Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g72mOSmuJ

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

7

Tôi và anh ở Phi châu vài tháng, cho đến khi chị họ đính quay về. Trong buổi tiệc, tôi đi bố mẹ mỉm đoan trang, quyết tâm bảo vệ hình tượng cao quý của hào môn.

Bố mẹ tôi cũng không rảnh rỗi, cứ kéo tôi đi trò chuyện con trai ông chú này, rồi kết bạn v quý ngài nổi kia. Tôi thầm than trong lòng: Đúng là con cái càng giỏi thì nhân càng mất tự do.

Bố mẹ cứ liên tục “điểm binh điểm tướng”: “Cậu kia thế nào? Thấy ổn không?”, “Cậu này thì sao?”, “ đứa hay gặp nhau mà, không có cảm giác gì à?”

Tôi đang đau đầu định bảo bố mẹ đừng biến tiệc đính của chị thành buổi xem mắt của mình, thì bất chợt gặp một ánh mắt thâm trầm.

Kỳ Thịnh khẽ giơ điện thoại lên, khóe nhếch thành một nụ đầy ẩn ý. Tôi mở máy, thấy một tin nhắn từ số lạ:

“Ra vườn, nếu không thì…”

Dấu ba chấm này uy lực quá… Chân tôi nhũn ra, vội tìm cớ rồi lẻn ra khu vườn phía sau. Kỳ Thịnh đứng đợi tôi ngay lối vào. Tôi nhìn quanh, chắc chắn không có ai kéo anh ta đi sâu vào trong, dừng lại sau một hòn non bộ: “Anh muốn làm gì?”

Anh ta khẩy: “Câu này tôi phải đúng chứ. Chẳng phải muốn cưỡng ép tình yêu tôi sao? Thay điện thoại rồi chạy sang Phi châu, giờ lại đi kết bạn đàn ông khác là thế nào?”

Tôi lườm anh ta. Ghét tôi đến mức biến thành nhân cách thứ rồi mà nhiều thế!

Kỳ Thịnh tiến một bước, dồn tôi vào tường: “Nói đi đại tiểu thư, tại sao lại trốn tôi?”

Tôi cúi đầu, lẩm bẩm: “Ghét tôi nhiều.”

Kỳ Thịnh nhíu mày: “Cái gì?”

Tôi hắng giọng: “Không có gì, tôi nói là không trốn.”

Anh ta bị chọc , một tay khóa gáy tôi: “Thẩm Minh Ca, là người cóc tôi , giờ lại trốn tôi?”

Tôi bịa chuyện: “ thì cưỡng ép, hết thì vứt bỏ thôi.”

Thái dương Kỳ Thịnh giật liên hồi. Một sau, anh ta rít ra một câu: “Thẩm Minh Ca, giỏi đấy.”

Nói xong, anh ta đột ngột cúi xuống, ấn gáy tôi và mạnh bạo. Tôi phản xạ vùng vẫy bị anh ta siết chặt hơn. bị cắn một cái đau điếng, tôi thốt lên: “Ưm, Kỳ Thịnh! Sao anh lại cắn tôi?”

Anh ta dừng lại, tì trán vào trán tôi: “Bé cưng, cắn đấy. Lát nữa những thứ khó chịu hơn nhiều.”

Tôi có dự cảm chẳng lành. Quả nhiên, giây tiếp , Kỳ Thịnh lấy ra một chiếc khăn che tôi. Mắt tôi chớp chớp cái rồi mất ý thức.

8

Khi tỉnh dậy, mũi tôi ngửi thấy mùi mặn nhàn nhạt của nước biển. Cửa sổ sát đất khổng lồ thu trọn cảnh biển vào tầm mắt. Tôi chống tay định xuống giường, vừa cử động, cổ chân đã vang lên tiếng “tách” của kim loại.

Cửa phòng bật mở, Kỳ Thịnh đứng , đôi mắt đen sâu thẳm không rõ đang nghĩ gì: “Tỉnh rồi à? Tôi đã dùng điện thoại của em nhắn tin cho mọi người rồi, tạm thời không ai tìm em đâu.”

