Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
15.
Đêm khuya.
Tôi tỉnh giấc. Tiếng bước tiến lại gần, Lục Lẫm đi tới tém lại góc chăn cho tôi.
“Mới có hai giờ sáng thôi, ngủ thêm chút nữa được không?”
Trên người anh nồng nặc mùi thuốc lá. Chiếc áo vest bên ngoài chẳng biết đã quăng đi đâu, chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng nhăn nhúm. Chẳng còn chút dáng vẻ phong độ, chí ngút trời của ngày xưa.
“Tránh xa tôi ra một chút được không? Mùi thuốc lá khó ngửi lắm.”
Tôi không nhìn anh, chỉ nhìn trân trân lên trần nhà.
Anh lập tức lùi lại: “Xin lỗi, anh đi tắm đã.”
Bàn tay đang định ra cũng rụt về. Anh lấy quần áo trong tủ rồi vào phòng tắm. Tiếng nước chảy rào rào vang lên. Tôi nằm im bất động. Không phải không muốn động đậy, mà là không còn chút sức nào.
Tôi liếc mắt nhìn sang bên cạnh, một dãy chai lọ, toàn là thuốc nhập khẩu. Lúc hôn mê, tôi nghe y tá bàn tán rằng chi phí điều trị một ngày của tôi lên đến 300.000 tệ.
Toàn bộ thuốc đều được vận chuyển bằng đường hàng không từ nước ngoài về. Trong miệng họ, anh là người chồng tốt hiếm có, thân túc trực chăm sóc, lại mời đội ngũ chuyên gia giỏi trong và ngoài nước, đối mặt với viện phí khổng lồ mà không hề chớp mắt.
Tôi nhếch môi . Tại sao chứ? Tại sao lúc này Lục Lẫm lại liều mạng muốn níu kéo mạng sống của tôi? Chắc là vì sau khi tôi chết, không còn ai để anh sỉ nhục nữa, mất đi một niềm vui lớn chăng.
Tiếng nước trong phòng tắm tắt hẳn. Tôi nhắm mắt lại.
Mùi sữa tắm hương gỗ tùng thanh mát lan tỏa quanh giường. Mùi hương sảng khoái ấy ngày càng gần chóp mũi, kèm theo đó là giọng nói khàn đặc:
“Tiểu Chỉ, anh không hôi nữa rồi, em nhìn anh một chút được không?”
Trong cổ họng anh dường như chứa đựng một nỗi bi thương mãnh liệt. Vòng tay anh siết chặt lấy eo tôi.
16.
Ngày hôm sau.
Tôi bị cơn đau làm cho tỉnh giấc từ sớm. Nhìn những cánh hoa rụng rơi ngoài cửa sổ, người bên cạnh động đậy, Lục Lẫm chống người ngồi dậy.
“Bà xã, em tỉnh rồi.” Quầng thâm quanh mắt anh ngày càng đậm.
“Lục tổng.” Ngoài cửa có người gõ . Thư ký của anh đi vào, ra hiệu anh ra ngoài một lát.
“Lục tổng, hôm nay có hẹn ăn tối với sếp tổng của tập đoàn Hoành Thanh.”
Lục Lẫm chỉ lạnh lùng đáp: “Hủy đi.”
“Hôm nay sẽ bàn về dự án mảnh đất số 1, không thể hủy…”
Ở góc phòng, Lục Lẫm hạ thấp giọng nhưng đầy lửa giận: “Tôi chỉ hỏi cậu, tiền kiếm được có chữa khỏi bệnh cho vợ tôi không?”
“Vâng, tôi sẽ làm theo Lục tổng.”
“Vậy hội nghị quý hôm nay…”
“Để phó tổng tổ chức.”
Lục Lẫm quay lại. Thư ký thu dọn quần áo bẩn của anh rồi nhanh chóng rời đi. Một lúc sau, bác sĩ vào truyền một túi dịch vào thể tôi.
Lục Lẫm nhìn chằm chằm vào mu bàn tay sưng vù như bánh bao của tôi, trong đôi mắt rũ xuống tràn ngập sự xót xa. Anh ngước mắt lên, phát hiện tôi cũng đang nhìn anh, trên mặt hiện lên một niềm vui mừng dịu dàng, anh khẽ nắm lấy bàn tay không truyền dịch của tôi.
