Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

11

“Mẹ? Mẹ ơi?”

Giọng An An tôi ra khỏi ký ức.

Tôi đặt những tấm ảnh chỗ cũ:

vậy?”

“Con nói mai mẹ ngủ với bố nhé?”

Một câu bất thình lình cắt ngang mọi suy nghĩ của tôi.

“Gì cơ?!”

An An mở to mắt, không hiểu vì phản ứng của tôi lại như vậy.

mai ngủ với bố chứ ạ.”

“Hôm nay mẹ đã ngủ với con rồi, mai đương ngủ với bố.”

“Mỗi người một mới công bằng, nếu không bố ngủ một mình đáng thương lắm.”

Tôi bất lực trán:

“Hay là chúng ta ngủ trước đi, bố con… để mai nói tiếp.”

“Con có muốn nghe kể chuyện không?”

An An lập tức ném bố nó ra đầu.

“Muốn ạ!”

An An ngoan ngoãn nằm trong vòng tay tôi, đôi hàng mi vừa dài vừa cong.

Cơn buồn ngủ của trẻ con đến rất nhanh. An An dần bắt đầu díp mắt lại.

Trước khi ngủ, nó cố gắng nói xin lỗi tôi.

Tôi nghi hoặc:

lại xin lỗi mẹ?”

An An buồn ngủ lắm rồi, nhưng kiên trì nói hết:

nãy con nói mẹ là mẹ xấu xa, con xin lỗi.”

“Mẹ không xấu. Mẹ là mẹ tốt của con.”

Vừa dứt lời, An An nhắm mắt ngủ luôn.

Trong lòng tôi có cảm giác rất khó diễn tả.

Tôi cúi người hôn trán nó, nó chìm vào giấc ngủ.

Dù bây giờ nó không nghe , nhưng tôi thầm nói trong lòng:

“Không cần xin lỗi. Là mẹ muộn quá.”

Cùng đó, trong phòng ngủ chính gần nhất.

Hoắc Tư Nam nằm một mình trên giường, lẽ nhìn trần .

giống như mọi khi, là ngủ một mình.

Nhưng hôm nay, trong lòng Hoắc Tư Nam yên ổn và bình lạ thường.

12

hôm khi tỉnh dậy, An An đã dậy từ lâu.

Nó đang nằm bò giường, chống cằm nhìn tôi.

tôi tỉnh, mắt nó lập tức .

Vừa ngạc vừa vui mừng:

“Mẹ mau dậy đi, bố đang bữa dưới lầu rồi.”

Tôi hơi ngạc :

“Bố con bữa cho con à?”

An An giả vờ sâu sắc lắc ngón tay.

“Không đúng đâu mẹ.”

Nó chỉ vào mình, rồi lại chỉ vào tôi:

“Là bữa cho chúng ta.”

Trong bếp, Hoắc Tư Nam đang đeo tạp dề ăn.

tôi đi vào, anh múc một thìa cháo đưa đến miệng tôi.

Động tác tự đến mức tôi kịp phản ứng.

“Nếm thử xem chín .”

Tôi cắn xuống mới nhận ra tư thế quá thân mật.

Nhưng nhả ra thì lại càng kỳ.

Hoắc Tư Nam khẽ động cán thìa bị tôi cắn, im ra hiệu:

“Nhả ra.”

Tôi không tự sờ chóp mũi, ném lại một câu “chín rồi” rồi chạy ra ngoài tìm An An.

Trên bàn ăn, An An vô cùng tự hào khoe tay nghề nướng của ông bố già mình.

“Mẹ ơi, bố ăn ngon lắm đúng không!”

Nó vừa ăn vừa nói:

“Từ nhỏ đến đều là bố cơm cho con ăn.”

Hoắc Tư Nam lẽ bưng bát, dường như cũng đang chờ đánh giá của tôi.

Đối diện với ánh mắt nóng rực của hai bố con.

Tôi nói:

“Đúng là rất ngon.”

Giữa hai hàng lông mày của hai bố con lập tức hiện niềm vui.

bữa cơm, tôi đề nghị .

Hành lý mang từ ngoài dọn, hơn nữa tôi sắp đến chi nhánh trong việc.

An An nghe tôi muốn đi, lập tức sốt ruột.

Nó sợ tôi đi ngay, chạy một mạch tới chặt chân tôi.

Ngẩng đầu nhìn tôi đáng thương, đôi mắt đen láy toàn là sợ hãi và hoảng loạn.

“Mẹ có thể dẫn con đi cùng không? Con cũng muốn ở với mẹ.”

Tôi nhìn căn biệt thự rộng trước mắt:

“Nhưng mẹ không .”

“Hơn nữa…”

Tôi nhìn qua An An phía Hoắc Tư Nam:

“Con đi rồi, bố con ?”

Hoắc Tư Nam im nhướng mày, dường như không ngờ tôi suy nghĩ cho anh.

An An không bỏ qua cơ hội nào:

“Không mà, con chỉ cần một chỗ nhỏ xíu thế thôi.”

An An dùng tay vẽ một khoảng nhỏ bằng lòng bàn tay trong không khí.

bố…”

Nó nhíu mày, quay đầu nhìn Hoắc Tư Nam.

Một lâu , cuối cùng cũng nghĩ ra cách.

Nó chạy tới tay Hoắc Tư Nam, lôi anh đến tôi.

Lại tay tôi . Hoắc An An đứng ở giữa, tay chân múa may.

“Bố đi theo chúng ta là được rồi.”

Hoắc Tư Nam cúi người nhìn nó:

“Đây là cách con nghĩ ra à?”

Hoắc An An nghiêm túc gật đầu.

Hoắc Tư Nam bế An An khỏi mặt đất, nhét vào lòng tôi.

