Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trưa ngày cùng của kỳ thi học, trúc mã gọi tôi dậy khi tôi gục đầu trưa trên bàn, ghé sát tai tôi khẽ nói:
“Cậu x// ấu qu?á.”
Không xa đó, đám bạn của cậu ta tôi, cười hô hố một đám.
Cậu ta giải thích rằng vừa thua trò chơi “thật lòng hay mạo hiểm”, hình phạt là phải tìm một cô nói thẳng mặt cô ấy rằng cô ấy x// ấu.
“Trong số con có mặt ở tớ chỉ thân với cậu, nên mới tìm cậu thôi. Tớ không có ý đó đâu, sao cậu có thể x// ấu được chứ? Cậu còn là người sau này sẽ làm vợ tớ mà.”
Tôi từng hỏi cậu ta, rằng trong kỳ thi học, một điểm có thể đè bẹp cả nghìn người, liệu chỉ vì làm sai một câu mà quỹ đạo cuộc đời chúng tôi sẽ rẽ sang hai hướng khác nhau không?
Cậu ta cười nói sẽ không. Dù thế nào đi nữa, chúng tôi cũng phải ở bên nhau.
Nhưng bây giờ, chỉ vì thua một trò chơi, cậu ta lại chọn khiến tôi mất mặt, hoàn toàn không bận điều đó có ảnh hưởng đến buổi thi chiều của tôi hay không.
Tôi nghĩ, dù không phải vì một câu của kỳ thi học, chỉ vì lựa chọn lần này của cậu ta thôi, chúng tôi cũng đã không còn là người chung một đường nữa.
Tôi lặng lẽ sửa lại nguyện vọng trường, lao về phía tương lai tươi đẹp không có cậu ta.
1.
Kỳ thi học diễn giữa những ngày mưa lớn liên . Mãi đến trưa ngày cùng, bầu trời u ám mới hé nắng.
Môn thi căng thẳng cũng chỉ còn lại môn Chính trị cùng.
Thời gian nghỉ trưa rất gấp. Trúc mã Trần Tử Dật rủ tôi ăn xong cùng đi thư viện nghỉ một rồi quay lại phòng thi.
Nhưng vừa đến thư viện không bao lâu, tôi đã hối hận.
Tôi Trần Tử Dật không cùng lớp. Cậu ta cứ trò chuyện với bạn trong lớp, thậm chí còn đối đáp án buổi sáng.
Dù không nghe, tôi vẫn bị ép nghe thấy — có vài câu hình như tôi làm sai rồi.
Nhưng sai rồi thì cũng chẳng thể sửa.
Tôi không nghe , sợ ảnh hưởng trạng.
Tôi chỉ nắm lấy thời gian còn lại, nghỉ ngơi ôn tập thật tốt, làm tốt môn cùng.
xung quanh, rất nhiều bạn học đã gục xuống bàn nghỉ ngơi.
Tôi ngắt lời Trần Tử Dật trò chuyện rất vui vẻ, nhỏ giọng nhắc:
“Nếu các cậu nói chuyện thì có thể ngoài được không? Chiều còn một môn thi nữa, xung quanh nhiều bạn trưa.”
Trần Tử Dật khựng lại một thoáng.
Nhưng rất nhanh, cậu ta cười sảng khoái với tôi:
“Chi Hà nói đúng, tớ sẽ gọi ngoài ngay.”
Cậu ta dẫn bạn hành lang.
Đi ngang qua tôi, có một nam sinh chắp tay với tôi:
“Xin lỗi nhé chị dâu Dật ca, nghỉ ngơi tốt, chiều thi vượt phong độ!”
Trần Tử Dật vỗ đầu cậu ta:
“Đi đi đi, gọi linh tinh cái gì.”
Rồi quay sang tôi mỉm cười:
“Chi Hà, đừng để ý , làm việc của cậu đi.”
Tôi gục xuống bàn, tưởng cùng cũng được yên tĩnh một lát.
Nhưng khu tự học hành lang chỉ cách một lớp kính, cửa còn chưa đóng hẳn.
nói chuyện vẫn vọng vào, như muỗi vo ve khiến người ta khó chịu.
Thỉnh thoảng còn bùng lên những tràng cười.
Tôi nhắm , vừa mệt vừa buồn , nhưng vì mà không thể được.
Nghĩ đến thời gian trôi qua, sắp phải vào phòng thi, tôi càng sốt ruột, càng không nổi.
Đúng lúc đó, có người vỗ nhẹ lên vai tôi.
Tôi mở mơ màng, ngẩng người dậy, thấy Trần Tử Dật.
Cậu ta cúi xuống, mặt gần sát mặt tôi, đến cả tóc cũng chạm vào tôi.
