Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Tôi mắng thẳng vào mặt:

“Đàn ông không nhìn, tôi miễn cưỡng nhìn chút cũng được. Làm ở đâu đấy, cup A à, nước hay nước ngoài? Cô bảo không có chuyện thì chỉnh chúng làm , vốn không có não , giờ ngực to không não quay sang trách ngực lớn à?”

“Cô…”

Mai Mai giày cao gót hận trời cao đứng bật dậy, vào mũi tôi:

“Giản Thư, cô dám mắng tôi?”

“Mắng cô thì sao? cho phép cô cạnh khóe, không cho tôi chút sự thật à?”

“Xin hỏi khi ban cần dữ liệu khảo sát, ai chạy hiện trường? Ai làm PPT? Ai tăng ca đến hai giờ sáng?”

“Cô nên thấy may mắn, người tổng giám giữ là tôi. Nếu đổi thành cô, cô định bàn với tổng giám mới ? Bí sử nâng ngực à?”

“Cô…”

Mai Mai thẹn quá hóa giận, xông định cào tôi:

“Tôi xé nát miệng cô!”

Đáng tiếc, cô giày cao gót cũng ngang với tôi cao một mét bảy hai.

Bị tôi vặn ngược một đẩy ra ngoài.

đó Mai Mai lộng lẫy trẹo chân, ngồi dưới đất khóc.

Tôi thờ ơ vỗ :

“Đời tôi ghét nhất kiểu trà xanh. này cô dám âm dương quái khí nữa, tôi là quán quân taekwondo thiếu nhi đấy. Đến lúc đó tôi đánh cô rụng răng đầy đất.”

Mai Mai sợ đến mức tiếng khóc cũng tắt.

văn không là ai “phụt” một tiếng, đó liên tiếp vang những tiếng cười nén không nổi.

Tôi thấy tốt thì dừng, xoay người, ai ngờ trưởng đang dẫn theo tổng giám mới Tần Thạch đứng ở cửa.

Đôi mắt đào hoa cười thành mí lót kia không nhìn bao lâu .

Tôi nãy vênh váo tự đắc, lúc này mặt đầy lúng túng, đồng thời cảm thán, đây toàn là duyên phận kỳ quái ?

Trưởng xông , âm thầm lườm tôi một , xoay người giải thích với Tần Thạch phía :

“Tổng giám Tần, chúng tôi bình thường rất hòa thuận hữu ái, thường không như thế này đâu.”

Mai Mai căn bản không nhìn sắc mặt. Cô tưởng có người chống lưng đến, lập tức nhảy , hai bám vào cánh Tần Thạch.

Ngực ép vào cánh Tần Thạch nhún hai , vô cùng tủi thân.

“Tổng giám Tần, tôi Giản Thư vài câu rằng cô làm việc không nghiêm túc, dựa vào mặt kiếm cơm, mà cô đánh người. phải làm chủ cho tôi.”

Tôi trợn trắng mắt.

Lúc Tần Thạch không cười, mắt một mí nhìn xuống chúng sinh, ánh mắt có chút đáng sợ.

Áp lực ấy khiến Mai Mai buông ra.

đó mọi người thấy Tần Thạch cúi đầu, vuốt ve ngón út trống không mình.

chậm rãi :

“Có cạnh tranh là chuyện tốt, nhưng cạnh tranh không não là đại kỵ kinh doanh. Thấy mọi người cố gắng cầu tiến như , tôi cũng rất vui.”

“Nếu thế, đánh giá hiệu suất tháng , chúng thực hiện chế độ đào thải người cuối bảng, bắt đầu từ các cô.”

Lần này Mai Mai đến khóc cũng không khóc nổi.

Trước khi Tần Thạch rời , trước mặt mọi người gọi tôi ra ngoài:

“Giản Thư, cô qua đây một chút.”

Tôi theo Tần Thạch ra cửa, khóe miệng không nhịn được cong .

Tần Thạch quay đầu, nhìn thấy chính là tôi cười tươi rói:

“Vui đến thế à?”

Tôi:

“Cũng tạm. Lãnh đạo tôi có chuyện ?”

Tần Thạch ngẩng đầu nhìn vào một , thấy không có ai ra, thần thần bí bí :

tôi có thể rơi ở nhà cô .”

Chương 2

8

Tôi nhướng mày liếc một , nhanh chóng cúi đầu nhìn ngón thon dài Tần Thạch.

Tôi hỏi rơi ở vị trí nào, cũng không trả lời được.

“Tôi là có thể.”

Tôi nhíu mày:

phát hiện mất à, đắt lắm sao?”

Tần Thạch:

“Hửm?”

tôi về thử.”

Tôi vội vàng lấy điện thoại ra:

“Tổng giám Tần, có tiện thêm WeChat không? Lát nữa tôi được sẽ liên hệ với .”

Tần Thạch lấy điện thoại ra, mở khóa, cúi đầu ấn một đưa điện thoại đến trước mặt tôi.

Tiễn Tần Thạch xong, đầu tôi sắp nổ tung.

ơi là , mấu chốt là sáng nay trước khi ra khỏi nhà tôi căn bản không nhìn thấy chiếc nào, hơn nữa tôi gọi người đến dọn vệ sinh.

Nếu nó rất đắt, Tổng giám Tần có bắt tôi đền không?

Hu hu hu, làm trâu làm ngựa đúng là quá khó.

Về văn , lòng hóng hớt đồng nghiệp càng mạnh hơn.

Họ hỏi tôi Tổng giám Tần gọi riêng tôi ra có chuyện .

Tôi tùy tiện bịa một câu, mặt nóng nóng, cũng không đồng nghiệp có tin không.

Tan làm về nhà, việc đầu tiên tôi làm khi tới nhà là lao thẳng vào nhà vệ sinh.

Trần Tử Kim đang tắm, bị dọa một cú lớn.

Nó che chỗ quan trọng, hét thảm cực kỳ khoa trương, đó cách cửa run rẩy hỏi:

họ, ở nhà kích thích à?”

Tôi tức không để đâu cho hết.

“Ai bảo em tắm không khóa cửa, tắm nhanh , có việc.”

Nhân lúc Trần Tử Kim tắm, tôi lục cả khe sofa một lượt, vẫn không thấy.

Trần Tử Kim ra, tôi chui vào nhà vệ sinh, một lượt trên bồn rửa mặt, vẫn không thấy.

họ, ?”

“Em có thấy một chiếc không?”

? Không thấy, đắt lắm à?”

“Không.”

Độc thoại nội tâm tôi:

“Ai mà đắt hay không chứ.”

Tóm , tôi điên cuồng nhà cả tối cũng không thấy.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.