Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
Hai tháng trước cô ta mua một căn nhỏ, còn vui mừng đến khoe với tôi, nói giống tôi, cũng có nhà riêng .
Bị tôi vạch trần ngay tại chỗ, Diệp Hoan không còn giữ được sắc mặt.
Ấp úng nói:
“Em, căn nhà đó của em vừa mới trang xong, formaldehyde còn quá nặng, không thích hợp.”
Trương Hy nhìn Diệp Hoan, mặt đầy vẻ tủi thân:
“Hoan Hoan, cậu không muốn giúp phải không? Vậy thôi, là đòi hỏi quá đáng, sẽ đi nhờ người khác…”
Tôi ngắt Trương Hy:
“Không sao đâu, chị cách loại bỏ formaldehyde nhanh chóng để em có thể dọn ngay, đừng sợ.”
Trong mắt Trương Hy lóe một tia hy vọng, giả vờ ngơ ngác nhìn tôi:
“Thật sao?”
Tôi lập tức trả cô ta rất chắc chắn: “Tất nhiên, đi, chị hai đứa đi mua thuốc xịt khử formaldehyde ngay, ông chủ nói thứ đó dùng xong, nhà mới có thể ngay trong ngày!”
“Hơn nữa, nhà Hoan Hoan đã trang xong một tháng , sớm đã có thể được.”
Nói xong tôi nhiệt tình kéo họ ra khỏi cửa.
Trương Hy nắm tay tôi đầy , Diệp Hoan miễn cưỡng đi theo sau.
Thuốc xịt khử formaldehyde là thứ tôi đã nghiên cứu từ trước, tôi đợi ngày này thôi!
Sau mua xong, Diệp Hoan miễn cưỡng tôi đến căn nhỏ của cô ấy.
Trương Hy nhìn thấy căn nhỏ mới tinh như vậy, liên tục nói tôi.
Mặt Diệp Hoan đỏ như gan lợn, cuối cùng có chút không cam tâm mở :
“Trương Hy, thuê nhà khu này đều khoảng một ngàn sáu, vậy mỗi tháng cậu trả tớ một ngàn tệ là được .”
14
Trương Hy trợn mắt nhìn cô ta, mặt đầy vẻ không thể tin được.
Tôi giả vờ không đành lòng mở :
“Diệp Hoan, không phải em nói Trương Hy chính là không có thuê nhà mới nhờ em giúp sao? Sao bây giờ lại bắt con bé trả thuê? Con bé không có mà.”
Trương Hy vội gật đầu đồng ý, nước mắt tuôn trào.
“Đúng vậy, Hoan Hoan, cậu tình hình của mà…”
Sắc mặt Diệp Hoan càng khó coi, nhìn tôi với ánh mắt như muốn giết tôi.
Tôi cười lạnh trong lòng, kiếp trước không phải cũng đối xử với tôi như vậy sao? Sao đến lượt thì lại khó chịu thế?
Dù sao dao không cắt thì đâu đau phải không?
Diệp Hoan khó khăn thốt ra một câu: “Nhưng đây là nhà mới của em…”
Tôi vội cười khen ngợi cô ta:
“Điều này chứng tỏ em thực sự tốt với Trương Hy, sau này bạn em sẽ báo đáp em.”
Trương Hy vội gật đầu phụ họa: “Tớ sẽ, tớ sẽ!”
Diệp Hoan không còn cách nào, cũng không tiện nói gì thêm.
làm sao đây?
đã nói ra, dù khóc cũng phải làm trọn.
Thấy cô ta đã đồng ý, Trương Hy ôm tôi liên tục .
“ chị Kiều Kiều, chị thật tốt.”
Tôi cười nhìn Diệp Hoan, mặt cô ta như muốn chìm xuống sàn nhà.
15
Trương Hy thuận lợi chuyển nhà Diệp Hoan.
Diệp Hoan mỗi ngày đi làm đều đi ngang qua tôi với khuôn mặt lạnh lùng.
Chắc trong lòng tức chết đi được, nhưng không tiện nổi giận.
cần có cơ hội là muốn gây khó dễ cho tôi.
Hôm đó tôi mua một thùng dâu tây kem để chia cho đồng nghiệp, cô ta thấy được.
Cô ta vội đến nói sẽ giúp tôi mang .
