Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3

Tối về đến ký túc xá, tôi cứ mở ra lại đóng lại khung chat, bồn chồn do dự, rối rắm suy nghĩ xem nên bắt chuyện với anh thế nào.

Tôi quyết định chuyển tiền lại anh ấy trước, mẹ tôi từng dạy rằng:

không được nhận đàn ông dù một cây kim sợi !

Dù anh nghiêng nước nghiêng thành cũng không được!

Tiền cũng do vất vả kiếm ra!

Tôi run rẩy chuyển khoản anh, xong lại ngập ngừng không biết phải gì tiếp.

Kết quả, anh trả lời trong một giây:

“Cứ giữ , quán đó nhà mở. Coi mời bạn đánh giá chất lượng nhé.”

Hả???? đất hỡi !

Người đàn ông này không , cao ráo, lễ phép, nhà bán sườn xào chua ngọt ăn cả đời không hết?

Tôi chịu hết nổi , giờ – lập tức – ngay tức khắc – tôi gả anh ấy !!!!

! đàn ông này tôi cầm đèn lồng tìm cũng không thấy được đâu!!!!!!

Tôi xúc động đến mức ơn đất vì để chúng tôi gặp nhau.

Nhưng tôi cũng không thể trắng trợn nói với anh rằng:

“Anh thành công thu hút sự chú ý tôi .”

Vì vậy tôi thể giả vờ một cô ngoan ngoãn lễ phép thẹn thùng dịu dàng trà xanh’, nói một câu:

“Vậy… ơn ơn ơn anh nhé!”

Tôi từ tốn dòng tin trái lương tâm đó.

Hầy, không cách nào khác.

Đàn ông đều thích mấy cô đoan trang, dịu dàng, giữ ý.

chủ động thì chắc chắn sẽ rơi vào thế bị động trong tình .

Ôi , tôi đúng một bậc thầy tình vô cùng tầm thường !

Anh cũng rất phối hợp, trả lời tôi bằng một trung niên “không sao đâu ”.

Tôi nghĩ cũng nên trả lời bằng một trung niên, thế tôi đào bới cả kho đồ sộ biển cả , cuối cùng nhìn thấy một bông sen quen thuộc, phấn khích quá liền luôn .

Mãi đến khi xong tôi mới phát hiện — trên bông sen đó dòng chữ lấp lánh ánh đèn neon:

cũng anh”.

Chết tiệt chết tiệt chết tiệt!!!

Lại phạm sai lầm nữa , đáng ghét quá, tôi đúng đầu óc heo !

Đứa nào ngu ngốc lại cũng anh” vừa mới quen cơ chứ?!

Gia đình , không muốn sống nữa !!!

Tôi thấy nếu gỡ thì sẽ lộ liễu, muốn che giấu chuyện gì.

Nhưng không gỡ thì… anh ấy thấy tôi quá lả lơi không?

Tôi cứ rề rà, vuốt điện thoại mãi, suy trước nghĩ sau vẫn không tìm ra cách xử lý.

Đúng lúc tôi đang rối tơ vò, anh bỗng mấy tin liền.

Tôi nhìn kỹ lại — tức khắc hóa đá.

“Tôi cô ấy một ‘không sao đâu’, cô ấy trả lại tôi một cũng anh’.

Chẳng lẽ cô ấy nhìn thấu ý đồ tôi? Tôi để lộ quá rõ sao?

Hay cô ấy nhầm?

Cô ấy người thích hả?

Tôi phải làm sao bây giờ, ………………”

Tôi chưa đọc xong thì anh rút lại toàn bộ tin .

Tôi cũng bị “lag” luôn tại chỗ.

Cái lượng thông tin này, đợi , khoan

WTF—

Tùy chỉnh
Danh sách chương