Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi đi mấy bước, lại quay đầu: “Anh muốn làm sư tử đá cửa hay gì?”
Thẩm Úc không tiếng, chỉ nhìn tôi.
Trán hắn bị thương, sơ mi người nhăn nhúm, mang cảm giác như chó con phiền muộn.
“Đi đi, muốn tôi hành đại lễ mời anh à?” Tôi .
Mắt Thẩm Úc sáng rực phút chốc.
Hắn dậy khỏi thùng rác, chậm rãi đi tôi và Lý .
Lý nhỏ giọng than vãn: “Nãy chê nữa .”
Tôi vỗ vỗ tay chị ấy trấn an.
Từ , tôi biết được Thẩm Úc vì bị lộ bí mật công ty, nên bị nam chính cướp mất dự án, chuỗi vốn giờ đứt gãy, sắp phá sản.
Mà người tiết lộ bí mật công ty Thẩm Úc, lại chính là nữ chính Nguyễn Nhuyễn.
tình tiết truyện, vì nữ chính hồi nhỏ Thẩm Úc một viên kẹo, khiến Thẩm Úc nhớ bây giờ.
này nữ chính bước công ty Thẩm Úc, làm trợ lý của hắn.
Nhưng cô ta chỉ tới làm gián điệp nam chính.
Có được bí mật , Nguyễn Nhuyễn lập tức phủi m.ô.n.g bỏ chạy.
Thẩm Úc mất hết dũng khí, nghĩ việc bỏ rơi mạng sống của mình.
…
Bị tôi quăng lưới kéo .
Tôi mua hai con chợ, chuẩn bị nấu món mặn.
nhanh nhẹn đánh vảy, tôi nhìn hai người họ cạnh.
là tôi chỉ huy bọn họ: “Chị đi rửa rau đi, Thẩm Úc đi làm nóng dầu, đừng không .”
Lý nhanh chóng đi rửa rau.
Thẩm Úc suy nghĩ một , dưới ánh mắt quyền uy của tôi, đành bê dầu .
Cơ mà suýt nữa thì hắn đốt cháy nồi tôi .
Tôi bất đắc dĩ, đành phải đổi lại công việc của hai người.
mỗi người tự quản lý được công việc của mình, tôi lại thấy bắt đầu ầm ĩ.
[Con hàng vả siêu đã thứ ba! Thằng nhõi con tâm cơ trầm bị vạch .]
[Đứa nít ranh luôn kè cựa với bé cưng thiên tài của chúng ta bị đuổi , hahahaha đã quá đi.]
[Ôi, người qua đường Giáp sao cứ nhìn chằm chằm ? Đang nhìn mình à?]
[Chờ chút… Sao nhỏ buông d.a.o tay xuống ? Không phải định nhặt người đấy chứ?]
Dưới suy đoán lộn xộn của , tôi quay sang nhìn Thẩm Úc và Lý .
“Nay lấy thêm đôi đũa nhé.”
7
Cái việc nhặt người này, tôi làm mức quen tay luôn .
Tôi nhìn thấy Trần Giác ở trước cửa tiệm tạp hóa.
Thằng bé nhìn chằm chằm đồ ăn bên tủ kính, yên thật lâu, rất lâu.
là tôi đoán chắc thằng bé đói bụng .
Tôi đỗ ba gác ở ven đường, đi trước Trần Giác.
“Nay nhà chị có canh chua , có muốn đi ăn với chị không?”
Khuôn nhỏ của Trần Giác dính bụi, thằng bé chần chừ quay sang, nhìn chằm chằm tôi một hồi.
Tôi rút kẹo từ túi đưa thằng bé.
Có lẽ vì quá đói, Trần Giác nhận kẹo xong thì nhét miệng ngay.
thằng bé nhăn nhúm lại.
Trần Giác đau khổ : “Đắng.”
Tôi ngạc nhiên: “Sao lại được.”
, tôi nhìn kỹ một chút, hóa là kẹo Jelly Belly.
Tôi cười ngượng ngùng: “Em may thật đấy, chị ăn nguyên một bao chưa từng ăn phải vị đắng, em ăn một viên là trúng luôn.”
Trần Giác không gì, thằng bé quá đói, dù kẹo miệng có đắng vẫn nuốt xuống.
Mắt thấy Trần Giác không để tâm tôi, tôi thở dài.
Trẻ con vẫn có chút gì không giống người lớn.
Thẩm Úc tôi có thể đánh bất tỉnh vác xe, nhưng trẻ con thì tôi không thể làm vậy được.
tôi đang đau đầu, Trần Giác tự nhét tay mình lòng tay tôi.
Thằng bé ngẩng đầu nhìn tôi: “Đi thôi ạ, chị canh chua ơi.”
Thuận lợi ý muốn.
Trần Giác ngồi xe ba gác của tôi.
đường , tôi tận tình khuyên bảo dạy dỗ thằng bé.
“Không được đi theo người lạ như , lỡ gặp phải người xấu thì sao?”
Trần Giác “ơ” một tiếng, : “Chị canh chua là người xấu ạ?”
“Không phải.” Tôi lười biếng uốn nắn lại xưng hô của thằng bé: “Em nhớ kỹ đi, đừng để người ta lừa gạt.”
Trần Giác không gì.
chuẩn bị vựa ve chai, đứa trẻ con ngồi đằng mới lại mở miêng.
Thằng bé : “Em ngửi thấy mùi canh chua , thơm lắm.”
Vô cùng… nóng hổi.
Lại ấm áp.
8
trở , đồ ăn đã được dọn .
Bốn đôi đũa được xếp gọn gàng .
Tôi ăn cơm thôi, mấy người kia lập tức ôm bát ăn như hổ đói.
Xem cũng đói bụng cả .
Mãi khi ăn uống no nê, Thẩm Úc lau miệng, nhìn mấy người lại .
“Tôi nhớ cô.” Thẩm Úc nhìn Lý : “Cô là chị của Nguyễn Nhuyễn?”
Lý xụ : “Tôi không dám làm chị của cô ta.”
Làm chị của Nguyễn Nhuyễn, chị ấy bị đánh, bị mắng, phải chịu oan ức không giải thích được.
Tất cả mọi người đều phía Nguyễn Nhuyễn.
Dù chị ấy mới là người thân m.á.u mủ ruột thịt với bọn họ.
Thẩm Úc lại nhìn phía Trần Giác: “Em không phải con trai Trầm à?”
Trầm , chính là nam chính mà nhắc tới.
Tôi dựng tai nghe.
Trần Giác : “Em không phải con ruột, con của người phụ nữ kia có giám định thân nhân , nên em mới bị đuổi .”
Thẩm Úc nhất thời cười thành tiếng: “Cũng may không phải đấy. Anh đang nghĩ sao tên kia xấu như mà sinh được đứa trẻ dễ thương như em.”
Tôi nhìn chằm chằm .
Từ đống lộn xộn, lấy vài thông tin chắp vá.
Nữ chính Nguyễn Nhuyễn và nam chính Trần năm năm trước ngủ với nhau một đêm, Nguyễn Nhuyễn ôm bụng bầu bỏ chạy.
Người nhà họ Nguyễn biết được việc này xong lại chọn giấu diếm giúp cô ta.
Nguyễn Nhuyễn nước học hành, sinh con.
.
nước, nhà họ Nguyễn phát hiện Nguyễn Nhuyễn không phải con gái ruột của mình, Lý xuất hiện thời điểm này.
Mà Thẩm Úc là đối thủ cạnh tranh thương trường của nam chính Trần .
Mẹ Trần Giác và Trần là liên hôn thương mại, thằng bé là đạp đứa bé thiên tài kia.