Tôi lập tức từ chối.
Bởi kiếp trước cô ta cũng đã làm chuyện tương tự!
Lần đó tôi cũng mua một thùng đào , đang lấy ra từ cốp xe thì cô ta tình cờ đi ngang qua.
Nói sẽ giúp tôi mang , để tôi có thời gian đi đỗ xe.
Lúc đó tôi tin cô ta.
tôi đến công ty mới phát hiện đồng nghiệp đã hết !
Họ vừa vừa Diệp Hoan.
“Hoan Hoan, cậu quá tốt, còn mời tôi trái cây.”
“Đúng vậy, đào là loại tôi thích nhất, nhưng hơi đắt tôi tiếc không dám mua, Hoan Hoan!”
“Hoan Hoan thật là người đẹp tâm thiện, tiên nhỏ~”
“…”
Diệp Hoan không chút ngại ngùng, thậm chí còn hơi khiêm tốn nói:
“Ôi, đều là chuyện nhỏ thôi, có phải trái cây gì đắt đâu!”
Tôi đứng bên cạnh, lửa giận bốc .
16
Sau đó tôi chất vấn cô ta tại sao lại làm như vậy, cô ta còn đầy vẻ oan ức.
“Em giúp chị mang , kết quả họ thấy liền , còn nghĩ là em mua, em cũng không có cách nào.”
Lúc đó tôi tức đến chết đi được, từ đó về sau không bao giờ để cô ấy đụng những thứ tôi mua nữa.
Nếu không thì cứ là tình để cô ta nhận hết, thì do tôi trả.
Lần này tôi mua dâu tây kem, cô ta lại muốn sử dụng thủ đoạn cũ.
Nhưng tôi tuyệt đối không cho cô ta cơ hội, tôi tự mang chia.
Tôi muốn họ nhớ người đó là tôi, như vậy tôi cần họ giúp đỡ, mọi người sẽ vui vẻ giúp tôi.
Ngày hôm đó, bộ phận tôi điều một đồng nghiệp mới đến, là từ bộ phận hành chính.
thấy cô ta ôm thùng giấy đi qua, toàn thân tôi run rẩy.
Mặc dù cô ta chưa mặc đồ bầu, nhưng tôi vẫn nhận ra ngay, đó là .
kiếp trước đã uống trà sữa đá bị sảy , và khiến tôi bị chồng cô ta theo dõi cắt cổ!
cô ta đi qua và chào hỏi tôi, tôi không giống như kiếp trước, nhiệt tình với cô ta, giúp cô ta sắp xếp vị làm , hướng cô ta làm quen với công .
Tôi nhẹ nhàng gật đầu với cô ta, không quan tâm đến cô ta nữa.
Kiếp này ngược lại, Diệp Hoan rất nhiệt tình với cô ta, giúp cô ta chuyển đồ, sắp xếp vị làm , mặc dù vị làm của họ còn khá xa nhau.
Bất kể họ thân thiết như thế nào, dù sao kiếp này đừng hòng để tôi làm vật hy sinh nữa!
17
Diệp Hoan bắt đầu than phiền với tôi về Trương Hy, giọng điệu còn có chút trách tôi.
“Lâm Kiều Kiều, đều tại chị, tại sao cứ xúi em để Trương Hy nhà em , giờ cậu ta làm nhà em bừa bộn như quỷ, không rác khắp nơi, tường cũng đen thui thùi lùi!”
Tôi giả vờ ngạc nhiên: “Sao lại thế? Nó là con gái mà!”
Sắc mặt Diệp Hoan vô cùng khó coi:
“Trước đây em chưa từng sống với cậu ta tôi không cậu ta là người như vậy! Hơn nữa em phát hiện cậu ta còn thường xuyên đàn ông về nhà, mẹ nó tức chết em!”
Trong lòng tôi cực kỳ sảng khoái, nhưng trên mặt không thể hiện.
Ngược lại còn an ủi cô ta: “Em cứ coi như thương xót con bé đó đi, coi như làm thiện, nó sẽ em mà.”
Diệp Hoan vẫn không vui, vẫn trách tôi: “Nếu không phải chị, nhà em đã không bị phá hoại, bây giờ đuổi cũng không đuổi được.”
