Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

“Chu Chính Dương không cho mẹ em ở ba ngày là vì anh ta chưa thấy tình yêu thật sự. Có người tính khoản mình bỏ ra, có người hoàn toàn không tính.”

Tôi khởi động xe.

“Em thuộc kiểu ?”

“Em thuộc kiểu không tính. Vì vậy em lỗ ba năm.”

“Còn anh?”

“Anh cũng không tính.” Anh lùi lại một bước. “Nhưng anh rồi. Được quen em là .”

Tôi nhìn bóng anh trong gương chiếu hậu dần nhỏ lại.

Người đàn ông này hoàn toàn khác Chu Chính Dương.

Nhưng hiện tại tôi không muốn nói chuyện tình cảm.

Tôi có việc quan trọng hơn phải làm.

Sáng thứ Ba, giấy chứng nhận ly hôn được xử xong.

Nhân viên đưa hai quyển sổ đỏ nhỏ tới.

Chu Chính Dương ngồi đối diện, sắc mặt xám xịt.

Ký xong, anh ta đứng dậy, nhìn tôi một cái.

Sơ… hỏi em lần cuối… em hối hận không?”

“Không hối hận.”

Anh ta cười một cái, nụ cười chua chát.

“Ngay từ đầu em đã không định sống cả đời anh, đúng không?”

“Tôi định. Là anh khiến tôi từ bỏ.”

“Vì chuyện mẹ em?”

“Không chuyện đó. Là tất cả mọi chuyện. Anh nhớ đồng tôi tiêu cho mẹ tôi, nhưng chưa nhớ bất việc gì tôi đã làm cho cái nhà này.”

“Anh—”

“Kết thúc rồi, Chu Chính Dương. Đừng liên lạc nữa.”

Tôi cầm giấy ly hôn đi ra khỏi cục dân chính.

Trời xanh.

Gió ấm.

Tôi đứng trên bậc thềm, hít một hơi thật sâu.

Không khí tự do, thơm thật.

Điện thoại reo, Tô Tình gọi.

“Xong rồi?”

“Xong rồi.”

“Đến công ty đi, có việc gấp.”

“Việc gì?”

“Phương Nhu bị Văn hóa Huy sa . Giờ cô ta đăng bài trên mạng, nói cậu lợi dụng chức quyền trả thù riêng.”

Tôi cười.

“Bài đăng lan đến đâu rồi?”

“Vào top 50 hot search rồi.”

“Được. Tớ qua xử .”

Bài đăng của Phương Nhu có tiêu đề: “Nữ tổng tài trả thù riêng, vì tôi là bạn gái của cũ cô ta mà sa tôi.”

Lượt đọc hơn một trăm nghìn. Phần luận gần như nghiêng hẳn về phía chửi tôi.

“Đáng sợ quá, mặt của tư bản.”

“Nữ sếp kiểu này là ghen tuông thôi.”

“Dân làm công thấp kém như con kiến, dính vào đời tư của sếp là bị đuổi.”

Tôi ngồi trong văn phòng đọc hết tất cả luận.

Tô Tình đứng bên cạnh, giận đến mặt đỏ bừng.

“Cô ta ba tháng liên tiếp không đạt KPI, sa thường! Liên quan gì đến cậu!”

“Gọi HR và chế bên Huy tới.”

“Cậu định làm gì?”

“Cô ta muốn đánh trận dư luận, vậy thì công dữ liệu hiệu suất của cô ta.”

“Có kéo cậu vào không?”

“Tớ không làm chuyện trái lương tâm. Sợ gì?”

Một giờ sau, Văn hóa Huy phát một thông cáo chính thức.

Kèm theo dữ liệu đánh giá thành tích sáu tháng qua của Phương Nhu.

Ba tháng liên tiếp không đạt KPI, hai lần bị khách hàng khiếu nại, một lần bị thông báo nội .

Theo quy định công ty, đào thường.

