Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

10.

Có nhiều người ở như thế chẳng lẽ ta còn có thể nói ‘không’ được à?

Trước khi cướp quân công của ta, giờ còn ta nói ngươi, ngươi là cái đồ chiếm tiện nghi của người khác!

Bên cạnh có người âm thầm bàn tán.

“Ai cũng nói Tiêu thế t.ử và tiểu tướng quân là khắc tinh của nhau không ngờ Tiêu thế t.ử đối xử với nhị tiểu thư như trân bảo vậy.”

“Trai tài gái sắc, là một đôi do trời đất tạo nên!”

Ta: “….”

Ta chôn mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c của Tiêu Vân Tễ, ta sợ thân không khống chế được mà bày gương mặt vặn vẹo giống như ca ca của mình, đến đó người ta nhìn thấy thì không tốt.

Tiêu Vân Tễ đỡ lấy ta, quay chêm thêm một câu: “Ta thấy thanh kiếm của ngươi không tệ.”

Người nọ cực kỳ thức thời, lập tức nói: “Bảo kiếm xứng với anh hùng, nếu thế t.ử thì ta xin tặng cho thế t.ử.”

đó Tiêu Vân Tễ lấy thanh kiếm đó đưa cho ca ca của ta.

“Mới nãy thấy huynh nhìn chằm chằm cây kiếm này hồi lâu chắc chắn là rất nó cho nên ta không cướp đồ mà huynh .”

Ca ca ta nhìn thanh kiếm đang lóe sáng , im lặng.

Nếu không phải sợ thanh kiếm quá sắc bén làm huynh ấy thì sao huynh ấy nhìn chằm chằm vào nó được chứ?

Ta cũng lâm vào trầm mặc.

Cho dù hiện giờ ta không có nơi nào để múa kiếm nhưng có thể đặt ở trong nhà vừa ngắm vừa sờ mà! chính là tài sản chung của thế đó Tiêu Vân Tễ!

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cố gắng thả nhẹ lực dậm chân: “ quân, sao chàng đối xử với ca ca của thiếp còn tốt hơn cả thiếp nữa thế?”

Tiêu Vân Tễ vỗ ta, dịu dàng nói: “Yên tâm , A Nguyệt cũng có quà.”

Hai mắt ta sáng lên.

Cái khác không nói nhưng của cải của Tiêu Vân Tễ rất phong phú, ta đã nhìn trúng cây phá vân của từ lâu rồi—

Cho đến khi vào thư phòng ta nhìn thấy những quyển sách mới tinh được bày trên kệ tường, thiếu chút nữa ta đã ngã quỵ.

Đôi mắt của cứ dính lên trên đó.

chính là mới nhất.”

cũng thế!”

này ta và A Nguyệt đã tìm hồi lâu nhưng không tìm được. Tiêu thế t.ử, chắc chắn là ngươi đã tốn không ít công sức để tìm được những thứ này có không?”

Tiêu Vân Tễ nhìn ta, đôi mắt đen mang theo ý cười: “A Nguyệt là được.”

nói lời này còn giơ tay ôm lấy eo ta.

Vẻ mặt tràn đầy sự hâm mộ mà nhìn ta: “ A Nguyệt sao ngươi không nói lời nào? Có phải là vui đến mức choáng rồi không?”

Ta miễn cường nở một nụ cười thật tươi, nhưng sợ giây tiếp theo thân không nhịn được mà nhéo lấy cánh tay của Tiêu Vân Tễ!

Ca ca của ta đang mở miệng, đôi mắt sâu kín nói: “Thấy quân của A Nguyệt đối xử với muội tốt như thế, người làm ca ca như ta cũng có thể yên tâm rồi.”

Nói thật, trước khi huynh ấy đưa cây nặng cân như thế cho ta cũng chưa từng nghiến răng nghiến lợi như này.

Nhưng sao có thể nghe được?

Nhìn thấy cặp đôi mình ân ái, đó lại thấy những quyển sách mà thân đã cực khổ tìm kiếm từ lâu, làm gì có ai hạnh phúc hơn nàng ấy đâu?

Vì thế nàng ấy nói:

“A Nguyệt, Tiêu thế t.ử đối với ngươi rất thâm tình, ngươi không làm một bài thơ sao?”

“Còn cả tiểu tướng quân nữa, nghe nói trình độ đao kiếm của ngươi rất tuyệt, có thể lấy xem thử có tiện tay hay không!”

Ha ha…. Huyết mạch của hoàng thất trong người Trưởng công chúa được thể hiện vô nhuần nhuyễn trong thời khắc này nha.