“Lạ thật, nếu không phải nhà chị đã bán đi, thì nhà bị phá hoại không phải là nhà chị sao? Sao bây giờ lại trách chị?”
“Hơn nữa con bé đó là bạn thân của em mà, không phải của chị, thế thì liên quan gì đến chị?”
Mặt Diệp Hoan đỏ một lúc, xanh một lúc tôi nói.
Nói xong tôi không thèm để ý đến cô ta nữa, đi làm của .
Sau đó cô ta không dám nói trước mặt tôi nữa, chuyển sang than phiền với mấy đồng nghiệp khác.
Vừa than phiền vừa nhờ họ nghĩ cách đuổi Trương Hy đi.
Thật không ngờ, thực sự có một đồng nghiệp nghĩ ra cách, Diệp Hoan lập tức về nhà thực hiện.
Một tháng sau, Trương Hy thật sự dọn đi.
Nhưng, Diệp Hoan vẫn tức đến mức muốn khóc.
18
Cô ta muốn gửi ảnh sau Trương Hy dọn đi cho đồng nghiệp để than phiền, nhưng lại gửi nhầm cho tôi.
Cả căn nhà như bãi rác, tường đen kịt còn bị vẽ bậy.
Sàn nhà không có chỗ để chân, còn khắp nơi là bao cao su.
So với căn nhỏ của tôi kiếp trước, còn tệ hơn!
Kiếp này Trương Hy thậm chí còn tìm được bạn trai về chơi, thật khiến người ta kinh ngạc.
Diệp Hoan nhận ra đã gửi nhầm, vội thu hồi bức ảnh.
Nhưng tôi vẫn nhìn thấy rõ ràng, suýt cười chết.
Mấy ngày sau, mẹ tôi nói với tôi, dì út than thở với bà rằng phải tốn mấy chục ngàn tệ để trang lại căn nhỏ của Diệp Hoan, tức đến mức không ngủ được.
Nói rằng bà ta bị Diệp Hoan làm cho bực tới khóc, một thứ như vậy về nhà .
Nhà mới mà bản thân còn chưa đã bị phá hoại đến không thể nhận ra, thật không may mắn chút nào.
Mẹ tôi cười sau đó an ủi bà ta rằng mất để tiêu tai này nọ.
Mẹ tôi cũng hiểu rõ, nếu không phải tôi đã bán căn nhỏ, thì người mất tiêu tai phải là tôi.
Sau đó, mẹ tôi còn liên tục khen tôi có tầm nhìn xa, tối đó còn làm một bữa tiệc lớn để thưởng cho tôi.
19
Diệp Hoan xin nghỉ mấy ngày không đến công ty, chắc đang bận trang lại nhà.
đang mang , chồng cô ta là La Đại Minh thường xuyên mang đồ đến cho cô ta.
Anh ta còn dặn dò cô ta không được lung tung, sợ không tốt cho nhi.
Nhưng luôn thèm đồ vặt với trà sữa của người khác, nhưng lại không có can đảm mở xin.
Một số đồng nghiệp cẩn thận cũng không tùy tiện cho phụ mang , vạn nhất xảy ra chuyện thì không hay.
Nhưng lại có người không quan tâm, ví dụ như Diệp Hoan.
Nhưng tôi nghĩ cô ta không phải không quan tâm, mà thuần túy muốn hại tôi mà thôi.
Kiếp trước là vậy, kiếp này cũng thế.
Ngày hôm đó, buổi chiều, cô ta đột nhiên đề nghị gọi trà sữa!
thời điểm đó mọi người đúng là đang buồn ngủ, thích hợp để uống trà chiều tỉnh táo, ngoại trừ tôi với , các đồng nghiệp khác đều giơ tay tán thành.
không dám uống, tôi thì không muốn tham gia.
Có bài học trước đây, làm sao tôi có thể bị lừa một lần nữa?
Diệp Hoan thấy hai tôi không uống, rất không vui.
Tôi nói tôi đang đến ngày không thể uống, cô ta không nói gì được.
nói cô ấy cũng không thể uống.
Diệp Hoan lập tức đứng dậy nói:
“Phụ mang thì sao? Phụ mang không phải là người sao? Tại sao lại không thể uống? Tôi thấy trên mạng có rất nhiều phụ mang uống trà sữa? Thỉnh thoảng một lần sợ gì? Tôi mời cô!”