

Sau khi từ cõi chết trở về, ta lại bị ép uống Hợp Hoan Tán, đến cả tấm chăn trên giường cũng bị vặn xoắn như sợi dây quấn chặt.
Thế nhưng Lục Trường An lại khép chặt đôi mắt, không hề hạ mình cầu xin ta dùng thân thể hắn để giải dược như ở kiếp trước.
Đời này, ta không muốn miễn cưỡng chống chịu dược lực để rồi trở thành phế nhân, kết cục bi thảm mà chếc đi trong cô quạnh.
Cũng không muốn phụ tấm chân tình âm thầm của hắn.
Chỉ là ta nào ngờ được, Lục Trường An cũng đã quay về từ quá khứ.
Hắn hạ mi, né tránh ánh nhìn của ta:
“Điện hạ, thần bất quá chỉ là kẻ thay thế để người tiêu khiển… nào dám mong nhận được sự yêu thương của người.”
“Những gì thần nợ, nay đã trả đủ rồi.”