Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7fW852Y3tq

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Văn án:

đầu tiên vào cung, ta đã bị đưa vào lãnh cung.

Bắt đầu những chuỗi tám chuyện xuyên tường với tần cùng chung cảnh ngộ phòng cạnh.

Đáng tiếc mỹ lùng này không thích nói chuyện cho lắm.

Ta nghĩ nàng cảm thấy nói của mình khó , không nữ tử.

Nên bèn an ủi: “Muội muội đừng lo lắng, con người luôn có khuyết điểm, huống chi muội xinh đẹp như vậy, may mắn không bị lão già vấy bẩn!”

Mỹ mím môi cười, ánh mắt vẫn lẽo như cũ.

này ta dẫn theo nàng chạy trốn khỏi lãnh cung, nửa đường lại bị một đám thị vệ ngăn cản.

Ta kêu trời khóc đất nhận hết trách nhiệm về mình.

Kết quả đám thị vệ lại đồng loạt quỳ xuống, cúi đầu hô:

“Thuộc hạ tham kiến hoàng thượng!”

Ta chếc lặng: mệ thế?

(…)

 1

là trò cười thiên hạ, ta vừa tiến cung đã bị đày vào lãnh cung.

Quả nhiên đúng phong cách của tên hoàng đế điên loạn ấy.

“Thưa lệnh nương nương, ngài cũng đừng quá u sầu.

Phải biết rằng có những tân vừa đội phượng sai lên đầu, thoắt đã mất mạng.”

Tên thái giám dẫn đường bẻ the thé, hai mắt híp lại thành một đường .

Lời hắn nói là để an ủi, nhưng qua lại khiến người ta thấy bực mình.

Nhưng quả hắn nói đúng.

So với việc sống dưới mí mắt của vị hôn quân hung bạo , lãnh cung chí ít còn có thể kéo dài mạng sống thêm vài năm.

Ta đẩy cánh cửa gỗ đỏ cũ nát, một con nhện nhảy lên mu bàn tay.

Ta đập chếc nó một phát, quăng xuống đất.

May thay, trong có vẻ đã dọn dẹp, thậm chí sạch sẽ đến bất ngờ.

Không nơi đã bỏ hoang lâu .

Có lẽ, vị tần trước đây chưa bao lâu…

Nghĩ đến đây, ta khoanh tay, bất giác rùng mình một .

2

Đêm cuối thu, làn gió cũng buốt.

Ta cuộn mình trong chăn, trông chẳng khác một bánh ú.

tiếng cửa sổ giấy phát ra âm thanh “bụp bụp”, rồi “két” một tiếng, cửa lớn trong điện bật mở.

Tim ta chợt thót lên, lại tới những lời đồn về lãnh cung.

Những oan hồn chếc oan sẽ hóa thành oán khí, thành nữ .

Không thể nào, không thể nào!

Ta vốn không làm điều thương thiên hại lý, họ không có lý do để bám lấy ta.

Nghĩ vậy, nhưng cơ thể vẫn run lên không ngừng.

Có tiếng bước chân dần tiến lại gần.

Ta mở to mắt, lấy hết can đảm nhìn ra cửa.

Dưới ánh trăng, bóng dáng một nữ hiện ra.

Nhưng nơi lãnh cung này, ngoài ta ra không còn ai bị giáng tội .

3

“Muội muội tha mạng! Ta không cố ý chiếm chỗ của muội, ta là một tần mới bị ruồng bỏ thôi!”

Thấy nàng càng càng tiến gần, ta lập tức quỳ sụp xuống cửa, dập đầu ba vang dội.

Nữ tựa như do dự, ngẩn người tại chỗ.

Ta nhìn chằm chằm cây nến cạnh, vội vã châm lửa.

Ánh sáng lập tức bừng lên trong phòng.

sợ ánh sáng. Ta cược rằng nàng không dám lại gần nữa.

“Ngươi là người mới?”

nói của nữ tóc đen dài quái dị, khó phân biệt nam nữ.

Ta đánh bạo ngẩng đầu nhìn, lại không như tưởng tượng là một kẻ đầy m.á.u me.

Ngược lại, vẻ đẹp ấy mềm mại vô cùng.

Chiếc áo choàng xanh đen khẽ khoác vai nàng, theo động tác nghiêng đầu rơi xuống mặt đất.

Ánh nến soi rọi nửa khuôn mặt nàng, ngũ quan nàng sắc sảo, làn da trắng mịn.

Là một nữ tử vừa xinh xắn vừa toát lên vẻ thanh nhã hiếm có, ngay lớp son môi cũng thoa cực kỳ khéo léo.

Không một nữ chút nào.

4

Hóa ra, nơi rách nát này không có mình ta.

Ta ngượng ngùng phủi bụi đầu gối, ra hiệu mời nàng ngồi.

“Ngươi tên ? Ta gọi là Ninh Vọng Thư.”

“Thược .”

Nàng không chút biểu cảm nhìn ta, đôi lông mi dài khẽ run, hình như nàng không muốn nói chuyện.

