lặng lẽ ngắm trăng.

Nghe thấy động tĩnh, hắn mắt nhìn xuống.

nhìn ấy bình thản, dường đã nói hết mọi điều.

Bình ngọc đựng rượu đặt bên bệ cửa, trăng phủ một lớp sáng nhàn nhạt.

Nơi góc , vàng bạc châu báu chất thành đống, đã phủ một lớp bụi mỏng—

Những thứ mà người đời tranh đoạt, với hắn lại chẳng đáng để bận tâm.

Ta cất lời: “Đa tạ ngươi đã cứu ta, … ta phải rời .”

Hắn nghiêng đầu, mắt hơi sâu lại, hỏi: “Rời khỏi Giang Tả, nàng đâu?”

Ta trầm ngâm một lát, kỳ thực trong cũng chưa có hướng rõ ràng.

So với ngoài kia, Giang Tả quả thực là nơi an ổn hiếm có.

ta không muốn quay về bên Lục Trường An, mặc cho hắn đoạt số phận của .

Mà ta… cũng không thể tiếp tục ở lại đây.

Cái danh “họa quốc” kia, cái giá phải trả quá mức nặng nề.

Người đời vốn khắt khe với nữ t.ử.

Họ có thể ca tụng một nam nhân người trong mà khuynh đảo thiên là si tình đáng ngưỡng mộ,

lại dễ dàng quy mọi tai họa đầu một nữ t.ử, thể một người con gái giữa có thể tùy ý quyết hưng vong của cả một triều đại.

nữ t.ử… thật sự là căn nguyên của họa quốc hay sao?

Ta không muốn trở thành tấm bia chắn cho dã tâm tranh quyền đoạt của kẻ khác.

Càng không muốn trở thành ngọn lửa dẫn chiến nơi Giang Tả.

Nếu Cố còn nể chút tình nghĩa những ngày qua, có lẽ giao ta cho Lục Trường An, hắn cho ta một gói t.h.u.ố.c giả chếc để thoát thân.

Còn nếu hắn không giúp, ta cũng chẳng oán trách.

Bởi con đường này là do ta lựa chọn, ta phải tự bước tiếp cùng.

Ta học dáng vẻ của hắn, nghiêng đầu, ngước nhìn vầng trăng treo cao.

đếm trên đầu ngón tay, ta nói: “Lăng Châu, Kiềm Châu, Lĩnh Nam… cần không phải Giang Tả, đâu cũng được.”

Không gian chợt lặng xuống, còn tiếng ve kêu rả rích trên cành cao.

Một hồi lâu trôi qua, ta nghĩ rằng hắn không đáp lời,

Cố bất ngờ xoay người, mái hiên nhẹ nhàng nhảy xuống.

Hắn mắt nhìn ta, giọng nói vang đột ngột: “Tần Thê Âm, nàng nghĩ ta là người lương thiện lắm sao?”

Ta sững lại, mắt lộ vẻ khó hiểu, lặng lẽ nhìn hắn.

Cố nhướng mày, giọng nói mang ý cười nhàn nhạt:

“Dù nàng ở Giang Tả hay rời , cho dù nàng đã chếc…”

“Giang Tả vẫn có Diệp Thê Âm, Lý Thê Âm.”

“Nếu Lục Trường An muốn xuất binh, thứ hắn chưa từng thiếu… chính là một cái cớ.”

“Có những kẻ mang tham quyền đoạt , lại không dám để thiên nhìn rõ dã tâm của .”

“Vừa châm ngòi chiến , lại sợ trăm năm sau bị sử sách phán xét, liền đem mọi tội lỗi đổ hết đầu nữ t.ử.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.