Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

“Niệm Sơ , Chính Dương nói với mẹ . mai mẹ qua ở một thời gian. Con dọn phòng phụ ra, thay chăn mới nhé. Lưng mẹ không tốt, con mua thêm cái nệm cao su non .”

“Vâng, mẹ.”

, nấu ăn thanh đạm một chút. Lần trước món thịt kho hơi mặn.”

“Vâng.”

“Còn nữa, Chính Dương nói con định để mẹ con đến dịp 1/5? Mẹ thấy không hợp lắm đâu. Nhà không ở được nhiều .”

“Nhà có ba phòng ngủ.”

“Thì mẹ ở một phòng, hai đứa ở một phòng, phòng thứ ba là phòng của Chính Dương. Mẹ con đến thì ở đâu?”

“Phòng có thể—”

“Phòng của Chính Dương không động được. nào nó cũng phải tăng ca đó.”

Phòng của Chính Dương.

Thứ duy nhất anh ta căn phòng đó là chơi game.

nhé, mẹ chiều mai đến. Con ra ga tàu đón mẹ.”

ta cúp máy.

Không hỏi ý kiến tôi.

Cũng không cần hỏi ý kiến tôi.

ta là mẹ .

Tôi đặt điện thoại xuống, cười nhẹ.

Bỗng thấy ba năm qua giống một trò cười dài lê thê.

Tối về nhà, quả nhiên Chính Dương đang ngồi đợi tôi phòng khách.

Trên bàn trà đặt một xấp kê ngân hàng in sẵn.

“Ngồi xuống. Chúng ta nói chuyện.”

Tôi đặt túi xuống, ngồi đối diện anh ta.

“Đây là lương của cô.” Anh ta chỉ xấp giấy. “Hôm nay tôi ra ngân hàng in.”

Tôi anh ta.

anh in được kê của tôi?”

phụ của lương cô đang tay tôi, quên ?”

Tôi thật sự quên mất.

Lúc kết hôn, anh ta nói vợ phải thẳng thắn, bảo tôi một phụ anh ta.

“Mỗi lương cô về tám nghìn hai. Nhưng tiêu dùng và khoản chuyển ra của cô mỗi vượt xa con số này. trước riêng trị liệu của mẹ cô đã nạp sáu nghìn.”

Anh ta chằm chằm tôi.

ở đâu ra?”

của tôi.”

“Cô đã cưới tôi, của cô là của tôi.”

“Luật không quy định .”

Anh ta bị nghẹn, sắc mặt càng khó coi.

“Rốt cuộc cô có quỹ đen không?”

“Có.”

Biểu cảm của anh ta rất phức tạp, thể đã đoán được từ lâu nhưng nghe tận tai là chuyện khác.

?”

“Không liên quan đến anh.”

“Lâm Niệm Sơ!”

“Anh gào cái ? Hàng xóm nghe thấy hết.”

Anh ta hạ thấp giọng, nhưng từng chữ đều đầy hung hăng.

“Cô giấu ? Có phải cô để cô không? Lúc cô mất, rốt cuộc ông ấy để ?”

tôi mất ba năm trước.

Chính sau đó, tôi cưới Chính Dương.

Lúc ấy tôi tưởng anh ta là tốt.

“Đừng lôi tôi .”

“Tôi không lôi thì lôi ai? Mẹ cô là một già nghỉ hưu, nào cũng giả nghèo, ai biết cô rốt cuộc để của cải?”

“Anh nói ?”

“Tôi nói mẹ cô giả nghèo!” Anh ta đứng dậy. “Lần nào đến cũng mặc đồ rách rưới, ở nhà cô, ăn của cô, dùng của cô, thực ra túi không biết giấu . Y cô—”

“Đủ .”

“Nếu cô có thì lấy ra. Kết hôn một nhà, của một nhà dựa đâu mà cô giấu giấu giếm giếm? Cô nhà lão Vương bên cạnh xem, vợ ta đưa thẳng lương quản—”

Chính Dương.”

?”

“Tám mươi nghìn chị anh mượn, một , trả chưa?”

“…Đã nói với cô đó là mượn!”

“Giấy vay đâu?”

“Chị em ruột còn cần giấy vay?”

tôi tiêu mẹ tôi cũng là mượn. Có cần viết giấy vay không?”

Anh ta há miệng, không nói được.

Tôi đứng dậy.

“Mẹ anh mai đến ở một , tôi dọn phòng.”

Anh ta hét sau lưng tôi:

“Mẹ cô đừng đến dịp 1/5! Nếu cô dám để ấy đến, tôi—”

“Anh ?”

Tôi quay đầu anh ta.

“Anh muốn ly hôn?”

Anh ta sững .

“Cô nói ‘ly hôn’ với tôi? Cô điên ?”

“Tôi hỏi anh, có phải anh muốn lấy ly hôn ra uy hiếp tôi không?”

“Tôi… tôi chỉ nói thôi—”

“Được. anh nhớ kỹ lời anh nói.”

Tôi phòng ngủ.

Khoảnh khắc đóng cửa, tôi nghe thấy anh ta đá bàn trà bên ngoài.

Điện thoại sáng lên, Tô Tình nhắn:

“Thỏa thuận tiến triển thế nào?”

Tôi trả lời: “Mai có bản nháp.”

“Mẹ cậu đến ?”

“Chiều mai tới.”

“Mẹ ở một , không mẹ cậu ở ba . Niệm Sơ, cậu ghi âm hết , đến lúc ra tòa dùng được.”

“Không cần ra tòa. Anh ta không có đáng để tớ tranh.”

“Cũng đúng. Tức không?”

“Không.”

Tôi màn hình điện thoại.

Thật sự không tức.

Ba năm trước tôi từng tức, từng tủi thân, từng khóc. Sau này tôi nhận ra, không đáng.

Một đàn ông ngay cả mẹ bạn ở ba cũng phải tính sổ, không đáng để bạn rơi một giọt nước mắt.

Chiều hôm sau, tôi xin nghỉ nửa để ra ga đón mẹ .

Mẹ xách hai túi lớn xuống tàu, thấy tôi thì từ trên xuống dưới.

mặc nhạt nhẽo thế? Con không biết ăn diện chút , trông thím vàng vọt.”

“Mẹ đường mệt không?”

“Mệt chứ không. Trên tàu điều hòa lạnh quá, lưng mẹ bắt đầu đau. Con mau gọi xe về , đừng tàu điện ngầm, chen lắm.”

Tôi gọi xe.

Về đến nhà, mẹ một vòng kiểm tra.

“Chăn phòng phụ thay chưa?”

“Thay , chăn mới.”

“Nệm đâu?”

“Mua nệm cao su non, tối qua đã trải.”

?”

“Ba nghìn tám.”

“Ừ, tạm được.” ta ấn ấn lên giường. “Hơi mềm. Lưng mẹ không tốt, mềm quá không được. Lót thêm một tấm ván cứng mẹ.”

“…Vâng.”

tủ lạnh có món ?”

“Sáng con mua cá vược, sườn, tôm—”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.