Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Chương 2

【Wa wa wa, thiếu gia thiệt kìa!】

Tôi đọc càng nhiều càng lạnh sống lưng.

kinh nghiệm sống của tôi hai mươi năm đọc truyện chữ, trên đời có ba kiểu không được dây vào: ông cụ ngoài đường, ông chú đòi nợ cậu ấm con nhà quyền thế.

nào cũng khó nhai như nhau.

Cảm giác muốn tự tay siết cổ Phương dâng đỉnh điểm.

Tay tôi kéo xuống, vô thức bật sang cửa sổ chat.

Đến khi tỉnh táo lại tin gửi rồi…

[Phương , mày xong với chị!]

Lâu lâu mới phương trả lời, là tin thoại.

Tôi run tay mở.

Tiếng thằng ngu gào khóc phá nát màng nhĩ:

“Chị ơi chị ơi cứu em vớiiii!”

May tôi đeo tai nghe, không cả phòng nghe .

Ngay sau tiếng khóc, một tiếng cười lạnh vang .

“Gan ghê ha, cô thuộc về phe nào? Mai mang bao nhiêu người đến?”

….

Tôi nhận ra di động của Phương cướp quyền kiểm soát.

Tôi cuống cuồng gõ lại, xóa thêm xóa bớt:

【Chỉ mình tôi tới thôi? Ờm… nói thật, đây là hiểu lầm…】

Hình như phương nổi nóng.

Chưa kịp giải thích xong, cậu ta tự mình kết thúc cuộc nói chuyện.

“Khinh tôi à? Tốt thôi. Tôi tôn trọng quyết định của cô. Nguyên tắc của tôi là không đ.á.n.h phụ nữ. Ngày mai tôi chấp cô dùng hai tay.”

Giọng cậu ta khỏe vậy rồi, tay chân chắc cũng không yếu.

Tôi bỗng … cũng chả muốn quản vụ Phương nữa.

Kệ đi… Tôi đi ngủ đây.

Vừa nhắm , phần bình luận dưới bài post bắt bẻ lái.

có từng nghĩ… nếu chị cậu ta thật sự đẹp giống y hình sao?】

【Ha, cũng có thể lắm.】

【……】

đột nhiên phát hỏa, trả lời từng người:

【Không thể nào! Tuyệt không có ai đẹp đến mức !】

【Đây là âm mưu có sắp đặt! Lừa người xong còn dám phách lối!】

【Chỉ là thủ đoạn của bọn l.ừ.a đ.ả.o. Cỡ tôi sao có thể mắc bẫy chứ?】

tức đến lú luôn rồi. Không đẹp cỡ nào lừa được

mặc kệ, tuyên chiến:

【Đời tôi lần người ta chơi khăm! Mai hẹn giờ quyết đấu, ai xin tha trước đứa là cháu nội!】

【Hai chị em cậu ta chờ xử đi!】

Tôi cười khổ.

Có vẻ hết cách thực rồi

Sáng ngủ dậy, điện thoại bật hai tin:

【Tôi bận đột xuất. Xác định giờ địa điểm rồi báo sau.】

【Mua mũ bảo hiểm đi. Tôi chưa từng đ.á.n.h phụ nữ.】

Haha, xem ra cũng không đến nỗi xấu tính.

Nhưng tôi không đi liều mạng đâu.

Phương gây ra cứ để tự xử lý.

Cuối tuần hiếm hoi, tôi quyết định nằm bẹp trong phòng xem phim.

thân Hàn hí hửng ôm tay tôi:

“Kiều Tự, nắng đẹp như này ra ngoài chơi đi ~”

Tôi đồ óc heo vốn không cùng họ.

họ ba: Phương .

Tôi họ mẹ: Kiều Tự.

Với lại vì ngu quá nên không ai nghĩ chúng tôi là chị em.

cũng không dám nói mình có chị song sinh.

Vì sợ tôi tức cắt tiền sinh hoạt.