“Bà xã.”
Mọi người đã ra ngoài . Cũng đã đến lúc tôi thành việc cuối cùng trong đời mình.
“Lục Lẫm, bản thỏa thuận ly hôn đâu?”
Anh sững sờ.
“Bà xã, em đói rồi đúng không? Muốn ăn gì? Anh bảo dì Lưu làm.”
Tôi cay đắng: “Anh nhìn tôi thế này, có ăn nổi không? Lục Lẫm, thành tâm nguyện cuối cùng của tôi đi.”
Anh đứng chôn tại đó, bao phủ bởi một lớp bóng tối chết chóc. Một lúc sau, anh mới khom người, xoa đầu ngón tay trỏ của tôi như đang dỗ dành: “Không ly hôn, có được không? Cả đời này, anh chỉ có một người vợ là Tiểu Chỉ thôi.”
Tôi , một giọt nước mắt bất lăn dài từ khóe mắt, khẽ nói: “Lục Lẫm, anh muốn tôi mang theo nuối tiếc mà đi sao?”
“Đừng khóc.”
“Vậy anh lấy thỏa thuận ra ký đi, tôi sẽ không khóc nữa.”
Anh nhìn giọt nước mắt của tôi, sau khi ngồi xuống thì che mặt lại: “Tiểu Chỉ, anh không có…”
“Không có gì ? Cô gái gặp ở bệnh viện sao? Là tôi hiểu lầm sao? Lục Lẫm, tôi muốn ly hôn không phải vì chuyện đó.”
Anh lắc đầu: “Không phải, chưa bao giờ có chuyện đó. Anh không ngoại tình, anh không bao nuôi bất kỳ người đàn bà nào, anh chỉ có mình em thôi.”
Đôi mắt yếu ớt của tôi mở to một chút. Anh đang nói gì vậy? Sao tôi nghe không hiểu.
Anh dời tay ra, hốc mắt đỏ ngầu, những tia máu chằng chịt như sắp rỉ máu: “Họ chỉ là cùng anh diễn một vở kịch thôi. Anh chưa chạm vào họ, tất cả đều là giả. Họ chỉ nhận tiền để cố tình phát ra những tiếng động đó thôi.”
Tôi ngẩn người, chết lặng.
“Tiểu Chỉ, đừng ly hôn có được không? Anh yêu em rồi, yêu em từ lâu rồi. Nhưng anh là một thằng khốn phản ứng chậm chạp, không chịu thừa nhận mình, cứ làm tổn thương em. Bản chất anh là kẻ ích kỷ, rõ ràng đã động nhưng không chịu chủ động xuống nước. Đến khi anh nhận ra em bắt đầu xa cách, anh cảm thấy một nỗi khủng hoảng to lớn. Khi em nhắc đến ly hôn, anh lại càng không thể chấp nhận được. Anh không muốn ly hôn, anh muốn sống bên em cả đời.”
“Nhưng em toàn không muốn đoái hoài đến anh nữa. Anh ngu ngốc, anh tưởng rằng phụ nữ về sẽ khiến em chú , khiến em đau , hy vọng em ghen… nhưng em chỉ càng lạnh nhạt hơn. anh muốn quan tâm em, anh lại dùng thái độ bề trên để nhìn xuống, lời nói ra cũng vô cùng lạnh lẽo, tổn thương.”
“Anh nghĩ rằng, em là người theo đuổi anh , sao anh có thể ở thế yếu trong tình cảm này được? Anh muốn em phải chủ động nói chuyện tử tế với anh, anh cứ cố chấp đợi chờ. anh đợi được là sự băng giá tuyệt đối từ em. Anh hoảng rồi, trong thâm tâm anh cảm thấy sắp không kịp cứu vãn nữa rồi. Đêm đó anh chủ động ra ban công, cuối cùng nói câu ‘ sống tốt nhé’. Anh hồi hộp mong đợi em nói ‘được’. Anh nghĩ nếu em đồng , anh định sẽ em đi bệnh viện, em gầy quá, sắc mặt trắng quá, anh lo cho em đến phát điên.”
“Nhưng em vẫn từ chối anh.”
“Anh đã toàn mất phương hướng, sụp đổ.”
“Tiểu Chỉ, đừng bỏ rơi anh, được không?”
Gì ? Đôi vai rộng lớn của anh run rẩy không ngừng, sắc mặt trắng bệch như tôi: “Người chết là anh, anh đã làm bao nhiêu việc tổn thương em, người lâm bệnh nan y lẽ phải là anh, tại sao ông trời lại chọn em?”
*Bụp* một tiếng, Lục Lẫm quỳ sụp xuống bên giường.
“Bây giờ anh quỳ xuống xin lỗi em, chỉ cầu xin em đừng kiên quyết ly hôn nữa, được không? để anh chăm sóc em, để anh mãi mãi là chồng của Thẩm Chỉ.”
Giây phút này, sự cao ngạo trong xương tủy anh toàn tan biến. Giống như một đứa trẻ mắc lỗi, anh cúi đầu cầu xin một hội cuối cùng. Nhưng tôi chỉ mím môi, nói chữ một:
“Lục Lẫm, quá muộn, quá muộn rồi.”
Nói rồi, tôi dùng chút sức duy trên người, giật phăng ống truyền dịch. Thực sự rất muộn rồi. Muộn đến mức tôi không còn chút hứng thú nào nữa.
Lục Lẫm, chúc anh tiền đồ rộng mở. Thẩm Chỉ tôi không thể đi cùng anh được nữa. Anh có thể tâm tính toán, làm đủ mọi chuyện, rồi mượn danh nghĩa yêu tôi để làm tổn thương tôi.
Anh không hiểu đâu. Đó không phải là yêu. Đó là vì anh cảm thấy hành hạ tôi chưa đủ thôi.
Trong cuộc sống của anh, tôi chỉ là một con chó nhỏ không mắt tới. Bởi vì con chó này ngày nào cũng vẫy đuôi với anh, thỉnh thoảng anh ban phát cho miếng thịt, nhưng từ trong xương tủy anh khinh thường nó.
Anh thấy nó bẩn thỉu, không yêu bằng những con chó khác. Thế nên lúc không vui thì đá nó một , thậm chí không cho nó ăn.
Đến khi con chó này cuối cùng không chịu nổi tổn thương mà lẳng lặng rời đi, khi nó bị thương nặng và thoi thóp, anh gặp lại nó, và chút bảo vệ thương hại trong anh trỗi dậy.
Anh muốn cứu sống nó. Nhưng một khi nó sống lại, anh sẽ lại tiếp tục tổn thương nó, chán ghét nó thôi.
17.
Bước ra khỏi bệnh viện, tôi tham lam hít một hơi không khí không có mùi thuốc sát trùng. Thời tiết đẹp.
Nhưng tôi vẫn cúi đầu, cài chặt những chiếc cúc trên áo len.
“Cẩn thận một chút.” Có người vội vã đi lướt qua tôi.
Người bên cạnh vươn cánh tay dài ôm lấy tôi. Tôi quay đầu lại.
Ánh nắng ban mai chiếu lên người chúng tôi. Anh rất cao, ánh mắt rũ xuống nhìn tôi. Chúng tôi đối mắt trong chốc lát. Tôi đi giày bệt, chỉ cao đến ngực anh.
Cộng thêm bệnh tật hành hạ, thân hình tôi càng thêm gầy nhỏ. Bàn tay anh ôm eo tôi siết chặt thốn một, như thể đang cố giữ lấy một thứ gì đó sắp tan biến.
Tôi cúi mắt: “Xe đến rồi đúng không, nên lên xe thôi.”
Tôi thoát khỏi tay anh, định kéo cửa xe. Anh ấn tay vào cửa sau: “Ngồi ghế phụ đi.” Rồi anh mở cửa xe cho tôi.
Tôi không tranh chấp, ngồi vào. Anh cúi người thắt dây an toàn cho tôi. Sau khi thắt xong, anh chống tay lên cửa xe, đứng lặng người nhìn về phía ánh nắng một hồi lâu.
Tôi ngước mắt, thấy đường quai hàm căng cứng của anh.
