Mẹ Con Chúng Tôi Không Phải Đồ Thế Mang

Mẹ Con Chúng Tôi Không Phải Đồ Thế Mang

Hoàn thành
7 Chương
64

Giới thiệu truyện

Tôi sinh con rồi, một bé trai kháu khỉnh.

Sau cuộc vượt cạn thập tử nhất sinh, điều chờ đón tôi không phải là hạnh phúc, mà là một cú lừa động trời từ chồng tôi và ả tiểu tam.

Vừa cúi xuống hôn con một cái, thì ngay trên gương mặt bé bỏng ấy, một loạt dòng chữ đỏ như máu bất ngờ hiện lên:

[Nhìn kỹ đi, nó sắp không phải con cô nữa rồi.]

[Chồng cô sẽ đưa thằng bé cho tiểu tam, đổi lấy đứa con riêng của bọn họ để cô nuôi hộ.]

[Lần gặp tiếp theo sẽ là mười lăm năm sau, khi thằng bé hiến thận cho con của chồng cô và ả kia.]

Tôi còn đang sững sờ thì chồng tôi – Chu Minh Huyền – đẩy cửa bước vào, nở nụ cười dịu dàng như mọi khi:

“Em mệt rồi đúng không? Để anh bế con sang phòng trẻ.”

Lúc ấy, từng tế bào trong người tôi như đóng băng.

Tôi hiểu rồi… trò chơi dơ bẩn này, bọn họ đã chuẩn bị từ rất lâu.

Và lần này, tôi không ngồi yên nữa.