Sau khi phá sản, tôi lặng lẽ rời đi, mang theo đứa con trong bụng — đứa bé là kết quả của một đêm điên rồ với kẻ thù truyền kiếp của mình.
Cuộc sống sau đó chẳng khác gì kiếp trâu ngựa.
Một tay tôi gồng gánh mọi thứ: vừa chắt chiu từng đồng nuôi con, vừa bị sếp bóc lột đến kiệt sức.
Cho đến một ngày, ông cụ nhà họ Phó — vì quá khát cháu bồng — đã đăng đàn tuyên bố:
“Ai sinh được cháu nối dõi cho nhà họ Phó, tôi tặng ngay năm tỷ!”
Tôi quay sang nhìn cục cưng nhà mình.
Khuôn mặt ấy… giống y hệt bố nó, như được đúc cùng một khuôn.