“Được rồi.”

Giọng Hoắc Tư Nam bình tĩnh:

“Cứ để nó theo em đi.”

“Nếu không nào ở cũng bám lấy anh, anh không việc được.”

“Như vậy được ?” tôi hỏi.

Hoắc Tư Nam nhìn tôi, gật đầu.

“Em là mẹ nó, không có gì là không được.”

An An theo tôi căn thuê.

đạc mấy năm ở ngoài đều được gửi , muốn dọn xong thật sự là một công trình .

Tôi lau mồ hôi trên trán An An:

“Mệt không?”

một cái thùng gần to bằng người mình, mặt đỏ bừng vì cố sức.

Nhưng kiên quyết giúp tôi việc.

“Không mệt. Đây là lần đầu tiên con lao động cùng mẹ mà.”

Tôi nhìn dáng vẻ lanh lợi của nó, không nhịn được cười.

Nhưng cười rồi cười, tôi lại vô thức nghĩ, lựa chọn năm đó của mình có thật sự sai không.

“Mẹ ơi, người là ai vậy?”

Giọng An An tôi thực tại. Tôi nhìn khung ảnh trong tay nó.

trong là ảnh chụp tôi với một người đàn ông.

“À, con biết rồi. Đây có là bố mới mẹ tìm cho con không?”

An An lại cúi đầu nhìn tấm ảnh.

là bố nói tiếng ngoài nữa.”

Suy nghĩ của trẻ con đúng là kỳ lạ.

Tôi trêu nó:

“Nếu đúng thì ? Con có muốn qua đây sống cùng mẹ không?”

An An im một , cuối cùng chậm rãi lắc đầu.

“Không được, con không thể bỏ bố lại.”

“Bố nuôi con một mình vất vả lắm. Con đi rồi, bố khóc cũng không có ai lau mắt cho bố.”

Suy nghĩ của tôi bị nó đi:

“Khóc?”

An An gật đầu:

“Dạ.”

“Có bố sẽ ngồi một mình ở đó rơi mắt. Con hỏi bố cũng không nói.”

“Bố cứ nhìn con mãi, rồi con vào lòng.”

An An nghĩ một rồi nói:

“Nên con không thể rời xa bố.”

“Nhưng…”

An An lại nhìn tôi:

“Con cũng muốn ở mẹ.”

Nó chạy tới lấy eo tôi, ngẩng đầu đặt cằm bụng dưới của tôi.

“Nếu mẹ kết hôn, mẹ cũng nhất định nhớ thường xuyên đến thăm con được không?!”

Giọng An An nôn nóng, vô cùng thiếu cảm giác an toàn.

Tôi nhìn đôi mắt long lanh của nó, hối hận vì vừa rồi tại lại đùa như vậy.

“Không đâu. Người đó là thầy của mẹ ở ngoài.”

Chỉ là trông khá trẻ mà thôi.

Mắt An An :

“Thật ạ?”

Tôi gật đầu:

“Thật hơn vàng.”

Tôi xoay người tiếp tục dọn , không nhìn An An khẽ thở phào.

Nó lấy điện thoại ra, lén nhắn tin cho một người nào đó:

“Yên tâm đi bố.”

13

đầu tiên đi , tôi không yên tâm để An An ở một mình.

Lại kịp tìm bảo mẫu.

Tôi dứt khoát mang thằng bé đến văn phòng.

An An rất ngoan, ngồi trên thảm chơi xếp hình Lego.

Mỗi người bước vào văn phòng biết nó là con trai tôi đều rất ngạc .

“Con cô thế rồi á, nhìn cô chẳng giống nào.”

Đồng nghiệp đầy vẻ ngưỡng mộ:

“Thích thật, tôi cũng muốn sinh một đứa bé xinh thế .”

Nghe có người khen mình, An An ngẩng đầu khỏi đống chơi.

Miệng ngọt như mía lùi:

“Cảm ơn dì ạ~”

“Dì cũng xinh lắm ạ~”

đồng nghiệp vui đến không tìm phương hướng, mua cho nó một đống ăn ngon.

Gần đến giờ tan buổi tối, Hoắc Tư Nam nhắn tin cho tôi.

ở công ty à?”

Tôi gõ chữ trả lời:

“Ừ.”

Nghĩ một lại bổ sung:

“An An cũng ở đây.”

Hoắc Tư Nam:

“Ừ, anh đến đón em.”

Gần giờ cao điểm tan tầm, dưới lầu công ty toàn là người.

Vừa đi đến quầy lễ tân, tôi đã Hoắc Tư Nam dựa vào cửa chiếc Cullinan đường.

An An vẫy tay với anh:

“Bố!”

Hoắc Tư Nam nghe tiếng ngẩng đầu, nhưng người anh nhìn không An An mà là tôi.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, trong lòng cả hai đều có một cảm giác khác lạ.

Hoắc Tư Nam bế An An từ tay tôi sang.

Ánh mắt anh rơi xuống cánh tay tôi:

“Mệt không?”

Tôi lắc đầu:

“Cũng được.”

Anh nhấc An An cao hơn một :

“Không được lén ăn vặt nữa, biết ?”

Hoắc An An ngượng ngùng vùi vào lòng Hoắc Tư Nam, ánh mắt lén ra hiệu với tôi.

Hoắc Tư Nam cảnh cáo luôn cả tôi:

“Em cũng không được đút ăn vặt cho nó.”

Tôi giả vờ giấu ăn vặt đồng nghiệp mua ra lưng.

“Không, không có mà.”

Tôi bất lực nhún vai với An An, ra hiệu tôi cũng hết cách.

Đối phương như quả bóng xì hơi, hoàn toàn nằm bẹp trong lòng Hoắc Tư Nam không động đậy.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.