Cuối thông cáo còn ghi: “Quyết định nhân sự của công ty chúng tôi được thực hiện nghiêm ngặt dựa trên hệ thống đánh giá hiệu suất, không liên quan đến bất kỳ quan hệ nhân . Đối hành vi tung tin sai sự thật, gây tổn hại danh công ty, chúng tôi bảo lưu quyền truy cứu .”

Hướng gió dưới bài viết thay đổi.

“Vậy là thành tích của cô ta không ổn?”

“Ba tháng không đạt còn đổ cho người khác?”

“Hóa ra là vừa ăn cướp vừa la làng.”

“Dân làm công cũng phải xem có thật sự bị oan không chứ.”

Phương Nhu tự xóa bài.

Nhưng ảnh chụp màn hình đã lan khắp mạng.

Chiều hôm đó, cô ta gọi điện tới.

“Chị hài lòng chưa?”

“Phương Nhu, bài là cô đăng, thông cáo là do cô họ đưa ra. Cô muốn ăn vạ, thì đừng trách người ta công dữ liệu.”

“Chị tưởng chị thắng à?”

“Tôi chưa bao giờ nghĩ đây là thắng thua. Năng lực làm việc của cô không đủ, bị đào , đơn giản vậy thôi.”

“Chị—”

“Lần sau tìm việc thì làm thành tích cho tốt . Đừng hơi tí là lấy quan hệ nhân ra nói.”

Tôi cúp máy.

Tô Tình ở bên cạnh giơ ngón cái.

“Đẹp.”

“Có gì mà đẹp. Lãng phí cả buổi chiều của tớ.”

“Ít nhất cũng chặn miệng cô ta.”

“Chặn rồi à?”

“Cậu thấy chưa?”

“Cô ta không có một mình.”

Tô Tình hiểu ra.

“Ý cậu là… Chu Chính Dương?”

“Phương Nhu không có do vô duyên vô cớ đăng bài đó. Cô ta bị sa từ tuần , hôm nay mới đăng. Ở giữa cách một tuần.”

“Cậu nghĩ có người xúi cô ta?”

“Không chắc. Nhưng Chu Chính Dương bây giờ không có việc, lại biết của tớ. Anh ta và Phương Nhu còn có quan hệ hợp tác trong công ty kia. Cậu nghĩ họ không trao đổi nhau à?”

Tô Tình trầm ngâm một lúc.

“Tớ đi tra.”

“Ừ.”

Tối hôm đó, Tô Tình tin tới.

Một ảnh chụp màn hình đoạn chat.

WeChat Chu Chính Dương cho Phương Nhu:

“Cô ta khiến em bị sa ? Vậy em phanh phui chuyện của cô ta ra. Thứ cô ta sợ nhất là công chúng biết thật. Em nói cô ta dùng quyền mưu lợi nhân, dùng tài nguyên công ty chèn đối thủ. Dù sao cô ta cũng không dám công đáp trả — nếu công , tất cả mọi người sẽ biết bà chủ Ninh Viễn giấu ba năm để cưới một người thường. Chuyện này lộ ra, giá cổ phiếu của cô ta cũng bị ảnh hưởng.”

Phương Nhu trả : “Được, em viết.”

Chu Chính Dương lại một tin: “Làm xong vụ này, cô ta chắc chắn sẽ giải quyết riêng. Đến lúc đó chúng ta ra giá, năm triệu chắc lấy được.”

Tôi đặt điện thoại xuống.

Năm triệu.

Tham vọng của anh ta giống hệt tầm nhìn của anh ta — nhỏ đến đáng thương.

“Xử thế ?” Tô Tình hỏi.

lưu lại .”

“Không báo cảnh sát?”

“Chưa vội. Anh ta còn giở được trò gì nữa, để anh ta giở.”

“Cậu không sợ anh ta—”

“Sợ gì? Trong anh ta không có bất điểm yếu của tớ. Tài sản của tớ đều hợp . Công ty của tớ đều kinh hợp . Trong hôn nhân, tớ chưa làm chuyện gì có lỗi anh ta. Anh ta đào được gì?”

Tô Tình nghĩ một chút, gật đầu.

“Cũng đúng. Trong không có bài mà còn muốn chơi bài, anh ta xứng sao?”