Tim tôi bỗng đập nhanh, mặt cũng nóng lên.
niên tôi thầm thích bao năm, ở khoảng cách gần như vậy, nói không rung động là giả.
Hơi thở ấm nóng phả lên cổ tôi.
Tôi lùi lại một , nhưng Trần Tử Dật lại như được đà lấn tới, càng áp sát hơn.
Dường như cậu ta chẳng hề để ý đến khoảng cách mập mờ này.
“Cậu…”
Tôi định hỏi cậu ta làm gì.
Nhưng vừa nói được một chữ thì bị lời cậu ta cắt ngang —
“Cậu x// ấu qu?á.”
Phát âm rõ ràng, giọng điệu chắc nịch.
Biểu cảm lạnh lùng mà tôi chưa từng thấy.
2
Hành lang lại bùng lên cười khoái trá.
Nam sinh vừa chắp tay gọi tôi là “chị dâu” lớn :
“Lúc nãy gọi bọn tôi ngoài chẳng phải oai lắm sao? Giờ Dật nói cô ta x// ấu, một câu cũng không dám cãi!”
Lập tức có người lời:
“Tôi nói này, con trai nào cũng nên có một thanh mai. Huấn nhẹ một cái là ngoan ngay~”
“ Lâm Chi Hà đờ đẫn kìa, trông sốc lắm! Không lẽ cô ta tưởng Dật vừa nãy định tỏ tình à?”
Đám bạn của Trần Tử Dật cười nghiêng ngả, có người ôm bụng, có người chỉ vào tôi.
Thậm chí còn có thêm một người — Lãng.
Cô ta mím môi, cong cong cười tôi, mặt hồng như hoa đào.
Nếu không biết đó là chế giễu, một cô xinh đẹp như vậy cười với tôi, có lẽ tôi đã vui rồi.
Lãng là học sinh ôn thi lại, hoa khôi mới của trường.
Cũng là cô duy nhất trong nhóm người ở hành lang.
Tôi không biết cô ta đến lúc nào, cũng không biết cô ta thân với Trần Tử Dật đến mức nào. Rõ ràng không cùng lớp.
“Chi Hà, bọn tớ ôn không vào nên chơi trò chơi. Tớ thua, chọn mạo hiểm, phải tìm một cô nói cô ấy x// ấu mặt. là hình phạt của tớ. Cậu không biết đâu, lúc nói với cậu tớ lòng thế nào.”
Trần Tử Dật giải thích sơ qua, chưa đợi tôi nói gì đã quay thẳng về phía bạn.
Biến tôi trò cười người khác, rồi cứ thế bỏ mặc tôi.
Tim tôi từng từng lạnh xuống.
còn là Trần Tử Dật tôi thích sao?
kia, vì bảo vệ tôi, bị người ta đ??ánh t/ ím m: !ặt cũng không lùi.
Thậm chí một tuần , còn thề thốt rằng dù thế nào chúng tôi cũng phải ở bên nhau.
3
Ở hành lang, đám bạn cậu ta vẫn tục trêu chọc.
“Dật đỉnh thật, lấy Lâm Chi Hà làm mồi, lấy lòng hoa khôi đấy!”
“Có hoa khôi Lãng tỷ ở , đương nhiên phải nói Lâm Chi Hà x// ấu rồi. Lãng tỷ, chị nói xem có phải không?”
Lãng không nói gì, chỉ cười càng e lệ, mặt ửng đỏ.
Cô ta khẽ đấm vào tay nam sinh đùa, nhưng ánh lại liếc về phía Trần Tử Dật.
Trần Tử Dật như hiểu ý, mỉm cười với cô ta.
Thì là vậy.
Lúc Trần Tử Dật thua trò chơi đến nói tôi x// ấu, Lãng có mặt đầu đến .
Nghĩa là, một người thông minh như cậu ta, không chọn cách thông minh hơn để né trò mạo hiểm đó, tránh làm tất cả con ở khó xử.
Mà cố tình chọn tôi, nói tôi x// ấu mặt Lãng.
Nếu không đoán sai, hai người đã bắt đầu mập mờ lâu rồi — vào lúc tôi không hề hay biết.
Rõ ràng đúng ngày này năm ngoái, Trần Tử Dật còn bắt tôi hứa, sau kỳ thi học sẽ ở bên nhau.
Cậu ta không biết, bao năm rung động của tôi được đáp lại vào khoảnh khắc ấy, tôi đã vui đến mức nào.
Đêm đó, tôi vừa đọc truyện tranh nữ, vừa tưởng tượng cảnh chúng tôi ở bên nhau, kích động lăn lộn khắp giường, ngốc nghếch cười đến sáng.
Nhưng bây giờ, mọi mong chờ, mọi tư nữ của tôi, tất cả đều trò cười.
