Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1.
Ta là Nguyệt, phụ thân của ta là Yến Trấn Bắc tướng quân, thân của ta là đệ tài nữ của Yến.
Ta còn có một người ca ca sinh đôi là Phong.
Hai muội chúng ta được thừa kế gen của phụ chỉ là có hơi lệch lạc so với nhà người ta một chút.
Ta giống phụ thân ta nhiều hơn, trời sinh sức lực vô cùng lớn, cốt cách thanh kỳ.
Mà ca ca của ta lại giống thân, không giờ để cuốn sách rời tay, ngay cả bắt gà cũng phải dùng hết sức mới bắt được.
Có lần ta leo lên nóc nhà lật ngói sau đó khiến cho thư phòng của ca ca loạn đến mức gà bay ch.ó sủa, ca của ta tức giận đến mức viết ngay một bài hịch văn, lên án hành vi phạm tội của ta.
Từng ngày tháng trôi qua, võ nghệ của ta tiến bộ vượt bậc, văn chương của ca ca cũng càng thêm nổi bật, thêm sắc bén.
thân của ta lo lắng sốt ruột.
“Như là không được đâu, Phong cưới thê t.ử không cả nhưng Nguyệt mà gả cho người ta phải bây giờ?”
Còn phụ thân ta lại lạc quan.
“Trời sinh Nguyệt có tài của nhà võ tướng! lại không có ai muốn chứ?”
Không thể nghi ngờ câu này đã chạm đến tận sâu trong trái tim của ta!
Răng rắc!
Ta kích động đến mức phá nát cọc hoa mai.
“Nếu lợi hại như tương lai phu quân của chắc chắn sẽ là nam nhân đẹp Yến!”
Phụ thân ta im lặng một lát.
“… Nếu như không gả được trùm đi.”
Sau đó ta liền lấy ngồi ở các hẻm ở kinh thành canh chừng một tháng, sau đó ta xác định được tiểu thế t.ử của phủ An Quốc - Tiêu Vân Tễ là người đẹp .
“Ngươi là ai?” Tiêu Vân Tễ còn nhỏ tuổi, nhưng tính cách lại lạnh lùng trầm mặc vô cùng: “Ngươi muốn , bổn thế t.ử đều có thể cho ngươi.”
Ta nâng cằm: “Ta muốn bắt ngươi trở về áp trại phu nhân!”
Người ở trong im lặng.
Ta bĩu môi, đúng là không có thành ý cả, yêu cầu như thế mà nhóc này còn cảm không thỏa mãn.
Sau đó ta mới phát hiện bị thủng một lỗ, Tiêu Vân Tễ có ý định chạy trốn, bị ta liếc mắt nhìn , ta đ.ấ.m một quyền xuống, hắn hoàn toàn ngất đi.
Ta đem bảo để trước cửa phủ An Quốc chạy đi.
Cái Tiêu Vân Tễ này cũng không có hành động cho nên về sau ta đã ném này qua đầu quên đi.
Có thêm một để ta để tâm đó chính là phụ thân của ta chuẩn bị ta đi lên núi Vô Danh học võ nghệ!
Còn nhân tiện ca ca của ta đến thư viện ở dưới chân núi Vô Danh để đọc sách.
Trước khi xuất phát ta mới phát hiện cái trâm hồng ngọc mà thân đã cho ta không đã bị mất ở đâu, ca ca của ta an ủi:
“Mất cũng tốt, sau này khi đ.á.n.h người đỡ phải bị bó tay bó chân.”
Cuối cùng ca ca của ta quyết định hoán đổi thân thể với ta, cùng ta rời khỏi kinh thành.
Sáu năm sau, chiến sự Tây Nam nổi lên, tin tức phụ thân của ta bị thương được truyền đến.
Ta quyết định thay xuất chinh.
2.
Hốc mắt của ca ca ta đỏ ửng: “ Nguyệt, ca ca không thể nào chăm sóc cho muội được nữa, trên chiến trường đao kiếm không có mắt, muội định phải….”
Ta tiếp nhận lấy hồng anh thương mà ấy qua: “Thứ này nặng quá à?”
Ca ca ta xoay xoay cổ tay nhức mỏi: “…. Ừ.”
Ta vỗ lên bờ vai của ấy: “Có viết thư, nữa muội không kịp lập đó.”
Ta không ngừng đẩy nhanh tốc độ nhưng vẫn bị mất một bước.
Tiêu Vân Tễ xuất quân chi viện, lấy ít thắng nhiều, chẳng những cứu được phụ thân của ta mà còn đoạt lấy cơ hội để nổi danh.
Khi ta phong trần mệt mỏi đi vào doanh địa, đã nhìn phụ thân của ta đang uống rượu, xưng gọi đệ với Tiêu Vân Tễ.
“… Phong! đến ! Mau tới đây chào hỏi Tiêu thúc thúc đi!”
Ta: “….”
Có ai có thể chịu đựng được việc người đã từng là bại tướng dưới tay mình trở thành trưởng bối không?
Ta đỡ phụ thân khách khí hành lễ: “Tiêu thế t.ử!”
Cuối cùng thiếu niên đó cũng ngẩng đầu nhìn ta.
Ánh lửa trại chiếu lên gương tuấn mỹ không tì vết, mũi cao thẳng, ánh mắt đen như mực.
Ta sững sờ, trong lòng cảm khái quả nhiên ánh mắt năm đó của ta tuyệt.
Dáng vẻ này của Tiêu Vân Tễ đáng giá cái bị phá của ta.
