Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Cho đến một vị tiểu sư huynh dưới trướng chưởng gửi cho ta một bức thư.

“Tân sư muội, ngưỡng mộ danh đã lâu, không biết tối nay có thể diện kiến tại Nguyệt Nha Đài không?”

Ta áp tay mặt, thẹn thùng xem đi xem lại bức thư.

Bao nhiêu rồi, tình yêu ngọt ngào vẫn đến lượt ta.

Chẳng lẽ là “gừng càng già càng cay” ?

Ta lục tung cả phòng y phục, thử hết bộ này đến bộ khác, còn xuống núi mua thêm ít phấn son của nữ tử phàm trần.

Đến trăng lên cao, ta mới tới Nguyệt Nha Đài.

Sư huynh đang cầm một cuốn sách, đứng dưới đình đọc lẩm bẩm.

Giọng nghe hay thật.

Lại gần kỹ.

Trông không tệ.

Sư huynh còn kịp mở lời.

Ta đã nắm lấy đôi bàn tay hơi lành lạnh của huynh .

“Sư huynh đợi lâu rồi không, là lỗi của sư muội.”

Tay mềm thật đấy.

Sư huynh định nói gì đó, tay ta đột ngột đưa lên bịt miệng huynh lại.

“Sư huynh nói gì cả, muội đồng ý.”

Ta đã ở cái tuổi này rồi, đâu còn thời gian dây dưa thẹn thùng .

Sư huynh vùng vẫy muốn rút tay ra.

Ta tiến thêm một bước, dùng lực mạnh hơn.

“Sư huynh sợ, sư muội dịu dàng lắm.”

Huynh ta với vẻ mặt đầy kinh hãi:

“Sư muội, đằng sau muội…”

12 Một hổ gầm xé toác không trung, toàn bộ linh thú của Nguyệt Tông đều xôn xao bất an, trầm giọng gầm gừ phụ họa theo.

Một con bạch hổ cao một trượng, dài khoảng chừng ba trượng hiện ra.

Nó nhe răng, móng vuốt từng nhát từng nhát nện xuống đất.

Đến cả lớp hắc nham thạch hàng ngàn vạn không đổi bị vỗ thành bột mịn.

“Tân Nguyệt ! Bản đại gia sơ hở một là bị hạ thuốc, hóa ra là để ra đây gặp cái tên mặt trắng này ?”

Vị sư huynh kia thoát , giật phắt tay ra, chạy biến đi bay.

“Sư muội, muội hiểu lầm rồi, ta chỉ muốn hỏi muội phương pháp nuôi dưỡng linh thú, xem có thể cho ta chép một bản không thôi.”

Ta bàn tay trống không, một nỗi uất ức dâng lên tận cổ.

“Tiểu Bạch! giở thói oai phong gì thế hả! Trả đạo lữ cho ta, trả đạo lữ lại đây cho ta!”

“Hay là một miếng ăn tươi nuốt sống ta luôn đi, dù ta sắp rồi.”

Lúc nhỏ người trong thôn đều bảo ta phúc vận thấu trời, ta cái thứ thần tiên gì chứ? Ta chẳng qua chỉ là một phàm nhân dựa Diên thọ đan để sống mòn thêm chục thôi.

Chi bằng về bên gối cha mẹ phụng dưỡng còn hơn.

Nguyệt Nha Đài xây một vách đá.

Ta càng nghĩ càng thấy tủi thân, một cú nhảy thẳng xuống núi.

Gió bên tai thổi vù vù.

Cho đến sắp chạm đất, Tiểu Bạch vẫn đến đón ta.

“Tiểu Bạch, anh Bạch, hổ đại vương, cứu mạng với! Ta không bắt đền đạo lữ là được chứ gì!”

vách đá vẫn không có động tĩnh.

Chính lúc ta nhắm mắt chờ .

Ngang hông đột được một đôi tay ôm chặt lấy.

Một giọng nói thanh lãnh, trầm thấp vang lên:

quậy , ta đền cho nàng là được chứ gì.”

13 Ta còn kịp phản ứng thì đã chạm đất.

Quay đầu lại.

Đó là một nam nhân với cốt cách cực phẩm được dao trổ tinh xảo khắc thành, đôi mắt màu vàng kim, mái tóc trắng xõa dài.

Ta huýt sáo một cái:

“Soái ca, huynh là ai thế?”

“Có muốn yêu đương không?”

Một cái gõ đầu cốc lên trán ta.

“Vẫn còn giả ngốc.”

Ta đẩy hắn ra, thần sắc mặt tối sầm lại, chẳng còn hứng thú gì .

“Tiểu Bạch, ta sắp rồi.”

Hắn gật đầu, chằm chằm ta:

“Ta biết.”

14 Trở lại Linh Thú Viên.

Đồ đạc do sư huynh sư tỷ tặng đã chất đầy cả vườn.

Nào là Cửu Diệp Liên ở Nam Hải, Vạn Niên Châu ở Bích Uyên, còn có cả con ngựa gỗ, chong chóng tre ta chơi hồi nhỏ.

Chử sư huynh đứng phía trước, xoa đầu ta.

“Tiểu sư muội, đây là lòng thành của chúng ta, hy vọng muội có thể sống vui vẻ hơn một .”

