Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
tôi ngẩn người, trợ lý đưa tay vẫy vẫy mặt tôi.
“Cô ơi, đơn cô không? Năm trăm triệu đấy. đầu khách hàng hào phóng như vậy.”
Cô ấy ghé sát lại, nhỏ giọng hóng chuyện.
“Người ta đàn ông yêu ai tiền ở . Vị thái tử gia phải yêu cô ấy nhiều đến mức nào chịu bỏ năm trăm triệu để đặt váy cưới riêng chứ.”
Tôi thầm bật cười, nghĩ đến khoản bồi thường mười triệu trong thỏa thuận hôn.
Năm năm hôn nhân của tôi, hóa ra giống như một trò cười khổng lồ.
Tôi cười, đẩy mặt cô ấy ra.
“Không . Từ chối giúp chị .”
“Chị quay lại, tay nghề quen, không đơn lớn được.”
Trợ lý tuy kinh ngạc, thái độ tôi kiên quyết cũng đành theo.
sao cũng là sự thật.
Năm năm , khi gả Giang Duật Phong, để tốt vai trò bà Giang, tôi mài mòn mọi góc cạnh, từ bỏ chính , cam tâm tình nguyện rửa tay nấu canh.
Hơn một nghìn tám trăm ngày đêm, anh ta là tất cả của tôi.
cuối cùng, tôi vẫn không thể sưởi ấm trái tim lạnh lẽo ấy.
Một tuần trôi qua, trái tim tôi từ đau đến xé lòng dần trở nên tê dại.
Tôi nghĩ, đã bắt đầu bước ra khỏi cuộc hôn nhân rồi.
Nếu đã quyết định buông tay, vậy cứ chia tay trong yên bình.
Tôi chỉ mong bình lặng vượt qua ba mươi ngày chờ hôn, thuận lợi được giấy chứng hôn.
Vừa đẩy trà, tôi đã va phải một đồng nghiệp nam. Anh ấy kịp thời đỡ lấy tôi.
thang máy cũng đúng lúc mở ra.
Thanh Thanh khoác tay Giang Duật Phong xuất hiện mặt tôi.
Không khí trong nháy mắt như đông cứng lại.
Bốn mắt nhìn nhau, tôi dường như được sự lạnh lẽo trong ánh mắt Giang Duật Phong.
Tôi cụp mắt, xoay người bước vào trà.
Một lát , phía vang tiếng khóa .
Ngay , cổ tay tôi bị một lực mạnh xoay người lại.
Tôi còn đứng vững giọng âm trầm của người đàn ông đã rơi xuống trên đỉnh đầu:
“Bà Giang, xin hãy giữ đúng bổn phận của . Chúng ta còn hôn.”
Tôi xoa cổ tay bị anh ta bóp đỏ, ngẩng mắt nhìn anh ta, giọng bình tĩnh:
“Câu tôi cũng xin gửi lại Tổng giám đốc Giang. sao chuyện tình cảm động trời của anh và cô vẫn còn treo trên trang nhất đấy.”
Người đàn ông cười khẩy, giọng đầy châm chọc:
“Vậy là cô định dùng đàn ông khác để trả thù tôi, để thu hút sự chú ý của tôi?”
Anh ta bóp cằm tôi, giọng chắc nịch:
“Dẹp mấy trò nhỏ nhen của cô . Cả đời tôi cũng sẽ không yêu cô.”
Trái tim tôi như bị va mạnh một cái. Vết thương vốn sắp đóng vảy lại bị xé toạc ra.
Rõ ràng tôi đã biết từ lâu rằng anh ta không yêu .
khi chính tai nghe lại nữa, viền mắt tôi vẫn không khống chế được mà đỏ .
Trong mắt Giang Duật Phong thoáng hiện một tia hoảng loạn. Anh ta đưa tay như muốn lau khóe mắt tôi, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang cắt ngang.
Anh ta nhanh chóng bắt máy.
Giọng Thanh Thanh yếu ớt truyền tới:
“A Duật, anh lấy được khăn choàng của ?”
“ lạnh à? Anh qua ngay.”
Giọng Giang Duật Phong dịu dàng. Anh ta vội vã rời .
Người đàn ông lạnh máu vô tình mặt tôi suốt năm năm, hóa ra cũng một mặt dịu dàng như vậy.
ra mặt người yêu, bình tĩnh tự chủ đến đâu cũng sẽ mềm mại đến tận xương tủy.
Tôi vừa pha xong cà phê bị bạn thân tức giận sang một bên.
“Vân Sơ, phải Giang Duật Phong biết cậu chính là Tris nên cố ý dẫn tiểu tam tới tận bẽ mặt cậu không?”
“Bọn họ quá đáng quá rồi. Tớ đuổi họ ra ngay.”
Cô ấy xoay người định xông về phía tiếp khách, bị tôi lại.
“Không cần. Anh ta không biết. Không đơn của anh ta là được, không cần đắc tội.”
Kết hôn năm năm, tôi từng cố ý che giấu nghề nghiệp của .
ngay từ đầu, anh ta đã mặc định tôi là loại phụ nữ hám giàu, vì tiền của anh ta nên tiếp cận anh ta.
Bây giờ đã đến bước hôn, thật sự không cần dây dưa thêm nữa.
việc là tâm huyết của bạn thân tôi. Khó khăn lắm đứng vững trong ngành, không thể vì tôi mà xảy ra bất cứ sơ suất nào.
sao, tôi hiểu rất rõ thủ đoạn của Giang Duật Phong trên thương trường.
Khi tôi bưng cà phê vào họp, Thanh Thanh giả vờ kinh ngạc che miệng.
“Trời ơi! Cô Lạc, bây giờ cô tạp vụ ở đây à?”
xong, cô ta liền vịn vào cánh tay Giang Duật Phong, tỏ vẻ hiểu chuyện :
“A Duật, không ngờ khi rời khỏi anh, cô ấy sống khổ như vậy. Hay là anh cô ấy thêm một triệu nữa , để cô ấy khỏi phải vất vả thuê ở đây.”
“Anh biết mà, vốn mềm lòng. sao cũng vì mà anh không cần cô ấy nữa.”
Cô ta cắn môi, dáng vẻ như sắp khóc.
Giang Duật Phong cẩn thận lại khăn choàng cô ta, giọng đầy cưng chiều:
“Được, nghe hết.”
Tôi cạn lời, khóe môi, bật cười khẽ.
“Cô , phép tôi nhắc cô một câu. Hiện tại tôi vẫn là bà Giang. Chiếc khăn choàng trên người cô cũng một nửa tiền của tôi.”
“Nếu cô còn khiêu khích tôi, tôi không ngại tìm luật sư tính toán xem cô đã tiêu bao nhiêu tài sản chung của vợ chồng đâu.”
“Câm miệng!”
Giang Duật Phong quát .
“Lạc Vân Sơ, giữ đúng bổn phận của cô. Đừng thách thức giới hạn của tôi.”
Tôi sững ra một giây, cười càng lớn hơn.
Giữ đúng bổn phận.
Hôm nay anh ta đã câu hai .
Một dùng để cảnh cáo tôi, một dùng để bảo vệ cô ta.
Cơn đau âm ỉ trong lồng ngực tôi đã quen thuộc đến mức chai lì. Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt giận dữ của anh ta, giọng không nhanh không chậm:
“Tổng giám đốc Giang yên tâm. Hết thời gian chờ hôn, tôi sẽ giữ bổn phận thật sạch sẽ.”
Khóe môi Thanh Thanh nhếch một nụ cười đắc ý, như một con công kiêu ngạo.
lẽ vì động tĩnh quá lớn, bạn thân tôi đẩy bước vào.