“Tự Tự, hôm nay ở sân phía bắc có trận đấu! Toàn là con trai đấy!”

“Nghe bảo tân sinh viên đẹp trai lắm nha~”

“Đi với tớ đi, năn nỉ ~”

Chịu không nổi màn mè nheo, tôi đành đi .

Tới nơi đông nghẹt người.

Xem ra tòa ký túc nữ nều kéo sang xem hết.

Thậm chí trường khác cũng mò đến!

“Ghê chưa, toàn đến vì Kỳ Dã .”

“Cậu ta là nam thần mới nổi, là một phú nhị đại. Tòa giảng đường mới xây là nhà họ Kỳ tài trợ.”

nghe nói cậu ta thi đậu bằng thực lực, đẹp trai khỏi bàn, chỉ là hơi dữ tý.”

Hàn kéo tôi xuống hàng , chỉ chàng trai nổi bật nhất sân.

Kỳ Dã?!

Tôi nheo nhìn, mơ hồ một thân người như đang dịch chuyển tức thời trên sân.

“Ừ, cũng đẹp trai đấy. Đánh nhau chắc đỉnh lắm.”

Hàn hỏi tôi có ổn không.

Rồi thò lại sát tôi.

“Cặp kính đâu? Lôi ra đeo mau! Kỳ Dã đẹp muốn xỉu đấy!”

“Nhưng phải công nhận Kiều Tự của chúng ta cũng là đại mỹ nhân chỉ có điều quá hướng nội không thèm tranh danh hiệu hoa khôi.”

“Có lúc tớ chỉ muốn xin cậu đừng học nữa, kiếm ông đẹp trai yêu đương cho đời thơm!”

Cô ta nhìn thẳng tôi, đột nhiên đổi đề tài.

Tôi lập tức cắt ngang: “Ý cậu là cậu thích Kỳ Dã?”

Cô ấy lắc , đỏ, nhìn sang đội phương.

Giơ tay vẫy nhiệt tình: “Không, tớ cổ vũ trai của tớ.”

!!!

“Ngạc nhiên gì chứ? Cậu suốt ngày chỉ cắm học, không tớ có trai mới cũng bình thường thôi.”

Cô ta xụ , y như vợ bé nhỏ giận dỗi.

“Hehe, muốn cảm giác có trai không~?”

Tôi ôm : không, cảm ơn.

Cô ấy bèn kéo tôi đứng dậy, hò hét cho bồ cô ấy.

“Trời đất, Kỳ Dã gì vậy, sao giành của trai của tớ?!”

“Đánh gục Kỳ Dã đi!! Cố cố cố !!!”

“Đội hình loạn quá trời, Tự Tự, đeo kính vô mau tìm giúp tớ trai coi đang ở đâu!”

Giọng Hàn vang trời, nữ sinh xung quanh liếc qua như muốn g.i.ế.c người.

Đến cả người trên sân cũng ảnh hưởng.

Tên con gọi là Kỳ Dã quay nhìn.

Vì chúng tôi ngồi hàng nên cũng khá rõ: mày kiếm sắc nét, môi đỏ rõ màu, sống mũi cao thẳng, thở gấp nhịp trận đấu, yết hầu lăn lăn.

Vai rộng eo thon, mồ hôi thấm ướt áo lưới, bụng cơ rõ từng múi.

Cao tầm mét tám .

vừa lăn đến trước , Kỳ Dã tiện tay cúi xuống nhặt.

Ánh cậu ta quét một vòng.

Tới lượt tôi.

Tròng cậu ta mở , rơi khỏi tay.

Ánh sáng trong nổ như sao rơi, rồi lụi tắt ngay sau .

Như thể vừa nhận ra chuyện gì kinh hoàng lắm.

Cả người cậu ta… như muốn vỡ vụn tại chỗ.

“Thắng rồi thắng rồi! Không hổ là Kỳ Dã, mạnh quá trời!”

“Đè ép tuyệt luôn ấy, tớ còn thương đội kia.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương