Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJprivYO

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Sáng hôm , vừa đẩy cửa phòng ngủ , tôi thấy một kem nhỏ đặt trên bàn ăn.

Nghị ngồi đó, khẽ : “Tiểu Nhã, chúc mừng sinh nhật tuổi hai mươi lăm, dù hơi muộn một chút.”

Tôi chớp mắt nhìn . Hóa anh ta vẫn nhớ chuyến đi nước ngoài đó là để mừng sinh nhật tôi.

“Thực anh không đi em là vì việc điều trị chứng sợ không gian kín của thất bại. Bác sĩ nếu anh không ở đó, ấy rất dễ tự làm hại . Đêm đó anh mệt quá nên mới thiếp đi trên giường ấy, không phải như em nghĩ đâu. tối qua nữa…”

Tôi bước tới, cúi người ngắm nghía tinh tế: “Cái này anh chuẩn bị cho em à? Cảm ơn anh nhé!”

Anh ta ngẩn người: “Tiểu Nhã…”

Nến được thắp , tôi chắp hai tay lại, thầm ước sẽ thi đậu IELTS 6.5 ngay lần tiên, thổi nến một hơi thật mạnh. Tôi nở nụ cười tươi anh ta:

“Cảm ơn anh nha, đúng là món quà bất ngờ ngay ngày em nước.”

Nghị nhíu mày: “Lâm Tiểu Nhã, em có thể nghe anh giải thích một chút được không?”

Tôi cười nhạt: “Anh của anh à? Không cần đâu, em hết ghen lâu .”

Ánh mắt anh ta nhìn tôi bỗng trở nên vô kỳ quái. Tôi thản nhiên cầm d.a.o cắt , đặt mặt anh ta một miếng tự nếm một miếng của : “Vị ngon đấy chứ.”

“Em không giận sao?”

Tôi chớp mắt: “Không mà, hai người là thanh mai trúc mã, chăm sóc nhau cũng là nên làm thôi.”

Anh ta im lặng hồi lâu. Khi nhìn lại tôi, trong mắt anh ta thoáng hiện một chút… áy náy.

“Tiểu Nhã, tối nay công ty anh có buổi tiệc, được phép dẫn theo người thân.”

Tôi đang ăn , nghe vậy thì ngẩng : “Hả?”

Nếu là đây, chắc chắn tôi sướng phát điên, lao ôm chầm lấy cổ anh ta mà hôn lấy hôn để. đây, tôi chỉ đặt nĩa xuống:

“Chắc thôi anh ạ, tối nay em có việc .”

“Tăng ca sao?”

Tôi đang nghĩ việc học IELTS, sợ anh ta lại hỏi han phiền phức nên đành gật bừa.

“Vậy anh đợi em tan làm qua đón em đi.”

“Đừng, em không muốn đi đâu.”

Nghị sững sờ. Tôi vốn là người chưa bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để xuất hiện anh ta. Tôi từng tận hưởng danh phận bạn gái của anh ta mức muốn cho cả thế giới biết chúng tôi là một cặp.

Đôi lông mày Nghị nhíu c.h.ặ.t: “ anh đưa người thân đi mà.”

Tôi bắt thay quần áo để chuẩn bị ngoài: “Dạo này em bận quá, thực sự không dứt được.”

Tôi quay lưng phía anh ta, tập trung vào việc của . Một lát , tiếng kéo ghế loạch xoạch vang . Anh ta vớ lấy áo khoác bước ngoài:

“Tùy em, anh dẫn đi vậy.”

xong, anh ta sập cửa bỏ đi. Tôi quay lại nhìn cánh cửa một cái, lại tiếp tục dọn dẹp.

đi công tác nước ngoài được quyết xong xuôi. bạn thân Dương Duyệt bay gấp trong đêm để ăn bữa cơm chia tay tôi.

Điện thoại vang thông báo đặc biệt từ Weibo, là của . đây, tôi luôn soi xét từng chút dấu vết giữa Nghị và , dù lần nào cũng thấy đau lòng vẫn không muốn bỏ sót chi tiết nào. Vì thế, tôi để ta vào danh sách quan tâm đặc biệt một cách đầy cố chấp.

Đó là tấm ảnh ta chụp tại một bữa tiệc, tay khoác lấy cánh tay của một người đàn ông. Dù người đàn ông mặc vest bên cạnh không lộ mặt, tôi nhận ngay đó là Nghị.

Dòng trạng thái viết: “Thanh mai trúc mã, chẳng phải cũng giống như người thân hay sao?”

Nghị nhấn thích bài viết đó. Anh ta vốn chẳng đăng trạng thái, thậm chí là chẳng like hay bình luận dạo. Chỉ khi tôi và anh ta cãi nhau vì , anh ta mới làm vậy để chọc tức tôi.

Nếu là kia, nhất tôi sẽ gọi điện chất vấn, thậm chí là bắt xe lao thẳng đó để giành lại vị trí “người thân” kia. bây , tôi chỉ thản nhiên nhấn thích hủy luôn chế độ quan tâm đặc biệt của cả hai người bọn họ.

“Đang thẫn thờ cái gì đấy? Đừng bảo lại nhà chăm sóc cái gã tồi kia nhé?”

Tôi bật cười, tắt hẳn điện thoại: “Làm gì có đó, đêm nay tớ ở lại cậu luôn.”

Sáng hôm thức dậy, tôi hiếm khi thấy trong máy có cuộc gọi nhỡ của Nghị. có cả tin nhắn chưa đọc:

“Muộn thế này sao em chưa ?”

Một lúc , anh ta nhắn thêm một câu: “Anh không ở lại bữa tiệc lâu đâu.”

Ngày , mỗi khi anh ta đi tiếp khách, tôi sẽ nhà thật sớm để chuẩn bị sẵn canh giải rượu. Đợi anh ta say khướt trở , tôi sẽ cởi giày, thay quần áo, bón cho anh ta từng thìa canh và dọn dẹp bãi nôn. Tuyệt đối không anh ta nhà mà nhà cửa lại trống không.

Tôi trả lời: “Em đang đi chơi tiểu Duyệt, có gì không?”

Rất lâu , anh ta mới đáp lại một câu: “Không có gì.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.