Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

6

Vài giây sau, Tống Hạo đột ngột lao tới, giơ tay đánh tôi:

“Con khốn vô ơn này, tao đánh chết mày!”

Tôi đã sớm đề phòng, tức lùi lại một bước, chộp lấy món đồ gốm đặt trên kệ giày ở .

“Anh thử đánh một cái xem!”

Tôi giơ món đồ lên, sắc lạnh.

“Tống Hạo, nay anh dám động đến tôi dù chỉ một sợi tóc, tôi tức báo công an!”

“Tội cố ý gây thương tích, cộng thêm xâm chiếm tài sản trái phép — để xem vợ chồng anh còn yên ổn ở đây được không!”

Bàn tay đang giơ lên của anh ta khựng lại giữa không trung, bị cương quyết của tôi làm cho hoảng sợ.

Có lẽ đây là lần đầu tiên anh ta tôi mạnh mẽ như vậy.

“Loạn rồi, thật sự là loạn rồi.”Bố tôi ngồi sụp ghế, ôm ngực, trông như sắp không thở nổi.

Mẹ tôi tức lao tới, xoa ngực cho ông gào khóc mắng tôi:

“Con xem con làm bố tức đến mức nào kìa!”

“Phải để bố con chết vì con thì con mới lòng sao? Sao ta lại nuôi ra một đứa con như con chứ, đúng là oan nghiệt!”

Lại cái chiêu này.

Tôi lạnh lùng nhìn họ:“Có cần con gọi 120 không? cần, con gọi ngay.”

“Nhưng bố à, thật sự cảm không khỏe, nên đi bệnh viện kiểm tra một lần. Dù sao thì sau này quay về nhà cũ ở, điều kiện y tế có thể không tiện cho lắm đâu.”

Ngay tức, bố tôi lại thở bình thường được, chỉ là ngón tay chỉ tôi còn run rẩy.

Trần Na nhìn tôi, lại nhìn sắc mặt tím tái của Tống Hạo và ông bà già đang khóc lóc kia.

Bỗng nhiên cô ta ngồi bệt sàn, ôm gào ầm lên:

“Ôi da, tôi…”

“Hạo ca, đau quá… con… có phải con bị giật mình rồi không…”

“Sao đứa trẻ lại có một người cô ích kỷ như vậy chứ, chẳng nghĩ gì cho gia đình cả!”

Tống Hạo tức hốt hoảng, lao tới đỡ cô ta:“Na Na! sao rồi?”

Sau đó anh ta ngẩng đầu, trừng nhìn tôi đầy căm hận:

“Tống Vãn Tình, Na Na và con tôi có chuyện gì, tôi không để yên cho cô đâu!”

Tôi mặt không biểu cảm nhìn cả lũ diễn kịch.

Vỗ tay nhè nhẹ.“Thích diễn thì cứ diễn tiếp đi, tôi ngồi xem cho đỡ buồn.”

thật sự khó chịu, tôi khuyên nên đến bệnh viện kiểm tra ngay.”

Giọng tôi không hề dao động:

“Còn chiêu này để dọa tôi thì thôi đi. Đứa trẻ là trách nhiệm của người, không liên quan gì đến tôi.”

“Nói cho thẳng — con đó đâu phải của tôi sinh, mắc mớ gì tới tôi?”

Nói rồi, tôi mặc kệ tiếng khóc la loạn xạ, kéo vali quay người đi thẳng đến căn phòng từng là của tôi — giờ bị chiếm làm phòng thay đồ.

“Cô làm gì?”Trần Na đang ôm cũng quên luôn đau, bật dậy chặn tôi.

Tôi đẩy cô ta sang một bên, sải bước vào phòng.

“Lấy lại những gì thuộc về tôi.”

Đồ đạc của tôi đã bị họ dọn gần sạch.

Nhưng có thể là kịp xử lý , hoặc là chê không đáng giá, trong một thùng nhựa dưới cùng của tủ, tôi tìm vài thứ.

Một vài cuốn nhật ký thời trung học, khen, cúp thưởng thời đại học, và một cuốn album ảnh dày cộm.