“Lục tổng?”
Anh quay lại, đóng cửa xe rồi vòng qua ghế lái: “Cậu đến công ty đi, tôi lái xe.” Thư ký rời đi, anh ngồi lên xe.
Đã qua giờ cao điểm, xe cộ không nhiều, nhưng anh giữ tốc độ rất chậm, dừng lại chuẩn xác ở ngã tư đèn đỏ.
Tôi chỉnh lại vạt áo: “Lục Lẫm, tôi rất mệt, lái nhanh chút đi.”
18.
cửa Cục Dân .
Tôi ôm giấy tờ xuống xe, liếc nhìn dòng chữ lớn ở cổng, hơi, bước bước leo lên bậc thang.
Không ngờ rằng, ngày đi đăng ký kết hôn, tôi cũng bước nhanh lên những bậc thang này.
Hôm nay đi ly hôn, tôi lại tăng tốc một cách kỳ lạ. Đó cũng là chút sức cuối cùng trong đời tôi.
Tôi đi lên, quay đầu lại, thấy anh vẫn đứng ở phía dưới.
Những cô gái vừa đăng ký xong đi ra không nhịn được mà nhìn anh, xuýt xoa khen đẹp trai, rồi bị chồng họ nhanh chóng kéo đi. Anh cúi đầu, bước lên bậc thang.
Trong đại sảnh không có mấy người.
“Tiên sinh, anh cần giúp gì không?” Nhân viên mỉm nhìn anh.
Anh không để , im lặng đi tới máy lấy số. Quay lại ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi kiểm tra giấy tờ, tay anh đột ngột nắm chặt lấy cánh tay tôi.
“Thẩm Chỉ.”
Tôi im lặng, liếc nhìn anh. Đôi mắt anh mệt mỏi nhắm nghiền.
“Anh yêu em.”
chữ của anh vang lên giữa đại sảnh hơi ồn ào. Những dây thần kinh còn hoạt động được trong tôi bỗng căng cứng lại. Anh cứ duy trì tư thế đó, nhắm mắt, nắm chặt cổ tay tôi cho đến khi máy gọi đến số của chúng tôi.
“Lục Lẫm, đến lượt chúng ta rồi.” Tôi nhắc nhở.
Tay anh tăng thêm , như thể dùng sức cuối cùng để giữ chặt thứ gì đó.
“Lục Lẫm, buông tay đi. Nhân viên đang đợi chúng ta kìa.”
Nhân viên tiến lại gần khẽ hỏi: “Thưa anh chị, hai người mang số 3 phải không?”
Tôi gật đầu. Lục Lẫm mở mắt đứng dậy. Tôi cùng anh ngồi xuống bàn làm việc.
“Hai vị nguyện ly hôn phải không?”
19.
Bước ra khỏi Cục Dân , đón ánh nắng mặt trời, người tôi bẫm đi. Cất kỹ cuốn sổ nhỏ, tôi định rời đi thì người phía sau ôm lấy tôi.
“Em đi đâu, anh em đi.”
Tôi đã làm thủ tục xuất viện. Tất nhiên không phải khỏi bệnh mà là vì không cần thiết phải chữa nữa. Tôi định lắc đầu, nhưng ánh mắt anh hơi đỏ lên: “Thẩm Chỉ, để anh tiễn em một đoạn thôi, đừng từ chối anh nữa.”
“Nhưng tôi cũng không biết mình muốn đi đâu.”
Anh chỉ nói: “Em muốn xuống ở đâu thì xuống ở đó.”
Vậy thì được.
Chiếc xe rời khỏi cổng Cục Dân , hòa vào dòng xe cộ. Chúng tôi không nói chuyện. Tôi quay đầu nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ. Khoảng nửa tiếng sau, xe đi ngang qua một công viên đầy hoa ngọc lan, tôi bảo dừng lại. Xe dừng hẳn.
“Thẩm Chỉ.”
Tôi tháo dây an toàn, quay đầu lại: “Tôi đến nơi rồi, anh đi đi.”
Tôi xuống xe, đi về phía rừng hoa. Tiếng gọi phía sau cũng dần xa xăm trong gió .
Dưới chiếc ghế dài nghỉ , tôi ngồi xuống, xoa xoa một con chó hoang đang cuộn tròn một đống, đầy máu.
Tôi tìm thấy vết thương của nó, xé thắt lưng vải ra băng lại. Tôi lấy ra một cây xúc xích vừa mua ở cổng công viên, bóc ra cho nó ăn. Nó ăn miếng nhỏ. Sau khi ăn no, nó cọ cọ đầu vào tôi.
Tôi ôm lấy thân hình nhỏ bé gầy gò của nó, ngồi xuống ghế dài. Ánh nắng tỏa xuống người chúng tôi, sưởi ấm cho những kẻ bị thế gian này ruồng bỏ.
Thời gian tĩnh lặng trôi đi. Một ngụm máu tanh nồng đột ngột trào ra từ cổ họng tôi. Con chó nhỏ rên rỉ kêu lên.
Tôi xoa xoa nó.
“Tạm biệt nhé, chú chó nhỏ.”
Bàn tay buông thõng, thể tôi cũng gục xuống.
Ngoại truyện — Góc nhìn của Lục Lẫm
01.
Dưới rừng hoa ngọc lan.
Tôi bước tới, nhàng bế Thẩm Chỉ lên, vợ của tôi.
Có điều, cô ấy đã không còn thừa nhận mình là vợ tôi nữa rồi.
Cô ấy trông như thể đang ngủ vậy, yên tĩnh, đôi môi khép hờ thanh thản.
Tôi nhàng đặt một nụ hôn lên đó.
Đi cùng với nụ hôn ấy là những giọt nước mắt nóng hổi của tôi.
Cô ấy vốn dĩ rất cố chấp.
Lúc thích tôi, cô ấy dũng cảm biết bao nhiêu.
Đến khi không còn yêu tôi nữa, cô ấy lại quyết tuyệt bấy nhiêu.
Thà rút ống truyền dịch, cũng định phải ly hôn với tôi.
Nhớ đầu gặp nhau ở sân trường.
Cô ấy rạng rỡ như hoa: “Lục Lẫm, mình là Thẩm Chỉ, khoa Ngoại ngữ.”
thứ hai gặp mặt, cô ấy chặn tôi ở căn tin: “Lục Lẫm, cậu đăng ký môn chọn nào thế?”
thứ .
Trong tiết học chọn, cô ấy ngồi xuống cạnh tôi: “Cậu Lục, khéo nha, chúng mình chọn cùng một môn này.”
Sau đó.
Câu lạc bộ Sinh viên tôi tham gia, cô ấy cũng đăng ký vào.
Lúc tôi bận rộn với công việc ở hội, cô ấy sẽ mua cơm sẵn đặt trên bàn tôi.
Nghe nói dạ dày tôi không khỏe, cô ấy mua thuốc, cho bạn cùng phòng nhờ mang về ký túc xá cho tôi.
Tôi nhận giải thưởng, cô ấy sẽ đặc biệt chạy đến, giơ ngón tay tán thưởng: “Cậu giỏi quá, cậu Lục.”
Còn rất nhiều, rất nhiều chuyện nữa.
Cô ấy vui vẻ xoay quanh tôi.
Mọi người đều nói: “Lục Lẫm, đừng có mà không biết hưởng phúc, Thẩm Chỉ mà ông không lấy thì anh em theo đuổi đấy nhé.”
Nhưng con người ta thường là vậy, những gì quá gần ngay mắt sẽ không biết trân trọng.
Trong suốt bốn năm đại học, tôi chưa bao giờ lo lắng Thẩm Chỉ sẽ bị người khác theo đuổi mất.
Thậm chí là trong một năm tôi thân thiết với Phương Nghiên, dù cô ấy đã chủ động rút khỏi vòng bạn bè của tôi, tôi cũng không lo lắng cô ấy sẽ thích người khác.
Bóng chiều dần buông. Trần Văn bước tới: “Lục tổng, xin đau thương.”
Tôi ôm cô ấy, bất động như một pho tượng.
Sợi nắng cuối cùng của hoàng hôn tan biến trên mặt sông. Tôi gục đầu xuống: “Trần Văn, tôi không còn vợ nữa rồi. Tôi đã tay đánh mất người mà mình yêu .”
