Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Câu nói này vừa thốt ra, thanh bình luận bỗng rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến lạ kỳ. Ba giây , những dòng “ha ha ha” ngập tràn màn hình khiến phòng livestream bị lag đến mất kết nối tích tắc.
Tô Miểu Miểu, tiểu hoa đán đang nổi ngồi đối diện tôi, khẽ ngừng động tác thái rau .
Cô ta luôn xây dựng hình tượng thục nữ dịu dàng, hôm nay còn chủ động ôm hết việc . Ngay từ lúc tôi bước vào cửa, cô ta đã vô tình cố ý biến tôi bản đối chiếu để nổi bật bản thân.
Tô Miểu Miểu lau tay, gượng nói: “ Yểu khéo đùa đấy, 800 nghìn tệ đâu phải con nhỏ, chắc lúc đó cô sợ lắm nhỉ?”
Tôi gật đầu: “ thế, chủ yếu là bố tôi sợ khiếp vía. Ông ấy tưởng tôi tự nướng chính mình luôn rồi, đứng dưới lầu khóc lóc t.h.ả.m thiết đến mức suýt ngất xỉu. đó thấy tôi đang bưng bát mì nửa sống nửa chín đứng ăn cạnh bồn hoa, ông ấy đã sút cho tôi một cú.”
Bình luận nhảy điên cuồng:
[Hình dung rõ mồn một luôn, tôi bắt đầu thấy thương bố cô ấy rồi đấy.]
[Hèn gì cô ấy không vào , chi phí cho mỗi lần vào thế này thì cao quá.]
[Tô Miểu Miểu vẫn đang cố diễn vai hiền lương thục nữ kìa, còn đại tiểu thư nhà người ta toàn không thèm đi theo lối mòn.]
Phó Từ, vị Ảnh đế nãy giờ vẫn im lặng ngồi góc, bỗng bật tiếng. Anh vừa , mặt Tô Miểu Miểu xanh mét .
diễn chương trình đứng màn hình giám sát ra hiệu bằng mắt cho Tô Miểu Miểu.
Chương trình này chủ yếu đi theo phong cách ấm áp, chữa lành, vậy mà giờ đây không khí toàn bị tôi cho chệch hướng.
Tô Miểu Miểu c.ắ.n răng, đổ phần cà chua đã thái vào nồi.
“Nếu Yểu Yểu không nấu cơm, vậy lát nữa ăn xong việc rửa bát giao cho cô nhé. người cùng phân công hợp tác mà.”
Chiêu kế này của cô ta dùng sự quá cao tay. Nấu ăn là việc nặng nhọc cần kỹ thuật, còn rửa bát không mệt mà còn dễ trông lấm lem dầu mỡ.
Nếu tôi từ chối, chút ít thiện cảm hài hước vừa gây dựng sẽ biến sự lười biếng, thích hưởng thụ.
Tôi tựa vào ghế, nhìn cô ta.
“ thôi.” Tôi đồng ý một cách vô cùng sảng khoái.
Tô Miểu Miểu thở phào nhẹ nhõm, xoay người tiếp tục xào nấu, cũng không quên phô diễn đường xương quai hàm hảo trước ống kính.
Tôi rút điện thoại ra, gọi vào một máy.
“ Vương à, vâng, là cháu đây. dẫn thêm hai người nữa đến trường quay của đài Lam một chuyến nhé. Vâng, mang theo nước rửa bát với găng tay nữa, ở đây có bát đĩa của hơn mười người cần rửa. công tính gấp ba ngày thường cho cháu.”
khi cúp máy, tôi giơ tay chữ V với ống kính.
“Có mua tiên cũng , mặc dù tôi không rửa bát nhưng tôi tiêu mà.”
2.
gian im phăng phắc đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy. xẻng tay Tô Miểu Miểu suýt chút nữa rơi tọt vào nồi.
Lần này Phó Từ chẳng thèm che giấu nữa, anh đến mức hai vai run bần bật.
Thanh bình luận bùng nổ:
[Vãi ! là sức mạnh của tư bản!]
[Ai dạy cô tham gia show thực tế kiểu này thế? Thế này là phạm quy quá rồi!]
[Rốt cuộc gia thế của Yểu là thế nào vậy? Tiện tay là gọi ngay ba người đến rửa bát?]
[Lúc nãy mấy người bảo cô ấy là đứa trẻ to xác đâu rồi, bước ra đây xem nào? Người ta có nên có quyền nuông chiều bản thân, thế thì đã sao?]
Lúc này sắc mặt của Tô Miểu Miểu không còn dùng từ “khó coi” để diễn tả nổi nữa.
Cô ta cố gượng : “Yểu Yểu à, đây là show cuộc sống, tiêu chí chính là tự lực cánh sinh mà, cô tìm viện trợ thế này là phạm quy rồi không?”
diễn ở ngoài ống kính cũng điên cuồng ra dấu gạch chéo.
Tôi nhướng mày, vào chiếc xe thương mại có in logo của chương trình ở ngoài sân.
“Chương trình mình thuê chiếc xe này một ngày hết bao nhiêu ?”
diễn ngẩn người, giơ một tấm bảng trắng viết đó một con .
“Vậy người đi chợ mua đống rau này hết bao nhiêu ?”
diễn viết thêm một con khác.
Tôi vỗ đùi một : “Thế là xong rồi còn gì! Chương trình các anh cũng là bỏ ra mua dịch vụ, dựa vào gì mà tôi không bỏ mua dịch vụ chứ? Thúc đẩy việc , kích cầu tiêu dùng nội địa, tôi đây là đang cống hiến cho xã hội đấy!”
Phát ngôn của thiên tài logic khiến diễn toàn á khẩu.
Phó Từ bước tới, tiện tay cầm một quả dưa chuột đã rửa sạch c.ắ.n một miếng.
“Tôi thấy Yểu nói cũng có lý.”
Ảnh đế đã tiếng, dù Tô Miểu Miểu không cam lòng đến mấy cũng đành im miệng.
Bữa cơm diễn ra với đủ loại tính toán riêng lòng mỗi người.
bữa ăn, Vương cùng hai người giúp việc khác đến giờ. Không rửa bát sạch bong kin kít mà họ còn tiện tay lau luôn bệ bóng loáng, thậm chí còn nhổ sạch cỏ dại ngoài sân.
Tôi đứng bên cạnh bưng tách trà, thong dong quan sát.
“ Vương ơi, góc kia vẫn còn hơi bụi, phiền xử lý nốt nhé.”
Vương dõng dạc đáp: “Đại tiểu thư yên tâm, giao cho tôi!”
Luồng ý kiến trên thanh bình luận đã toàn đảo chiều:
[Tôi không ghét người giàu nữa, tôi hận người giàu đó không phải là tôi thôi.]
[Chương trình này nên đổi tên “ Yểu và những người thuê khổ” đi.]
[Tô Miểu Miểu vất vả nấu bữa cơm, cuối cùng hào quang bị Yểu chiếm sạch, là t.h.ả.m .]
3.
Nhiệm vụ buổi chiều là đi hái quýt ở vườn trái cây đầu làng. Chương trình quy định, quýt hái sẽ quy đổi theo trọng lượng để lấy phí sinh hoạt cho ngày mai.
Tô Miểu Miểu thay một bộ đồ yếm cực kỳ thuần khiết dịu dàng, đội mũ rơm, chuẩn phong cách thiếu nữ điền viên.
Tôi cúi đầu nhìn bộ váy cao cấp trên người, dứt khoát từ chối giỏ tre mà tổ chương trình đưa qua.
“Tôi không đi.”
diễn cuống : “ Yểu, đây là hoạt động tập thể, không đi là không có sinh hoạt phí đâu đấy.”
Tôi xòe tay: “Dẫu ông có đem bán tôi đi chăng nữa, tôi cũng không vào vườn trái cây đâu.”
Tô Miểu Miểu thừa cơ sáp gần, giọng điệu dịu dàng như muốn chảy ra nước: “Yểu Yểu, đừng dỗi nữa mà. người đều đang nỗ lực, cô vậy khiến người khó xử lắm. Hay là cô đứng bên cạnh xem thôi, tôi hái giúp phần của cô nhé?”
Câu này vừa thốt ra, đám fan của Miểu Miểu kênh chat trực tiếp hùa vào:
[Miểu Miểu của chúng ta thiện lương quá!]
[ Yểu là đồ không xấu hổ, mang tính tiểu thư vào chương trình.]
[Cút khỏi chương trình đi! thứ gì không !]
Tôi nhìn khuôn mặt viết đầy chữ vô tội của Tô Miểu Miểu, khẽ lạnh một tiếng.
“Cô hái giúp tôi? thôi. Vậy sinh hoạt phí phát thuộc về ai?”
Tô Miểu Miểu ngẩn ra: “Dĩ nhiên là chia đều cho người rồi.”