Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Người đại diện lập tức đặt vé máy bay đến Sa-va-đi-ka cả nhà.
Vì bây giờ tôi đều là người công , nên người đại diện căn dặn đi căn dặn , nhất định phải giữ kín, đừng fan cuồng hay phóng viên chụp .
Thật , thám tử gửi ảnh bố mẹ tôi.
Nhưng email trước tiên hộp thư tôi, bị tôi lén chặn .
Trong ảnh, Cố Phi hoàn toàn thay đổi.
Cậu ta trang điểm đậm đến lố bịch, mặc đồ biểu diễn nữ hở hang, đang ngồi trên đùi một Tây béo ục ịch.
Cảnh tượng ấy, thực sự vô cùng chướng mắt.
Tôi không cảm xúc xóa email gốc đi, chỉ chuyển tiếp bố mẹ một tấm ảnh biểu diễn chỉnh sửa kỹ càng đến mức mẹ ruột cũng không nhận .
Chỉ bố mẹ tận mắt nhìn thấy dáng vẻ chân thật, thảm hại nhất .
Họ mới thể hoàn toàn thất vọng, mới thể triệt từ bỏ hy vọng.
Tối hôm tôi đến nơi, không trực tiếp đi gặp Cố Phi.
Tôi lấy cớ nói mọi người bay đường dài quá mệt, nên phải nghỉ ngơi một đêm ở khách sạn trước .
tôi thì tranh thủ thời gian , liên hệ bạn bè ở địa phương, nhờ anh ta tìm trước mấy chục người, ngày mai đi “ủng hộ” việc ăn tôi.
Tôi đặc biệt dặn phải chơi thật tận hứng.
Chiều hôm sau, tôi đưa bố mẹ ngồi một chiếc xe van bình thường, đến nơi Cố Phi việc.
là một khu bar hỗn tạp, không khí toàn mùi rượu và hoa rẻ tiền.
Bố tôi lập tức nhíu mày: “Cố Phi… nó minh tinh ở cái nơi như thế à?”
Tôi giả vờ ngạc nhiên, thay giải thích: “ lẽ minh tinh đều gần gũi đời thường như vậy.”
Vừa bước quán bar đèn đỏ chớp nháy ấy, âm nhạc chát chúa ập tai.
Xuyên qua đông khói bay mù mịt, tôi lập tức nhìn thấy Cố Phi trên sân khấu.
Nó trang điểm loè loẹt, hét đầy phấn khích, đang chơi trò thoát y.
Nó vừa cởi dây hai dây, lộ chiếc lót ren trong, khiến đàn xung quanh gào rú như điên.
Bố mẹ tôi khựng ngay tại chỗ, như bị sét đánh.
“Nghiệt chướng!” Bố tôi tức đến run rẩy, vớ lấy một chai rượu cạnh muốn xông .
“Thứ mất ! Nhà họ Cố bị nó bẩn sạch sẽ rồi!”
“Cố Phi! ơi là ơi!”
Mẹ tôi hét thảm thiết, xô đông mà lao đến, một phát đẩy văng cả bảo vệ.
Bà cởi khoác, quấn chặt lấy tôi.
“ lưu manh các người! Cút hết đi! Không đụng tôi!”
đàn bị tình huống bất ngờ giật mình, thấy bảo vệ phía tôi cao to hơn thì lầm bầm chửi vài câu rồi tản .
Cố Phi cũng sững người, vội lấy che thân.
Khi thấy là bố mẹ và tôi, nó oà khóc như trời sập, lớn hơn cả mẹ tôi.
“Cuối cùng mọi người cũng đến!” Nó lao lòng mẹ tôi, đấm lưng bà như oán như trách.
“ khổ lắm! chịu bao nhiêu tủi nhục ở đây, mọi người biết không!”
Tôi tiến đúng lúc, giả bộ kinh hoàng xen lẫn đau lòng: “, chuyện là sao? Năm chẳng phải đi Kim Chi sao? Sao sang đây? bị lừa à?”
Cố Phi ngẩng khuôn lem luốc vì mắt và phấn trôi, đôi mắt oán độc trừng tôi.
“ đừng giả vờ nữa, Cố Tâm! biết rõ tôi đến Sa-va-di-ka! cố tình!”
Nó hất mẹ tôi , chỉ tay tôi mà chửi: “ cố ý không bố mẹ đi tìm tôi! Đồ tiện nhân!”
“ mong tôi chết ngoài! Như vậy nhà họ Cố không người thừa kế, sau tiền đều là !”
Bố mẹ liếc nhau, trên là nét xấu hổ và bối rối.
Rõ ràng họ choáng váng trước lời vu khống trơ trẽn nó.
Bố tôi cắt phăng tiếng than khóc nó, quát lớn: “ hồ ngôn loạn ngữ gì đấy! Về rồi nói, nơi không an toàn!”
tôi chuẩn bị đưa Cố Phi đi thì bị một gã đàn mặc hoa chặn , sau lưng là mấy kẻ xăm trổ vạm vỡ.
“Muốn đi?” chủ ngậm điếu xì gà, cười mà như không cười.
“ thôi. Trả hết tiền nó nợ đi, các người muốn đưa nó đi lúc nào cũng .”
Thì , tiền Cố Phi mang theo năm vốn chẳng đủ trọn bộ phẫu thuật, càng không nói đến chuyện debut.