Tôi lôi album ra, lật nhanh qua từng trang.

Hầu là ảnh tôi chụp thời sinh viên, khi mới đi làm — gương mặt tràn đầy sức sống.

Cũng có vài tấm chụp chung với gia đình từ hồi nhỏ. Tôi cười e thẹn, được anh trai ôm vai, bố mẹ đứng phía sau.

Khi đó, tôi thật sự tin rằng tôi là một gia đình gắn bó thân thiết.

Buồn cười thật.

Tôi gập cuốn album lại, nhét nó cùng nhật ký và khen vào vali.

Những thứ này là minh chứng cho quá khứ của tôi, là dấu vết của những hy vọng tôi từng đặt vào cái gọi là “gia đình”.

Giờ thì, đến lúc dọn sạch rồi.

Tôi đóng vali lại, khóa chặt.

Tôi đứng thẳng dậy, không quay đầu lại, bước thẳng ra ngoài.

“Tống Vãn Tình, đứng lại cho tôi!”

Sau lưng, Tống Hạo gào lên trong cơn thịnh nộ:

“Cô dám bán nhà, tôi dám đến công ty cô gây chuyện!”

“Tôi sẽ cho tất cả mọi người biết cô là loại người lạnh lùng vô tình thế nào — ép cả bố mẹ ruột lẫn anh trai mình đến đường cùng!”

Bước chân tôi khựng lại.

Tôi quay đầu, nhìn khuôn mặt anh ta méo mó vì giận dữ.

“Được thôi, anh cứ đi.”

Tôi thậm chí còn mỉm cười:

“Tiện cho mọi người phân xử cho rõ ràng.”

“Xem rốt cuộc là ai đang mặt dày hút máu mình, còn chê cô ấy cho đủ.”

“ cô…”Tống Hạo bị tôi chặn họng, nghẹn lời không nói nổi.

“À, còn nữa.”

tôi lướt qua gương mặt tái mét của bố mẹ.

“Bố, mẹ, từ nay trở đi, tiền sinh hoạt tháng con sẽ không gửi nữa.”

người đã cho rằng con trai và con dâu mới là chỗ dựa, vậy thì cứ dựa vào họ cho tốt.”

Nói xong, tôi mở toang , không hề do dự, bước ra ngoài.

7

Bên trong căn nhà, gần như ngay khoảnh khắc tôi rời đi.

Tiếng khóc của Trần Na đột ngột cao vút, từ giả vờ than vãn chuyển thành gào khóc thảm thiết.

“Tống Hạo, anh nhìn đi!”

“Anh nhìn anh đi! Nó ép chết tôi và đứa bé này!”

Cô ta phịch một cái ngồi bệt sàn, tay đập mạnh đất, chẳng màng thể diện.

“Không sống nổi nữa rồi!”

“Tôi mang trong dòng máu nhà họ Tống, vậy mà đến một chỗ dung thân cũng bị đuổi đi, thế thì tôi sinh con làm gì?!”

“Na Na, sàn lạnh lắm, mau đứng lên, cẩn thận đứa bé!”

Mẹ tôi cuống quýt đỡ, nhưng bị Trần Na hất tay ra.

“Đừng chạm vào tôi!”

“Đứa bé à? Sinh ra rồi uống gió Tây Bắc sao? Hay ngủ gầm cầu?!”

Trần Na đỏ ngầu, ngón tay gần như chỉ thẳng vào mũi Tống Hạo.

“Tống Hạo, nay anh không nói rõ ràng, không giữ được căn nhà này cho tôi, thì đứa bé này tôi không cần nữa!”

“Ngày mai tôi đi bệnh viện bỏ nó!”

“Cô dám!”

Tống Hạo hoảng giận.

“Xem tôi có dám không!”

Giọng Trần Na chói tai:

“Theo một thằng đàn ông vô dụng như anh, đến cái ổ cũng không giữ nổi, sinh con ra chỉ khổ thêm!”

“Na Na, đừng nói lời tức giận nữa, đứa bé là vô tội.”