Tôi không kìm được, đôi vai run rẩy kịch liệt.
Tôi chỉ ước rằng kỳ tích có thể xuất hiện.
Ước người đang ngủ trong tôi có thể tỉnh dậy. Tôi nguyện chia cho cô ấy một nửa năm tháng còn lại của đời mình, để chúng tôi cùng nhau đi đoạn đường phía .
02.
Vào một ngày mưa phùn rả rích.
Buổi lễ tưởng niệm Thẩm Chỉ bắt đầu.
Những người bạn trong giới trị và kinh doanh của tôi đều đến đủ. Những lẵng hoa được đặt xuống ngay ngắn. Tôi đứng bên cạnh, nhìn mọi thứ với vẻ chết lặng.
Khi những người bạn thời đại học xuất hiện, họ nhìn tôi bằng ánh mắt nặng nề, tôi biết trong đó có sự trách móc.
Thẩm Chỉ là một cô gái tốt đến thế, kết hôn với tôi năm, lại phải đánh đổi cả mạng sống. Tôi là kẻ tội đồ không thể tha thứ.
Quan tài được hạ xuống. Cô ấy được chôn cất ở một khu nghĩa trang tư nhân có tầm nhìn rất đẹp. Bên cạnh mộ cô ấy, tôi đã trồng một cây ngọc lan.
Năm sau, cây này sẽ nở hoa. Chỉ cần gió thổi qua, những cánh ngọc lan sẽ nhảy múa theo gió, ở bên cạnh bầu bạn với cô ấy.
03.
Một buổi chiều bình lặng.
Tôi siết chặt điện thoại, nhìn ánh nắng gay gắt ngoài kia.
Cuối cùng, tôi vẫn nhấn gọi đi.
“A Lẫm, là anh phải không?”
“Chúng ta không thân thích gì, gọi tôi là Lục Lẫm.”
Phương Nghiên dè dặt: “Anh… sao thế? Đã năm rồi, sao đột nhiên anh lại gọi cho em?”
Tôi nhìn ra phía xa với ánh mắt bình tĩnh đến sợ:
“Cuộc điện thoại này, tôi chỉ muốn xác nhận với cô một việc, xin nói cho tôi biết.”
“Việc gì ?”
Vô thức, nắm đấm của tôi siết chặt hơn: “ ngày cô lên máy bay, cô đột ngột gọi điện khóc lóc nói với tôi rằng Thẩm Chỉ đã mắng cô, nói cô không xứng với tôi nên cô mới hạ quyết tâm rời đi, đó là sự sao?”
“Em… sao anh lại đột nhiên hỏi chuyện này?”
“Nói cho tôi biết, có phải cô ấy gián tiếp ép cô đi không?”
“Em… em phải làm việc rồi.”
Tôi không thể kìm cơn giận: “Phương Nghiên, Thẩm Chỉ chết rồi.”
“ gì? Cô ấy… chết rồi sao?”
“Cô không cần diễn. Cô ở trong vòng bạn bè cũ, sao có thể không biết cô ấy đã mất? Xem ra kỹ năng diễn xuất của cô thực sự rất tốt.” Tôi không nhịn được mà bật ra một nụ lạnh lẽo.
“Em không có, anh đừng nói thế.”
“Hừ, cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.” Kiên nhẫn của tôi cạn sạch: “Tôi đếm đến , nếu cô không trả lời, tôi sẽ mặc định là lúc đó cô đã nói dối. , hai… một.”
Đầu dây bên kia im lặng toàn. Tôi nhắm mắt lại.
Quả nhiên, Thẩm Chỉ không hề đuổi cô ấy đi.
Giọng Phương Nghiên run rẩy kịch liệt: “Em sai rồi, lúc
đó em định phải ra nước ngoài để học cao hơn, em chỉ là ghét cô ấy, em không muốn hai người hạnh phúc bên nhau… Em xin lỗi, em không nên nói dối… Anh biết đấy, em cũng đã gặp báo ứng rồi, em bị lừa kết hôn ở nước ngoài, bị đánh đập đến sảy thai, cả đời này em không thể có con được nữa. A Lẫm, tha thứ cho em được không?”