Nhưng hắn cướp mất lao của ta— Không thể để yên được!
Ta cười trừ một cái:
“Tiêu thế t.ử thật sự lợi hại, có điều ai cũng nói An Quốc yêu thích là việc vẽ tranh, không vì Tiêu thế t.ử lại nghĩ tới việc tập võ tòng quân….?”
Tiêu Vân Tễ giả bộ cười cười: “Cũng không có chỉ là cảm như thú vị.”
Lời này vừa nghe đã là giả, cũng may nhanh ta đã được nghe câu ở trong quân doanh rằng:
“Nghe nói năm Tiêu thế t.ử tám tuổi bị bọn thổ phỉ bắt cóc trói đi, từ đó cơ thể kém đi. Sau này phải dưỡng thật tốt mới khỏe lại được, từ đó Tiêu thế t.ử quyết tâm bỏ văn sang võ!”
Ta hít hà một hơi.
Được được được, ta cõng cái nồi này!
Không tìm được phu quân nhưng lại tìm được cho mình một đối thủ một mất một còn.
3.
Từ đó đến ba năm sau, Tiêu Vẫn Tễ không ngừng giúp ta chứng thực điều này.
Ta tham gia vào đội quân gia, Tiêu Vân Tễ tham gia vào hắc kỵ quân.
Ta lấy ba ngàn chiến một vạn, Tiêu Vân Tễ cũng theo như thế.
Ta tập trung hỏa lực bên ngoài sông Hồng, một đêm mười vạn cường binh qua sống, Tiêu Vân Tễ liền phá bảy thành trì ở Tây Nam, dùng khói thiết kỵ báo động.
Người đời đều hai vị tướng của Yến tài giỏi nhưng do ta xuất phát hơn nên lúc nào xếp hạng cũng phải đứng sau Tiêu Vân Tễ.
Cục tức này cứ thế nghẹn suốt ba năm.
Rốt cuộc cũng có một trận chiến ta giành trước Tiêu Vân Tễ một bước, đi phá thành, dùng cờ của đội quân gia cắm lên tường thành, nhìn Tiêu Vân Tễ đang ngước lên.
Ta nhướng mày: “Tiêu thế t.ử, đa tạ.”
Tiêu Vân Tễ ngửa đầu bình tĩnh nhìn ta vài giây bỗng nhiên nghiêng đầu cười.
Ta bị nụ cười này cho ngây ngốc một lúc đến khi phục hồi lại tinh thần lập tức nổi giận.
Còn cười được?
Ngươi cười cái mà cười?
Lần này ta thắng quang minh chính !
Nói tóm lại, tranh nhau với Tiêu Vân Tễ lâu như thế cuối cùng trận đ.á.n.h này ta cũng có thể nổi bật lên.
Đêm đó, Tiêu Vân Tễ xách theo bình rượu tới tìm ta.
Vốn dĩ ta không muốn cho hắn mũi nhưng nghĩ đến việc đã đ.á.n.h thành xong, sau này ta phải đổi về thân phận Nguyệt, dù có muốn càn cũng không còn cơ hội nữa nên vui vẻ đồng ý.
Sau khi rượu quá ba tuần, ta nhìn người đang ngã đầu lên vai ta, ôm cánh tay của ta không buông, tâm tình phức tạp.
Xem lúc trước hắn có thể chuốc say được phụ thân của ta là do uống rượu giả.
“Tiêu thế t.ử, mời ngươi buông tay.” Ta cố gắng nói.
“Nghe nói ngươi có muội muội cùng phụ sinh ?” Tiêu Vân Tễ nói.
Ta liếc nhìn hắn một cái.
“Đúng , muội muội của ta dịu dàng hiền thục, có nhiều tài tình! Như thế nào, ngươi hâm mộ à?”
Tiêu Vân Tễ cười nhẹ một tiếng, ôm c.h.ặ.t ta hơn nữa, cọ cọ ở cổ của ta, đè thấp giọng nói.
“Đúng … Nhưng Phong, eo của ngươi lại nhỏ như ….”
!!!!
Trăm triệu lần ta không ngờ tới cái nhãi ranh Tiêu Vân Tễ này còn dám càn hơn cả ta!
Ta trực tiếp hất bay tay của hắn.
“Tiêu Vân Tễ, ta khuyên ngươi nên bình tĩnh lại!”
Cuối cùng hắn cũng lui một chút, giơ đôi mắt đen như mực nhìn ta hồi lâu.
Không vì bỗng nhiên ta cảm bầu không khí xung quanh trở nên ngột ngạt.
Nói thật cái gương này của Tiêu Vân Tễ, cho đến thời điểm hiện tại ta vẫn cảm hắn là người đẹp ta từng gặp.
Đáng tiếc, người có tốt như này nhưng lại giống như ch.ó.
Ánh mắt của Tiêu Vân Tễ rãi đi xuống dưới, dừng ở trên môi của ta, sau đó hình như hạ quyết tâm chầm tới gần.
????
Ta ấn Tiêu Vân Tễ xuống dưới đất.
“Tiêu Vân Tễ! Ngươi muốn tìm c.h.ế.t à?”
Ta xem ngươi như đệ mà mẹ nó ngươi muốn hôn ca ca của ta?!
Lúc phụ thân của ta đi vào nhìn cảnh tượng này— Ta và Tiêu Vân Tễ đều đỏ , y phục hỗn độn, ta còn cưỡi trên eo của Tiêu Vân Tễ.
Phụ thân của ta vội vàng lui ngoài: “Thật ngại quá quấy rầy !”
????