Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6.
Ta đã xác nhận rõ không phải trưởng công chúa cố ý tìm ta.
Nhìn thấy ánh đầy sự khâm phục chờ mong đó. Hơn nữa, với tiếng tài của Dung nhị tiểu thư được đồn đãi ra bên ngoài ba năm nay thì nàng ấy đưa ra yêu cầu như thế cũng là chuyện bình thường.
Nhưng …. Hình như trưởng công chúa với ta cũng không phải là chỗ quen biết gì, giọng điệu này giống như ta với trưởng công chúa có mối quan hệ khăng khít ?
Bên ngoài ta tỏ ra vẻ bình tĩnh nhưng trên thực tế đang điên cuồng nghĩ làm cách nào tránh được một kiếp này.
Gian lận trước bàn dân thiên hạ không có đường lui đâu đó!
Cuối ca ca của ta cũng đã có đất dụng võ, đứng dậy.
“Thật ra này trở về, mạt tướng thấy vui vẻ, không biết trưởng công chúa có nguyện ý nhường cơ hội này cho ta không?”
Tất nhiên Đường Ngọc không ngờ có người chen miệng vào, có chút không kiên nhẫn nhưng khi nhìn thấy ca ca của ta, nghẹn một lúc cuối đồng ý.
“…. Cũng được.”
Ca ca của ta là người có tố chất thơ, có lẽ đã chịu ảnh hưởng của ta nên khi viết thơ còn thêm thắt những tinh hoa của Đại Yến vào.
Mọi người sôi nổi khen ngợi có Đường Ngọc sửng sốt, ánh nhìn ca ca của ta dần trở nên vô vị tẻ nhạt.
Không biết vì ta mới nhìn đã hiểu, hình như nàng ấy thấy ca ca của ta là người không có hóa.
Nhưng ta trộm dựng ngón tay với ca ca: “Ca, làm tốt lắm.”
Giọng điệu của ấy nhàn nhạt: “Bài này là ta sửa nguyên tác ba năm trước của muội đấy.”
Ta đã ! cứ thấy quen quen!
Cũng may lúc không hề phát sinh ra chuyện gì kỳ quái nữa, vốn dĩ là thiết đãi ta và Vân Tễ, à không phải, là thiết yến cho ca ca của ta và Vân Tễ, mọi người đều là người thông minh, đương nhiên hết lòng khen ngợi.
Hôm nay cũng có không ít thanh niên tài tuấn, có cho ta lựa chọn thoải mái nhưng giờ ta đã có ước với Vân Tễ, quyền thế của An Quốc Công với chiến công hiển hách của thế t.ử đã đủ chèn ép nhưng người khác, cho nên không có một ai trong số đó dám liếc nhìn ta một cái.
Ta quá bi thương, theo bản năng bưng chén rượu , lúc đối diện với ánh như không của Vân Tễ đang chiếu qua đây.
“Ta không biết là Dung nhị tiểu thư có sở thích uống rượu giống như lệnh đấy>”
“….”
Ta c.ắ.n răng đưa ly rượu cho ca ca của ta, dứt khoát đứng dậy đi ra ngoài giải sầu.
Ta sợ nếu bản thân còn ở lại thêm một giây nào nữa thì không nhịn được ra tay.
Hoàng cung lớn, rộng nhưng cũng không có gì tốt, quá rộng có nhiều đường có nhiều đường thì càng phức tạp.
Ta rẽ trái rồi rẽ phải, lúc đi tới gốc đây hải đường thì dừng lại.
“Đi ra đi.”
Một lát , một bóng người đi ra phía , là Đường Ngọc.
Vẻ mặt của nàng ấy còn có chút tủi thân: “…. Có phải ngươi còn giận ta hay không?”
????
Đây là đoạn đối thoại ân oán tình thù gì thế hả?
“Nếu như bức thư trước ta gửi cho ngươi khiến cho ngươi thấy không vui thì ta xin rút lại, ngươi cũng đừng trong lòng.”
Bức thư?
Bức thư nào?
Rốt cuộc ta cũng phản ứng lại, ngay lập tức có một cơn tức giận xông thẳng đầu.
Dung Phong!
c.h.ế.t với ta rồi!
đã dùng tên của ta làm tỷ muội thâm tình với trưởng công chúa ba năm nay?!