“Xứng. để anh ta chơi. Chơi xong rồi tính.”

Động thái thứ hai của Chu Chính Dương đến nhanh hơn tôi đoán.

Ba ngày sau, một tài khoản truyền thông nhân đăng bài: “Sốc! Cuộc hôn nhân bí mật của nữ chưởng môn Ninh Viễn: tài sản hơn trăm triệu, cưới nhân viên lương tháng mười nghìn, giấu ba năm, ly hôn xong ra đi trắng.”

Bài viết kể sinh động. Dù nhiều chi tiết là bịa, nhưng khung chính là thật.

Có người cung cấp thông tin hôn nhân của tôi.

Có người biết quy mô tài sản của tôi.

Có người cố tình phóng đại điểm “ ra đi trắng”.

luận lại bùng nổ.

Nhưng lần này khác.

Vì Ninh Viễn là công ty niêm yết.

Giá cổ phiếu trong ngày giảm 3%.

Khi Tô Tình xông vào văn phòng tôi, tôi đang xem bảng giá.

Sơ!”

“Thấy rồi.”

nhiều thông tin trong bài Chu Chính Dương biết. Anh ta đang gây chuyện.”

“Tớ biết.”

“Cổ phiếu giảm 3%—”

“Sẽ lên lại. Nền tảng cơ bản không có vấn đề.”

“Nhưng bên nhà đầu tư… Lục Thâm gọi tới, nói hội đồng đầu tư của Việt Hải có người nêu quan ngại.”

Tôi gật đầu.

“Đến lúc phản hồi rồi.”

“Phản hồi thế ?”

Tôi nghĩ một chút.

“Mở họp báo.”

“Họp báo?”

“Đúng. Đã muốn xem, vậy thì để tất cả mọi người cùng xem.”

Chiều hôm sau, Tập đoàn Ninh Viễn tổ chức buổi gặp mặt truyền thông.

Đây là lần đầu tiên tôi công xuất hiện người kiểm soát thực tế của công ty.

Hơn ba mươi cơ quan truyền thông có mặt.

Đèn flash chớp liên tục.

Tôi mặc một vest đen, tóc búi lên, không đeo trang sức.

“Xin chào mọi người. Tôi là Lâm Sơ, con gái của người sáng lập Tập đoàn Ninh Viễn, hiện là người kiểm soát thực tế của công ty.”

Cả hội trường yên lặng.

“Về những thông tin liên quan đến đời sống nhân của tôi đang lan truyền trên mạng gần đây, tôi sẽ phản hồi thống nhất tại đây.”

“Thứ nhất, tình trạng hôn nhân nhân của tôi là chuyện riêng tư. Nhưng vì đã có người công nó, tôi cũng không né tránh — tôi quả thực vừa kết thúc một cuộc hôn nhân. Ly hôn thuận tình, hai bên tự nguyện.”

“Thứ hai, có bài viết nói tôi ‘ ra đi trắng’. Sự thật là — tôi đã từ bỏ toàn tài sản tôi đầu tư vào gia đình này trong thời kỳ hôn nhân, bao gồm hơn một trăm bảy mươi nghìn tệ trả vay mua nhà. Nhà và xe đều thuộc về đối phương. Nếu đó gọi là ‘ người ta trắng ra đi’, tôi không biết thế mới gọi là hào phóng.”

Dưới hội trường có tiếng cười.

“Thứ ba, về chuyện tôi che giấu trong thời kỳ hôn nhân. Đúng, tôi không nói cũ về tình trạng tài sản thật của mình. Vì tôi muốn xác nhận xem chất lượng một cuộc hôn nhân có liên quan đến hay không. Sau ba năm, tôi rút ra một kết luận—”

Tôi dừng lại.

“Có liên quan đến . Nhưng một cuộc hôn nhân tốt không nên như vậy.”

Cả hội trường im lặng hai giây, rồi bùng lên tiếng vỗ .

