Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Thế giới hoàn toàn chìm vào bóng tối.

14

Không biết qua bao lâu.

bóng tối.

Ta nghe thấy một giọng bỗng vang lên.

“Chúc mừng vương , chúc mừng vương . Bẩm tứ điện hạ, vương mang thai một tháng!”

Xung quanh yên .

Ngay sau đó.

Là giọng La khó tin.

“Ngươi gì?”

che mặt.

không thành .

“Là con bé.”

định là con bé.”

định là Diệu Diệu trở rồi…”

tỉnh lại lần nữa.

Bên tai rất ồn.

Có người .

Có người cười.

Có người liên tục :

“Sinh rồi!”

“Vương sinh rồi!”

“Là một tiểu quận chúa!”

Ta cố sức mở .

Ánh sáng đâm vào đau.

Giây tiếp theo.

Ta ngẩn người.

Bởi vì ta nhìn thấy mình.

Trắng trắng mềm mềm.

Nhỏ xíu một bàn .

Không phải móng mèo.

người.

Ta ngây ra.

Sau đó.

“Oa—”

Một kinh thiên động địa.

Vang khắp cả căn phòng.

Cửa phòng bị đẩy mạnh ra.

Tạ gần như lao vào.

La!”

La!”

Trên giường.

La yếu lợi hại.

Nhưng căn bản không để ý mình.

nhìn chằm chằm ta tã lót.

Nước từng giọt rơi xuống.

“Diệu Diệu…”

run rẩy vươn .

Nhẹ nhàng chạm vào mặt ta.

“Là con sao?”

Ta càng dữ hơn.

Liều mạng vươn phía .

Là con.

Con là Diệu Diệu.

Con trở .

Ánh mặt trời xuyên qua song cửa chiếu vào.

Rơi trên người chúng ta.

Ấm áp vô .

ta thật sự nhà rồi!

Tin tức quận chúa ra đời truyền khắp kinh thành.

Tạ Trì An bị cấm túc lâu bóp vỡ chén trà.

hắn run rẩy, đầy máu cũng không hay biết.

đầu không ngừng nhớ lại.

Diệu Diệu ra đời, La ôm tã lót.

Mỉm cười nhìn hắn.

“Trì An.”

“Chàng xem con bé.”

“Có giống chàng không?”

ấy.

Hắn chê đứa trẻ quá nhỏ.

Bế một rồi đặt xuống.

lòng có triều và ngôi trữ quân.

Mà bây giờ.

Những hình ảnh ấy lại như dao.

Từng nhát từng nhát khoét vào tim hắn.

Đêm đó.

Tạ Trì An trái lệnh cấm, ra khỏi phủ.

Xe ngựa dừng cửa vương phủ.

Trọn hơn mười xe đồ.

Vải vóc.

Châu báu.

Khóa trường mệnh.

Trống lắc.

Còn có quần áo nhỏ hắn tự chọn.

Giống như một người thân bình thường.

Muốn tặng quà cho nữ nhi của mình.

Nhưng hắn thậm chí không vào được cửa.

Tạ đứng cổng.

Chặn hắn.

huynh.”

Tạ Trì An siết chặt chiếc hộp.

Giọng khô khốc.

“Ta thăm Diệu Diệu, cho ta vào.”

huynh.”

“Có phải huynh nhầm rồi không?”

Tạ Trì An ngẩn ra.

Tạ chậm rãi mở miệng.

“Bên là vương của ta, và nữ nhi của ta.”

“Có liên quan gì huynh?”

Sắc mặt Tạ Trì An đột ngột trắng bệch.

“Đó là nữ nhi của ta!”

“Con bé là Diệu Diệu!”

“Con bé là hài tử của ta và La!”

“Ta muốn gặp con bé!”

Tạ cười khẩy:

kia là vậy.”

“Bây giờ thì không.”

“Nay, con bé là nữ nhi của ta, con bé sẽ gọi ta là vương.”

“Sau cũng gọi một mình ta là vương.”

Câu .

Đâm thẳng vào tim Tạ Trì An.

Bởi vì kiếp .

Thứ hắn không để tâm .

Chính là Diệu Diệu.

Nhưng bây giờ.

Thứ hắn mất đầu tiên.

Lại cố tình cũng là Diệu Diệu.

Thân hình Tạ Trì An lảo đảo.

Màu máu nơi đáy cũng rút sạch.

“Đệ… đệ cũng trở rồi.”

Thái độ bình thản của Tạ khiến Tạ Trì An hiểu ra.

Tạ Trì An tự giễu che lấy ngực.

Hắn bỗng nhớ lại kiếp .

Diệu Diệu vừa chào đời.

La ôm đứa trẻ ngồi dưới đèn.

Tiểu cô nương hồng hào mềm mại một cục.

Ngay cả cũng nhỏ nhẹ yếu ớt.

La đầy vui mừng.

“Trì An, chàng bế con đi.”

ấy hắn vừa từ triều trở .

Đang vì cuộc tranh đoạt ngôi trữ quân mà sứt đầu mẻ trán.

vội vàng bế một .

Liền đưa trả lại.

“Trẻ con đều giống nhau.”

“Có gì đáng xem đâu.”

Sau .

Diệu Diệu lớn hơn một .

Luôn thích bám lấy hắn.

Sẽ ôm trống lắc chạy tới.

chơi với con.”

Nhưng hắn luôn .

bận.”

Rồi sau nữa.

Tiêu được hắn sủng ái.

Diệu Diệu liền càng ngày càng ít tìm hắn.

Đợi hắn nhận ra.

Tiểu cô nương từng mềm giọng gọi ấy.

không còn muốn thân cận hắn nữa.

Nay.

Ngay cả .

Cũng hoàn toàn không còn.

Tạ Trì An đứng tại chỗ rất lâu.

Lâu mức tuyết phủ đầy vai.

Mới chậm rãi mở miệng.

“Ta nhìn một cái.”

“Một cái rồi đi.”

Tạ không gì.

Cánh cổng vương phủ sau lưng người chậm rãi khép lại.

Ầm một .

Hoàn toàn ngăn cách tầm .

Cũng ngăn cách hy vọng của hắn.

15

Năm ta ba tuổi.

Tiên đế băng hà, quốc tang ba tháng, khắp thiên hạ mặc áo trắng.

Trên linh , các tử quỳ đầy đất.

Mà người ngồi lên long ỷ.

Vẫn là Tạ Trì An.

Điều không ai bất ngờ.

Hắn có năng lực mạnh , vốn là người danh chính ngôn thuận .

là khác với kiếp .

Sau đăng cơ, Tạ Trì An.

sau không chịu lập hậu.

Hậu cung bỏ trống.

Ngay cả tuyển tú cũng bị hắn nhiều lần gác lại.

Triều thần sốt ruột không thôi.

Ngày nào cũng dâng tấu.

“Quốc không thể một ngày không có hậu.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.