“Sau này mỗi sinh thần của muội, sư huynh sư tỷ đều sẽ chuẩn bị quà, ầy, qua một là lại ít đi một rồi.”

Mặt ta hơi giật giật.

“Sư huynh đang chuẩn bị lo hậu sự cho muội đấy à?”

Ta tặc lưỡi .

người ra tay chẳng rộng rãi gì cả, Chử sư huynh, không huynh có một viên Vạn Niên Giao Châu ? Hà sư tỷ, còn miếng Gỗ Sét Đánh của tỷ đâu?”

Bọn họ lập tức chim muông tan tác.

“Tân sư muội, sư huynh sực nhớ ra còn bài vở xong.”

Tiểu Bạch dùng móng vuốt gẩy gẩy hai cái trong đống đồ đó, rồi lại hóa thành hình người, vẻ mặt đầy khinh bỉ.

“Một lũ tục vật.”

Ta lườm hắn một cái, cẩn thận thu dọn từng món một.

Nguyệt Tông trong số tông chỉ được coi là hạng trung, sư huynh sư tỷ có thể lấy ra được những thứ này, chắc hẳn đã không ít nhiệm vụ mới có được.

“Thế còn chuẩn bị cái gì, chuẩn bị một cái mồm điêu ngoa à?”

Một cái vòng xương đột xuất hiện cổ ta, toàn thân trắng oánh ngọc, tỏa ra ánh kim quang nhạt.

“Đồ rác rưởi nhặt được đường thôi, không thích thì vứt đi.”

“Ngày mai ta ra ngoài có việc, còn , sau này có hạ thuốc người ta thì có lải nhải mãi, phiền giấc mộng của người khác.”

Bàn tay đang hớn hở xoa cái vòng xương của ta bỗng cứng đờ.

định đi đâu?”

“Đi tìm đồ.”

“Còn , ta tên Lăng Uyên.”

15 Linh thú đẻ hết lứa này đến lứa khác, linh thảo nở hết đợt này đến đợt khác.

Tiểu Bạch đi một mạch mười .

Cục diện tu chân giới động蕩, Nguyệt Tông đã đối mặt với lần nguy cơ diệt .

Vài vị sư huynh sư tỷ từng ta — một kẻ thọ mệnh chẳng còn bao nhiêu — với ánh mắt không đành lòng, nay đã đi trước ta một bước.

Ta suốt ngày một phế nhân, được nuôi trong cái vườn có bố trí mười tầng trận pháp.

Không một ai coi thường ta.

chẳng nghe thấy lời mỉa mai nào.

“Tân sư muội, chạy lung tung, muốn ăn quà vặt gì, sư huynh về sẽ mua cho.”

Người nói là Lâm sư huynh.

Huynh mất một chân, ngồi phi của mình lắc la lắc lư.

Ta nhíu mày.

“Sư huynh, giờ huynh mất một chân, mua quần bớt được ít vải, người ta có giảm giá cho không?”

Sư huynh cưỡi phi , tức tối đuổi theo ta chạy khắp núi.

Đám linh thú vỗ cánh loạn xạ, náo loạn cả lên.

“Tạ Vô Sơn đâu rồi? Linh Thú Tông ta đến đòi đồ đây.”

Một truyền âm hùng hồn vang dội khắp cả Nguyệt Tông.

Tạ Vô Sơn, chính là danh húy của tông chủ.

16 Toàn bộ tông ngay lập tức bước trạng thái báo động.

sư huynh sư tỷ nhanh chóng kết trận.

Lúc Lâm sư huynh đi có để lại một câu.

“Không thu tiền đâu, tòa thành nhỏ dưới núi được Nguyệt Tông bảo hộ, từ ta gãy chân bọn họ chẳng chịu thu tiền .”

Một chuôi phi cắm xuống đất ngay trước mặt ta, thân rung lên ong ong.

“Lâm sư huynh, đây là bản mệnh phi của huynh !”

Giọng của sư huynh từ xa vọng lại.

“Linh Thú Tông kẻ đến không thiện, Tiểu tử sau này tự bảo trọng.”

Chẳng chốc, tại cổng tông đã vang lên va chạm của thuật pháp và binh khí.

Vài sư huynh sư tỷ bị thương được đưa trở về.

Cho đến có thêm nhiều người bị thương được khiêng .

Ta túm lấy tóc mình, nức nở hỏi một vị sư tỷ.

“Linh Thú Tông rốt cuộc muốn cái gì hả? Cho họ đi, cho họ đi .”

Ánh mắt tỷ đầy bi mẫn, nhấc cánh tay đầy máu lên.

“Sư muội sợ, Thái thượng trưởng lão đã xuất quan, Linh Thú Tông nhất định sẽ nếm mùi thất bại.”

Nói xong, tỷ liền tắt thở.

Ta dùng sức đấm vị trí đan điền của mình, dập đầu xuống đất.

“Tại ta lại không có linh căn, loại phế vật ta, lấy tư cách gì nhận sự bảo hộ của người?”

Mười sáu chuông vang lên, chấn động tông .

Ta ngước mắt về phía cổng tông, mặt lộ vẻ chóc.

Có Thái thượng trưởng lão hy sinh rồi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.