7.
Đêm đó một nhà bốn người chúng ta vội vàng rời đi, một nữa mở ra hội nghị khẩn cấp tập cả nhà lại.
Ca ca của ta im lặng, lấy ra một đống bức thư: “… Tất cả đều ở đây…”
Ta nhéo lấy bàn tay của ấy: “Ồ, hình như mấy cái này không phải nằm trên kệ sách thì phải.”
Ca ca của ta với vẻ nghiêm túc: “Đây là đồ cá nhân đó muội có hiểu không hả?”
Ta hơi hơi mỉm .
“Trưởng công chúa vừa mới cho muội biết nàng ấy đã gửi thư qua lại với ta ba năm trời, hiện giờ cuối cũng đã thấy người thật, gì cũng phải giữ ta lại ngủ nàng ấy.”
“….”
Ca ca của ta ho khan một tiếng.
“Thật ra cũng không có gì, là nàng ấy thấy chương của ta viết tốt, ta cũng thấy ánh của nàng ấy không tồi, có thôi chứ không có gì khác.”
Ta lạnh: “Người ta lớn xinh đẹp à nha!”
thân của ta tán thành: “ , là so với mẫu thân của con và A Nguyệt thì kém hơn vài phần.”
Mẫu thân ta thẹn thùng liếc thân một cái, ánh lộ vẻ vui mừng.
“ như thì mối sự của A Phong có giải quyết được rồi, thật ra mẫu thân không ngờ được rằng kiếp này con còn có tìm được thê t.ử.”
“….”
Cả nhà này trên xuống dưới là oai thật.
Nghĩ tới lúc nãy khi ca ca đọc thơ trên cung yến và sắc mặt ghét bỏ đó của trưởng công chúa, ta thấy chuyện này không dễ dàng như .
Nhưng ta cũng không rảnh lo cho ca ca của ta, bởi vì kỳ đã được định vào một tháng .
sớm ta đã biết rằng phủ An Quốc Công là thế gia giàu có, nhưng này mới chân chính nhận được cuộc sống sinh hoạt của kẻ có tiền là như thế nào, là vượt ngoài sức tưởng tượng của ta!
nhỏ thân của ta đi binh lính c.h.é.m g.i.ế.c cả một đường thành đại tướng quân uy danh mặc dù cũng xem như không lo ăn lo uống nhưng kém hơn gấp vạn so với phủ An Quốc Công.
thân ta nhìn sinh lễ, gãi gãi đầu, quay sang thương lượng với mẫu thân ta.
“ trước ta thấy A Nguyệt đập nát những cọc hoa mai đó, có bán chúng lấy thêm tiền…”
Mẫu thân của ta cũng gật đầu theo: “Không A Nguyệt của chúng ta chịu ủy khuất được.”
Ca ca của ta im lặng hồi lâu đó chất vấn một câu sâu kín.
“Dung Nguyệt, muội xác định các người là tình đệ thuần khiết?”
Ta không nghe nổi nữa.
“Ta bởi vì hắn ta đã tổn thất biết bao nhiêu đào hoa! Nhiều tiểu lang quân xinh đẹp như nhưng ta chưa kịp đi xem một cái đâu đó!”
Cứ như thế bị mối ước vây hãm lại.
có Đường Ngọc đã âm thầm với rằng, nàng ấy vừa nhìn ca ca của ta lấy chương ra đọc, còn một bên gật đầu:
“Còn không phải ? Mối sự này là do hắn ta vất vả lắm mới cầu tới được. Thực ra hoàng cũng không vui lắm nhưng không biết ngày đó hắn ta ở trong Ngự Thư Phòng gì đó với hoàng, dù cuối người cũng đồng ý. đó cho thấy Vân Tễ thích ngươi.”
????
ngươi lại trở nên thế này?
Ta đưa một tay lấy chương ra, Đường Ngọc vội vàng nhấc tay thề: “Nhưng chắc chắn một điều rằng hắn ta không thích ngươi bằng ta.”
“….”
Ta bỏ chương lại chỗ cũ nhìn nàng ấy rồi âm thầm phát sầu.
Được lắm nha trưởng công chúa, đầu óc của ngươi cũng không được tốt giống như ca ca của ta thế?