“Cuối cùng, về tình hình kinh của Tập đoàn Ninh Viễn. thu quý I của chúng tôi đạt mười hai tỷ, tăng 23% so cùng kỳ. Dây chuyền đóng gói bán dẫn quý II sắp đi vào hoạt động. Nền tảng cơ bản của công ty lành mạnh, dòng đầy đủ, đội ngũ ổn định. Mong các nhà đầu tư và đối tác yên tâm.”

“Trên đây là toàn nội dung tôi muốn nói. Cảm ơn.”

Tôi không nhận câu hỏi.

Họp báo kết thúc.

Chiều hôm đó, giá cổ phiếu tăng lại 4%.

Còn cao hơn khi giảm một điểm.

Tối hôm đó, bài viết của tài khoản truyền thông kia bị xóa.

Tài khoản đăng bài bị khóa.

Vì đội chế của Ninh Viễn đã bằng chứng xâm phạm quyền lợi và tổn hại danh lên nền tảng.

Chu Chính Dương gọi điện tới.

Tôi không nghe.

Anh ta một tin WeChat.

“Cô tôi.”

Tôi trả : “Anh còn nợ tôi 172.400 tệ. thứ Hai tuần sau trả đủ.”

Anh ta không trả .

Sáng hôm sau, Lục Thâm gọi tới.

“Anh xem họp báo rồi.”

“Thấy thế ?”

“Thấy em đẹp hơn mười năm .”

“Nói nghiêm túc đi.”

“Nghiêm túc — tối qua hội đồng đầu tư của Việt Hải đã thông qua phương án đầu tư vào Ninh Viễn. Bốn mươi triệu, điều kiện theo những gì đã bàn.”

“Nhanh vậy?”

“Họp báo của em xóa bỏ mọi nghi ngại. Lâm Sơ, em biết điều lợi hại nhất ở em là gì không?”

“Là gì?”

“Em chưa bao giờ giải thích. Em bày sự thật ra.”

“Bởi vì sự thật luôn mạnh hơn giải thích.”

“Đúng vậy.” Anh cười. “Tuần sau ký hợp đồng. Ký xong mời em ăn cơm.”

“Công việc là công việc.”

“Công việc là công việc. Nhưng bữa cơm là chuyện riêng.”

Tôi không đồng ý. Cũng không từ chối.

Thứ Hai, 172.400 tệ không vào tài khoản.

Tôi bảo luật sư Trần thư luật sư.

Sau khi nhận thư luật sư, Chu Chính Dương cuối cùng hoảng.

Chiều hôm đó anh ta gọi tới.

Sơ, bây giờ anh… thật sự kẹt… có thể gia hạn—”

“Anh tìm Phương Nhu mà đòi. Hai trăm nghìn anh đầu tư cho cô ta đủ trả tôi ba lần.”

“Cô ấy không… của cô ấy bị kẹt trong án—”

“Đó là chuyện của anh.”

“Em có biết bây giờ em lạnh máu lắm không?”

“Hôm anh ném đũa dịp Thanh Minh còn lạnh máu hơn.”

“Anh—”

thứ Hai không chuyển , tôi đi theo thủ tục .”

Cúp máy.

Thứ Năm, 172.400 tệ vào tài khoản.

Chuyển thành ba lần.

Khoản cuối cùng có 2.400 tệ.

lẻ cũng phải chia ra chuyển.

Nghèo thật.

Hoặc nói đúng hơn — đến lúc phải nghèo rồi.

Tôi chuyển ảnh chụp giao dịch cho luật sư Trần.

“Đủ rồi. Dừng ở đây.”

“Vâng, Chủ tịch Lâm. Toàn đã tất toán.”

Tối hôm đó, mẹ tôi ở trong vườn dựng giàn cho dưa leo mới trồng.

, thằng cũ của con còn làm ầm nữa không?”

“Không nữa.”

“Con người là vậy. Có vài người đi rồi, trời cũng sáng lên.”

Tôi ngồi xổm dưới đất giúp mẹ buộc dây.

“Mẹ, sao mẹ không hỏi sau này con có định gì?”

“Con là con gái mẹ. định của con chắc chắn đáng tin hơn ai hết, mẹ hỏi làm gì.”

“Nếu… con nói nếu… sau này có một người—”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.