Chân tình tôi trao nhầm, biến tôi tr!!ò h!ề.
Trong đầu không ngừng hiện lên cảnh Trần Tử Dật nói tôi x// ấu, cảnh bạn cậu ta cư?ời nh!!ạo tôi, cảnh cậu ta Lãng nhau mỉm cười. Tim tôi đ?au nh?ói từng cơn.
Nước đã sắp rơi.
Nhưng Trần Tử Dật vẫn trò chuyện sôi nổi với bạn, chưa từng tôi lấy một lần.
Đột nhiên tôi thấy, nước này không thể rơi. Không đáng.
Tôi si!!ết m? ạnh móng tay vào lòng bàn tay.
Dùng đớn nhắc nhở bản thân — đừng khóc, đừng để mình trở trò cười lớn hơn.
Câu hỏi làm sai, dù có hối hận lòng thế nào cũng vô ích.
Con người đã thay đổi, dù có chân bao nhiêu cũng không quay lại quá khứ được.
Việc tôi có thể làm lúc này chỉ là bước .
Những lựa chọn sau này, phải chọn đúng.
Còn một nữa là thi Chính trị.
Tôi không tục nghiền ngẫm nỗi Trần Tử Dật mang lại, không nghĩ xem suốt năm lớp 12 này, rốt cuộc cậu ta đã hỏng lúc nào.
Từng phút từng giây vô cùng quý giá sau , tôi sẽ dùng việc ôn thi, không lãng phí dù chỉ một cậu ta.
Hít sâu vài hơi, đầu óc tôi tỉnh táo hơn nhiều.
Tôi nhanh chóng thu dọn đồ đạc, đứng dậy rời đi.
4
Trần Tử Dật lập tức đuổi theo, nắm chặt cổ tay tôi:
“Lâm Chi Hà, đều là bạn tớ. Chơi trò chơi thôi mà cậu phải chấp nhặt vậy sao? Vui lên đi, đừng làm to chuyện.”
Nói tôi x// ấu, còn bảo tôi vui lên.
Tôi không rộng lượng đến thế.
Một tuần kỳ thi, khi cùng làm bài, chúng tôi gặp một câu .
Phương án sai cực kỳ đ?ánh lừa.
Lúc đó tôi làm sai, Trần Tử Dật làm đúng.
Nghĩ đến chuyện một điểm đè nghìn người, chỉ một câu có thể quyết định trường chuyên ngành hoàn toàn khác nhau.
Tôi hỏi cậu ta:
“Chúng ta có vì làm sai một câu mà đó quỹ đạo cuộc đời rẽ sang hai hướng khác nhau không?”
Nụ cười của cậu ta dưới ánh nắng ấm áp rực rỡ, xứng với mọi mỹ đẹp đẽ.
Khi đó, cậu ta chắc chắn như thế:
“Không đâu, dù thế nào chúng ta cũng phải ở bên nhau.
“Cậu đi đâu, tớ đi đó. Không ai có thể chia cắt chúng ta, huống chi chỉ là một câu .”
Nhưng bây giờ, chỉ vì thua trò chơi, cậu ta lại chọn khiến tôi mất mặt, hoàn toàn không bận có ảnh hưởng đến buổi thi chiều của tôi hay không.
Tôi nghĩ, dù không vì câu của kỳ thi học, chỉ vì lựa chọn này của cậu ta, chúng tôi cũng đã không còn chung đường.
Tôi khẽ lắc nhẹ bàn tay bị cậu ta nắm.
“Cậu cũng nói rồi, chỉ là trò chơi thôi mà. Tớ không giận.
“Tớ hơi bụng, đi vệ sinh một lát, chắc lát nữa vào thẳng phòng thi luôn, không cần đợi tớ.”
Tôi còn khẽ mỉm cười với cậu ta để cậu ta tin rằng tôi không giận.
Bây giờ mà thừa nhận giận, ngược lại sẽ bị cậu ta dây dưa không dứt.
Không thể để cậu ta tục ảnh hưởng đến kỳ thi của tôi.
cùng Trần Tử Dật cũng buông tay, xoa đầu tôi, giọng dịu dàng:
“Tớ biết mà, Chi Hà tốt nhất. Cậu đi đi, chiều cố lên nhé!”
Tôi gật đầu với cậu ta, cười rất ngọt.
Nhưng vừa quay lưng, tôi lên tầng khác, tìm một góc yên tĩnh, chuyên ôn lại trọng điểm.
Trần Tử Dật, cậu yên .
Tôi nhất định sẽ cố gắng.
Nhất định không do dự, không tiếc sức, tranh thủ từng giây từng phút, lao về phía tương lai rực rỡ không có cậu.