Bố tôi ôm ngực, thở không ra hơi.

Ông hiểu rất rõ, Trần Na đang đứa cháu trong để uy hiếp họ.

Đứa cháu trai này, là thứ mà ông bà đã mong mỏi bao nhiêu năm.

Con trai đã hơn ba mươi, mất đứa bé, con dâu cũng bỏ đi, nhà họ Tống sẽ tuyệt tự.

“Căn nhà này là gốc rễ của gia đình, không thể tan được.”

“Tiểu Tình là do ta chiều hư, thời hồ đồ.”

“Nó là con , ở ngoài lâu ngày, lòng dạ hoang rồi, không chịu nghe lời nữa. Nhưng ta không thể để nó làm gì thì làm.”

Mẹ tôi ngẩng đầu, mờ mịt:

“Nhưng rồi ta phải làm sao? Chẳng lẽ thật sự lên Thượng Hải gây chuyện?”

“Nó cái tính đó, sĩ diện , chịu không nổi mấy chuyện này.”

Bố tôi tiếp lời, giọng chắc nịch.

Tống Hạo sáng lên:

“Đúng! Làm cho nó không thể ở lại công ty được nữa!”

“Nó chẳng qua chỉ kiếm được mấy đồng tiền bẩn, còn tự xưng là làm sale, ai biết bên ngoài nó bán cái gì!”

“Lần này, phải trị nó cho ra hồn!”

8

Tôi kéo vali, một mình bước ra khỏi khu chung cư.

Gió lạnh mùa đông tạt vào mặt, đau rát, nhưng lại khiến tôi tỉnh táo một cách lạ thường.

Tôi xóa tất cả các nhóm chat liên quan đến gia đình trong điện thoại.

Và chặn toàn bộ số của họ.

Sau đó, tôi tự đặt một vé máy bay sớm quay lại Thượng Hải.

Thành phố nơi tôi sinh ra, lên, từng nghĩ sẽ là điểm tựa khi mỏi mệt — giờ đây đã không còn chỗ cho tôi dung thân nữa.

Về đến Thượng Hải, tôi tức lao vào một guồng quay công việc mới.

Tôi là streamer ký hợp đồng với một nền tảng thương mại điện tử đầu, khối lượng công việc vốn đã nặng, áp lực lại càng cao.

Tôi cần công việc để lấp đầy thời gian, để tạm thời không phải nghĩ đến những chuyện khiến người ta buồn nôn kia.

Nhưng họ không chịu buông tha cho tôi.

Ba ngày sau, vào rạng sáng, tôi kết thúc một buổi livestream kéo dài sáu tiếng, mệt đến mức kiệt sức.

Trợ lý Tiểu Dương cầm điện thoại đến bên cạnh tôi, sắc mặt khó coi:

“Chị Tình, chị xem cái này đi.”

Đó là một bài đăng đang lan truyền với tốc độ chóng mặt trên diễn đàn địa phương và nền tảng video ngắn ở quê tôi.

Chủ bài viết rất nhiều chi tiết để tố cáo một người con “kiếm được chút tiền ở Thượng Hải liền quên cội nguồn”.

Họ mô tả cô ấy vô tình bạc nghĩa, ép bán căn nhà duy của gia đình, khiến người cha già phát bệnh tim, chị dâu mang thai bị kích động suýt sảy thai, cả nhà rơi vào cảnh tuyệt vọng.

Người không biết nội tình nhìn vào, đều nghĩ cô con ấy là một kẻ ích kỷ, vô tâm, bất hiếu.

Phần bình luận thì đã nổ tung từ lâu:

“Loại vô ơn này lúc sinh ra nên bóp chết từ trong trứng!”

“Làm gì ở Thượng Hải mà giàu thế? Có khi làm chuyện gì mờ ám cũng nên!”

“Lôi thông tin nó ra, cho nó chết xã hội!”

như là ở khu nhà cao cấp Cẩm Tú đúng không? Có xóm nào xác thực giúp với!”

“Streamer á? Là cái cô tên là ‘Trời Xanh’ đúng không? Nhìn tưởng đoan trang, ai ngờ lòng dạ độc ác thế!”