Điện thoại bị tôi ném thẳng vào bể cá. Nó chìm xuống đáy.
Lồng ngực tôi bỗng chốc đau thắt lại như muốn nổ tung.
Tôi, thực sự chết vạn .
04.
Con chó hoang đó, tôi đã mang về nhà.
Tôi bảo Trần Văn nó đi diệt ký sinh trùng, chữa trị đau, rồi đón nó về nuôi trong nhà.
Kể từ đó, ngày trở về, chỉ có con chó này bầu bạn cùng tôi ăn cơm, cùng tôi xử lý công việc. Và hơn , nó cùng tôi chịu đựng sự cô đơn khi rảnh rỗi.
Tôi chuyển sang ngủ ở phòng khách – nơi vốn là phòng của cô ấy.
Căn phòng đó đầy rẫy đồ dùng của cô ấy, tràn ngập hơi thở của cô ấy. Tôi dùng sữa tắm của cô ấy, dùng kem đánh răng của cô ấy. Dùng rồi, tôi lại mua đúng nhãn hiệu đó.
Dù cuộc sống nhìn có vẻ quy củ, nhưng tôi cảm thấy mình thường xuyên bị đè đến mức không thở nổi.
Đó là một sự đè thầm lặng. Một nỗi đau câm nín.
Giống như thứ đang sống chỉ là một xác không hồn.
Trái tim bên trong đã sớm bị khoét đi mất rồi.
Trần Văn lo lắng cho tình trạng của tôi, cậu ấy dè dặt lên tiếng: “Lục tổng, bệnh viện số 3 có một tiến sĩ tâm lý vừa từ nước ngoài về, anh có muốn đến đó ngồi một chút không?”
Tôi gấp tập tài liệu lại. Cậu ấy biết lui ra ngoài. Chỉ là khi cậu ấy vừa đi đến cửa, tôi đã gọi lại: “Đặt cho tôi một số đi.”
Cậu ấy mừng rỡ ra mặt.
05.
Tiến sĩ tâm lý?
Hừ.
Tôi chỉ ra cho ông ta một yêu cầu đơn giản: thôi miên não bộ của tôi, để tôi được gặp vợ mình. Ông ta thế mà không làm được.
Tôi lại hỏi, có cách nào để đêm trong mơ tôi đều thấy vợ mình không? Ông ta cũng lắc đầu.
Tôi lập tức bỏ về.
Cứ thế tôi gượng ép sống thêm một năm nữa. Nội tâm tôi đã mệt mỏi đến mức nhìn gì cũng không còn cảm giác.
ngày ngoài công việc, tôi không tìm thấy bất kỳ niềm vui nào trong cuộc sống.
Cùng năm đó, con chó hoang tôi mang về cũng bị bệnh mà chết. Dù được chăm sóc bằng loại thức ăn tinh chế , có bác sĩ thú y riêng, nó cũng không trụ vững được.
Giống như Thẩm Chỉ, nó ngủ mãi mãi trong ổ nhỏ của mình.
Được thôi. Đi đi, đi đi. Để lại mình tôi trên thế gian này để tiêu phí thời gian vậy.
06.
Tết Trung thu có một buổi tiếp khách. Xong việc, tôi từ biệt đối tác rồi bước ra ngoài.
“Thẩm tổng, áo khoác bị rơi rồi, chờ chút tôi quay lại lấy.”
Tôi không đợi trợ lý. Tôi mở cửa xe, mình lái đi.
Chẳng mấy chốc, điện thoại đã rung lên liên hồi. Là cuộc gọi của Trần Văn.
Đúng vậy, tôi đã uống rượu. Không chỉ là một chút.
Nhưng tôi nóng muốn về nhà để được nằm mơ, để được gặp vợ tôi.
Xe đã chạy đến đâu, tôi cũng không biết. Tôi chỉ lờ mờ nhớ rằng mình đã đạp ga rất mạnh.
Cho đến khi phía xuất hiện một cột đá lớn, một tiếng “ầm” vang lên, tôi mất đi tri giác.
Nhưng trong khoảnh khắc thức cuối cùng còn sót lại, tôi cuối cùng cũng đã gặp được vợ mình rồi.
**()**