“Tên hay. Ngươi cũng rất xinh đẹp, như hoa thược vậy.”

Ta cố gắng điều chỉnh tâm trạng, muốn thân thiết hơn với thiếu nữ.

Vì lãnh cung này quá lẽo, khó khăn lắm mới gặp một người, không phải , ta phải cố gắng làm thân với nàng.

“Vậy sao? Cảm ơn.”

Nàng bất ngờ khẽ mỉm cười, đôi mắt tươi tắn hơn.

Ta sững người, quên việc nàng có nói .

Thược chắc chắn là người con gái đẹp nhất ta từng gặp trong đời.

Trời ơi, tên hôn quân điên rồ lại nỡ lòng nào bỏ rơi một mỹ thế này?

5

Nàng không nói lý do bị giam đây, nhưng ta đoán chắc cũng như ta thôi.

Thiếu nữ im lặng một lâu, đột nhiên nắm lấy cổ tay ta, đầu ngón tay mơn man hoa văn chiếc vòng ngọc, ngắm nghía cẩn thận.

“Ngươi thích sao? Ta tặng ngươi.”

giường sạch sẽ này hóa ra vốn là của nàng, ta đã chiếm dụng mất.

Ta kéo nàng ngồi vào phía trong giường, mình nằm cạnh, còn đưa tay giúp nàng cởi áo ngoài.

Nàng lại bỗng giật mình như một chú mèo bị giẫm đuôi, giữ chặt lấy áo mình:

“Không cần, cạnh còn có một phòng, ta sẽ đó.”

Ta thấy nửa mặt nàng đỏ ửng, chắc hẳn là một cô gái mỏng manh hay ngại ngùng.

Cũng phải, đâu có ai như ta, mới quen đã mời người ta cùng ngủ.

“Vậy mai gặp lại nhé! phải đến tìm ta chơi đấy, nhất định nhé.”

nàng rời , ta còn níu lấy tay áo nàng, lưu luyến không rời.

6

Sáng sớm, ta bị tỉnh dậy, mới ra tối qua mình đã có một người bạn mới.

Nhưng khi mở cửa phòng, ta lòng vòng trong sân hoang vắng chẳng thấy bóng dáng nàng đâu.

Nếu không phải chiếc vòng tay đã không còn, ta hẳn đã nghĩ mọi chuyện tối qua là một giấc mơ.

Nhưng nàng đâu chứ?

Chẳng lẽ nàng có thể tự ý rời khỏi hoàng cung?

không thấy nàng, bữa trưa mang tới cũng là cơm lẫn đá nhỏ, ban đầu ta không để ý.

Nhưng khi ánh chiều tà chiếu lên bóng dáng đơn độc của ta, nỗi tủi thân bất chợt dâng trào.

Vốn dĩ ta bị ép vào cung làm nô tỳ, kết quả một tú nữ chếc , ta bị đẩy lên thay thế, rồi cuối cùng lại rơi vào tình cảnh này.

Ta mẫu thân, chú chó vàng đầu thôn.

“Ta muốn về nhà…”

Ta ôm lấy đầu gối, tựa vào gốc cây hòe khô trong sân, không ngừng nức nở.

Ngay khi đó, ta bắt gặp ánh mắt của Thược vừa bước vào cửa.

Đột nhiên, ta bật cười qua màn nước mắt:

“Ngươi về rồi!”

Chẳng để ý nàng đang cầm trong tay, ta vội vàng kéo váy chạy đến, ôm chầm lấy nàng chặt.

Tựa như nắm cọng cỏ cứu mạng duy nhất trong cuộc đời tăm tối sắp tới của mình.

“Hu hu, ngươi đâu thế, sao giờ mới quay lại…”

Ta lau nước mắt, chợt ngửi thấy từ người nàng một mùi trầm hương nhàn nhạt, khiến lòng ta an ổn lạ kỳ.

“Ta… là lên núi hái chút dã hoa thôi.”

Thược cứng đờ người, một lâu mới khẽ đưa tay vỗ về lưng ta, như đang vuốt ve một chú mèo nhỏ.

Thì ra lãnh cung này còn có núi phía .

Có lẽ… ta có thể theo nàng lén trốn ra ngoài.

“Nhưng núi chôn rất nhiều thi thể. Ta cũng vì buồn chán, thị vệ không có mới dám lén ra ngoài.”

Thiếu nữ nắm lấy cổ tay ta khi ta vừa định mở miệng, nói , đôi mắt như ẩn chứa bầu trời lẽo:

“Tỷ tỷ, nếu chúng ta không lời, cũng sẽ bị chôn núi ấy.”

7

Nàng vừa dứt lời cuối, cửa điện liền bị một trận cuồng phong mạnh mẽ thổi sập lại.

Ta bị dọa đến run rẩy, liền túm lấy cổ áo Thược , chui thẳng vào lòng nàng.

Trong va chạm, vô tình tay ta chạm phải ngực nàng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.