Trong sân, gió nhẹ khẽ lùa, vài cánh hoa rơi xuống phiêu đãng.

Ca ca của ta kiếm, sắc mặt trầm lặng.

Ta lấy b.út, từ bất lực chuyển sang tuyệt vọng.

11.

Một khắc trong ta hiện lên rất nhiều ý tưởng, ví dụ như làm cho Trưởng công chúa sợ hãi có tính là tội tạo phản dẫn tới việc tru di cửu tộc hay không.

Nếu như không thành thì nhà của chúng ta không sao nhưng sự nghiệp lớn mạnh của phủ An Quốc Công e là không được ổn lắm.

Vì thế ta buông b.út xuống, lắc than nhẹ: “Giờ trong của ta đều là quân, không thể chứa được những thứ khác cho nên không viết được.”

Bàn tay kiếm run rẩy của ca ca ta hạ xuống.

Tiêu Vân Tễ ngẩn , chợt tới phía ta, lấy bàn tay của ta cười nói: “Hay là câu thơ ta và A Nguyệt viết?”

nói xong thì hạ cổ xuống, thở phả lên da cổ của ta, có nóng.

ngạc nhiên cảm thán một tiếng.

“Thế t.ử, văn phong của ngươi là không phân cao thấp với A Nguyệt nha!”

Lời này giống như đang khen ta nhưng trên thực tế lại là đang mắng ta.

Ta cảm thấy không được khỏe.

Tiêu Vân Tễ, quân công ngươi cũng tranh với ta giờ tài văn chương ngươi cũng so đó với ta có không?

Ca ca của ta cũng tới bên này.

Huynh ấy nhíu mày ấn bả vai nói: “Hình như miệng vết của ta lại tái phát.”

Mặc dù thấy tiếc nuối nhưng thấy dáng vẻ đó cuối cũng không nói gì.

Xét cho cả Đại Yến khó có được một vị võ tướng xuất sắc như vậy cho nên nàng ấy cũng không làm khó Phong.

“Xem vết của tiểu tướng quân rất nghiêm trọng, lát nữa ta lấy d.ư.ợ.c kim sang được Tây Vực tiến công từ trong cung đưa đến cho ngươi, nhất định vết rất nhanh lành.”

Ca ca của ta rụt rè: “Làm vậy thì có không biết xấu hổ, bình là đủ rồi, nhiều hơn ta không lấy đâu.”

Ta có bội phục huynh ấy, bình là định dùng trong hai năm à?

Sắc mặt của đỏ lên.

Vốn dĩ ta còn cho rằng nàng ấy đang thẹn thùng nhưng đó mới biết được đó là tức nghẹn.

“A Nguyệt, ca ca của ngươi là quá đáng! Dược cực kỳ trân quý ta cũng chỉ có được một bình! Ta biết đâu để tìm cho ta tận bình ?”

Làm sao ta biết được?

Dù sao đó ta nghe nói mỗi ngày Trưởng công chúa đều chạy theo phụ hoàng của nàng ấy xum xoe các kiểu.

Nói bình là được bình, một bình cũng không thể thiếu.

Còn ta, mỗi ngày ở phủ An Quốc Công đều vui sướng quá mức.

Có võ trường luyện võ của Tiêu Vân Tễ đao kiếm bày đó, còn có chuyên cung mà hay dùng.

Nhưng rất bận rộn bình thường rất ít khi tới đó.

Như thế làm sao mà được?

Ta không thể nhẫn tâm để những bảo bối ấy người ta vắng vẻ được.

Cho nên ta cực kỳ uyển chuyển nói với Tiêu Vân Tễ: “ quân, ca ca của thiếp nói võ trường của chàng rất tốt….”

Tiêu Vân Tễ nhìn ta, nhướng mày.

“A Nguyệt hài lòng với cơ thể của vi là được rồi, nếu như thê huynh dùng thì cứ dùng.”

Ta: “….”

Ngươi nói cái gì thì cứ nói.

Vì thế Tiêu Vân Tễ không có ở , ta liền mang theo sách, đón ca ca của ta sang .

đó ca ca đọc sách còn ta chơi đao chơi .

Cuộc sống thần tiên này có ai mà không đâu?

Nhưng nếu như cuộc sống quá thoải mái thì dễ dàng nơi lỏng cảnh giác.

ta học theo các quý nữ trong kinh thành tới chùa Phi Vân dâng hương, bỗng người ta cướp.

Tùy chỉnh
Danh sách chương