“Công kích livestream của nó, chửi chết nó đi!”

Tiểu Dương lo lắng ra mặt:

“Chị Tình, chuyện này nhắm thẳng vào chị rồi.”

“Người ta đã đào ra tài khoản livestream của chị, buổi sau sợ là…”

Tôi mở bài viết, đọc kỹ từng chữ một.

Phần ấm áp cuối cùng trong lòng tôi cũng hoàn toàn tan vỡ.

Họ thực sự đã ra tay — cách độc ác nhấn tôi chết chìm trong bùn lầy của dư luận.

“Không sao.”

Tôi tắt màn điện thoại, giọng nhẹ bẫng nhưng dứt khoát.

“Giúp tôi liên hệ bộ phận pháp lý và truyền thông của nền tảng. Trong điện thoại tôi có một đoạn video, nhờ họ xử lý giúp.”

Buổi livestream tiếp theo quả nhiên trở thành một chiến trường.

đầy 5 phút sau khi lên sóng, lượt người xem tăng vọt một cách bất thường, nhưng phần bình luận thì ngập tràn những lời lẽ tục tĩu và công kích đạo đức.

Đại diện nhãn hợp tác ngồi sau hậu trường lo đến phát sốt.

Tôi nhìn vào ống kính, dõi theo những dòng bình luận cuộn lên tua tủa, hít sâu một hơi, rồi không bắt đầu việc giới thiệu sản phẩm như thường lệ.

“Xin chào mọi người, tôi là Trời Xanh. Trước khi bắt đầu buổi livestream nay, tôi xin phép chiếm vài phút để nói rõ về một số tin đồn sai lệch gần đây liên quan đến cá nhân tôi.”

Giọng tôi truyền ra từ micro — bình tĩnh, thậm chí hơi mệt mỏi.

Bình luận tức nổ ra dữ dội hơn:

“Đồ vô ơn còn mặt mũi lên sóng?”

“Cút đi, đồ bất hiếu!”

“Quỳ xin lỗi bố mẹ mày đi!”

Tôi không đáp, chỉ ra hiệu cho hậu đài phát đoạn video đã xử lý, kèm theo những ảnh chụp chứng quan trọng, chiếu song song bên cạnh màn livestream.

9

Đoạn video chính là đoạn tôi quay đó — trong căn phòng từng là của mình.

Từ lúc tôi đẩy bước vào, cả phòng đầy quần áo, đến khi Trần Na xông vào chất vấn, rồi cảnh bố mẹ và anh trai tôi trở về — từng câu, từng lời đều được ghi lại rõ ràng.

Tất cả khuôn mặt đều được làm mờ, giọng nói đã xử lý lại.

Nhưng nội dung thì không thể chối cãi:Tranh chấp quyền sở hữu căn nhà, thái độ trơ tráo của họ, cảnh Trần Na ăn vạ, anh tôi đe dọa, bố mẹ thiên vị.

Từng lời nói — rõ ràng, rành mạch.

Tôi còn trình chiếu thêm cả sao kê trả nợ ngân trong ứng dụng điện thoại — từng khoản thanh toán đều trích từ tài khoản của tôi.

Có cả giao dịch thanh toán tiền đặt cọc năm đó, cùng những khoản tiền tôi chuyển đều đặn cho bố mẹ tháng để lo sinh hoạt phí.

Năm ấy, họ không gánh nặng khoản vay , liền để tôi gánh tất cả.

Bây giờ, những thứ đó lại trở thành chứng không thể chối cãi.

Tôi khẽ mỉm cười.

“Căn nhà này, từ tiền đặt cọc đến khoản vay mỗi tháng mươi nghìn, đều do một mình tôi trả.”

“Tôi để gia đình ở nhờ vì tình thân, chứ không phải tặng không.”

“Phòng bị sửa thành phòng thay đồ, khóa bị đổi mật khẩu, tôi về nhà thì bị đuổi ra khách sạn — đó là lý do khiến tôi quyết thu hồi tài sản của mình.”

“Về bài đăng đang lan truyền kia, trong video có đầy đủ nguyên nhân – kết quả.”

“Tôi có phải kẻ vong ân phụ nghĩa hay không, tin rằng mọi người sẽ tự phán đoán được.”

Tôi ngừng một chút.

“Internet không phải nơi nằm ngoài vòng pháp luật. Mọi hành vi bạo lực mạng đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.”

“Tôi đã lưu trữ toàn bộ chứng. Với kẻ khởi đầu và lan truyền, tôi sẽ truy cứu đến cùng.”

Phòng chat của livestream rơi vào mấy giây im lặng chết lặng, sau đó đảo chiều hoàn toàn.

“Trời ơi cú twist này gắt quá!”

“Gì mà hút máu, rõ ràng là bị cả nhà hút cạn máu!”

“Trả góp mươi ngàn/tháng, nhà tự mua, mà không cho giữ lại một căn phòng? Mặt nhà này dày thật sự!”

“Bố mẹ thiên vị đến tận cùng, ông anh thì đúng là ‘ bé khổng lồ’!”

“Ai mắng chị lúc trước thì xin lỗi đi!”

“Ủng hộ chị Tình kiện tụi nó ra tòa luôn!”

Làn sóng dư luận nhanh chóng quay đầu, phản đòn ngược về phía gia đình tôi.

Có người còn đào bới lý lịch Tống Hạo và Trần Na, chất vấn tại sao lại có thể sống trong nhà mua mà tỏ ra đương nhiên như vậy.

Cuộc sống của tôi dần trở lại bình thường.

Bên môi giới gọi điện báo: căn nhà đã bán xong.

Nhưng người mua lại khiến tôi không ngờ nổi.

Giọng môi giới ấp úng:“Là… người nhà họ Tống. Họ trả giá cao hơn một chút. Chị xem… có bán không?”

Tôi sững lại, rồi bật cười:

“Bán chứ, sao lại không bán?”

10

Chỉ cần một phút, tôi đã hiểu rõ tất cả.

Tống Hạo và Trần Na đã quen sống trong nhà đẹp, không nỡ dọn ra.

Huống hồ Trần Na còn mang thai, có thể lấy đứa bé ra để uy hiếp. Bố mẹ tôi chắc chắn sẽ chiều theo mọi yêu cầu.

Họ chắc đã bán căn nhà cũ, vay mượn khắp nơi, mới gom đủ tiền đặt cọc.

Số tiền bán nhà nhanh chóng vào tài khoản. Sau khi tất toán khoản vay, tôi còn dư lại 2,3 triệu tệ.

Nhìn dãy số từng trong tài khoản, tôi không hề cảm hạnh phúc, chỉ là một cơn trống rỗng kéo dài sau mỏi mệt.

Cuộc sống tiếp tục.

Livestream cường độ cao, chọn sản phẩm, tổng kết… Tôi công việc lấp đầy mọi thời gian trống.

Tiền trong tài khoản đều đặn tăng lên.

Đôi khi, giữa đêm khuya lướt điện thoại, tôi lại một gương mặt quen thuộc xuất hiện trên màn .

Trần Na đăng bài mới trên một nền tảng chia sẻ cuộc sống.

Ảnh là một góc phòng khách được dàn dựng kỹ lưỡng: sổ kính đón nắng, sáng rọi tấm thảm lông cừu đắt đỏ, trên bàn trà bày trái cây nhập khẩu và tạp chí thời trang mở sẵn.

Dòng trạng thái là:

【Cuối cùng cũng nhờ nỗ lực của bản thân, cho con một mái ấm thực sự. Phụ nữ ấy mà, phải tự mạnh mẽ lên, thứ gì có — phải tự giành lấy.】

Tôi nhìn màn vài giây, rồi khẽ cười.

Không phải cười nhạo, mà là một nụ cười nhẹ nhõm, buông bỏ.

Cô ta cần cái ảo tưởng đó để giữ thể diện, giống như cả gia đình tôi từng cần một ảnh “gia đình hạnh phúc” để sống tiếp.

Còn tôi — đã không cần phải vạch trần gì nữa.

sau, tôi đi xem một dự án căn hộ nhỏ mới mở bán mà mình đã để ý từ lâu.

Vị trí ổn, gần công ty, diện tích không nhưng thiết kế hợp lý, sáng ngập tràn.

Tôi ký hợp đồng ngay tại chỗ, vay thêm để mua.

Cầm chìa khóa mở căn hộ lần đầu, nhìn không gian trống rỗng nhưng hoàn toàn thuộc về mình, tôi cảm nhận được tảng đá nặng trong lòng mình cuối cùng cũng rơi .

Nơi này không có “phòng dành cho tôi”, bởi vì từng góc nhỏ ở đây, đều là của tôi.

Khi tôi bắt đầu quen dần với cuộc sống mới, thậm chí còn háo hức nghĩ đến việc trang trí căn hộ nhỏ bé này…

Tin nhắn từ mẹ tôi đến.

Sử dụng một số điện thoại xa lạ.

【Tiểu Tình, mẹ biết mẹ đã có lỗi với con.】

【Nhưng thật sự gia đình không thể xoay sở nổi nữa rồi. Anh con việc làm bấp bênh, chị dâu mang bầu cũng không đi làm. Mỗi tháng hơn một vạn tiền vay, ta thật sự trả không nổi.】

【Đã vay chỗ có thể, không còn mặt mũi nào nhờ ai nữa. con còn nghĩ đến công ơn bố mẹ nuôi con khôn , xin con giúp gia đình qua giai đoạn này. Sau này trả lại cho con.】

Những dòng chữ ẩn chứa sự van xin đầy cẩn trọng, nhưng tuyệt nhiên không hề nhắc gì đến quá khứ.

Cứ như thể mọi tổn thương từng xảy ra, và tôi chỉ là một đứa con “giận dỗi một chút rồi sẽ quay lại”, luôn sẵn sàng rút ví bất cứ khi nào gia đình cần.

Tôi bình tĩnh đọc tin nhắn, không trả lời. Tôi xóa đi. Và chặn luôn số điện thoại đó.

Có những cái hố — là hố không đáy.

Mà máu trong người tôi, đã chảy cạn.

Ba tháng sau, tôi lại nghe tin về nhà họ Tống.

Một người bạn học cũ liên lạc, giọng có phần tiếc nuối:

“Tình Tình à, cậu nghe tin ? Nhà cậu xảy ra chuyện rồi.”

Thì ra, Tống Hạo vì trả nợ vay nên làm nhiều việc cùng lúc.

đó, giữa đêm mưa, anh ta lái xe điện từ một chỗ làm thêm sang chỗ khác, vì quá mệt, lại đường trơn trượt, bị xe tải tông trúng.

Cứu sống được, nhưng mất một chân. Trở thành người tàn phế suốt đời.

Tài xế xe tải nghèo, tiền đền bù không đáng là bao, đến viện phí cũng không đủ.

Bố mẹ tôi vội vàng bán nhà, vì cần tiền gấp nên phải bán rẻ — thậm chí không đủ để trả khoản vay còn lại.

Trần Na thì tự ý đi phá thai, giờ đang làm thủ tục ly hôn với Tống Hạo.

Bạn tôi nói:

“Cả thành phố đều biết chuyện rồi, ai cũng xem như trò cười.”

Tôi cười nhạt, không nói gì.

Không có cảm giác hả hê, cũng chẳng buồn. Chỉ là một chút lạnh lẽo và thờ ơ.

Về đến căn hộ nhỏ của mình, trời đã lên đèn.

Tôi rót cho mình một ly nước ấm, đứng bên sổ, nhìn đèn lung linh của thành phố rộng này — nơi có một ngọn đèn nhỏ thuộc về riêng tôi.

Nơi này chỉ có tôi.

Không còn ai có thể tùy tiện cướp đi chỗ đứng của tôi nữa.

Đường phía trước còn dài. Mà tôi, cuối cùng đã có thể sống… vì chính mình.

Tùy chỉnh
Danh sách chương