Tôi hoảng hốt lùi lại: “Sao anh hẹp hòi thế, cố tình tôi về để trả thù à?”

Một nữa chứng minh: Dân kinh doanh là những kẻ chi li nhất.

Kỳ Thịnh nhàng nhéo má tôi, bất lực nói: “Tôi nào dám trả thù, mạch não của em xoắn 18 vòng làm tôi sắp phát điên rồi đây.”

Tôi ngẩn ra, nhìn anh ta trân trân. Anh ta nhìn tôi, hơi tủi : “Tôi có phản kháng em nào đâu, tại sao lại không tôi nữa?”

Đầu óc tôi mụ mẫm: “Không phải anh ghét tôi sao? Bị tôi làm cho biến đổi cả nhân cách luôn…”

Kỳ Thịnh nhíu mày, không : “Nhân cách thứ gì cơ?”

Nhớ lại ngày cuối ở biệt thự, tôi đỏ bừng: “Thì… ngày cuối cùng ấy, anh đột nhiên trở nên rất…” Tôi không biết dùng từ gì. Tâm thần phân liệt? Hay là buông xuôi?

Kỳ Thịnh chửi thề một tiếng rồi đè tôi xuống dưới .

“Thẩm Minh Ca, em thiếu dây tơ hồng à? Sự quyến rũ lộ liễu thế kia mà em lại đọc ra là ‘ghét’ sao?”

Tiếng tim đập thình thịch át cả tiếng sóng biển, toàn tôi nóng bừng. Kỳ Thịnh vén tóc trên trán tôi, ánh mắt nóng rực: “ chưa? Chưa thì tôi nói thẳng một . Bị em cóc tôi sướng phát điên, sướng đến mức muốn ở trong căn phòng cả đời không ra ngoài, vì tôi em.”

Tim tôi đập loạn xạ, tay chân bủn rủn, giọng run run: “Hi… rồi.”

Anh ta có thể ra ngoài một chút không, tôi muốn hét lên!

Kỳ Thịnh có không hài lòng phản ứng của tôi, anh ta khẽ cắn xương quai xanh của tôi: “Không muốn nói gì sao?”

Tôi co người, không ý anh ta.

Anh ta nhíu mày, không biết lấy từ đâu ra một sợi dây đưa cho tôi, yết hầu lăn động: “Thôi, chúng ta có không cần mấy khâu bày tỏ tình cảm rườm rà. tôi đi, bé cưng.”

Tôi run cầm cập, nói không nên lời: “ chỗ nào?”

Kỳ Thịnh ngồi dậy, đưa tay ra: “ cổ tay.”

Tôi run rẩy quấn dây lên, không dám nhìn anh ta. Ánh mắt này đáng sợ quá, muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Tôi định lùi xa sợi xích ở cổ chân bị anh ta đè chặt, không nhúc nhích được.

Kỳ Thịnh nhìn tôi, giọng nguy hiểm: “Một con thỏ trắng đầu sao dám đóng vai sói xám thế nhỉ? diễn thì tôi cho em diễn cho đủ luôn nhé?”

Tôi hoảng hốt lắc đầu. Anh ta coi không thấy, quỳ trên giường: “Bé cưng, cần tôi nói lại là nên cắn chỗ nào không?”

Tai tôi đỏ chót. Cơ thể lại rất thành , tôi vén áo anh ta lên, nhắm đúng “bông hoa nhỏ” quen thuộc mà cắn. Kỳ Thịnh rùng mình, giọng khàn hơn: “Bé cưng, đây tôi cắn rách em, em không định cắn trả sao? Tai tôi mềm lắm, muốn thử không?”

Tôi con tôm luộc, xấu hổ bịt miệng anh ta: “Anh im miệng mau!”

Anh ta thầm, lên má tôi: “Cũng cắn tôi một cái đi mà?”

Tôi cắn không nói. Anh ta kiên trì: “Được không?”

Tôi lườm anh ta. này con gái ai lại gật đầu đồng ý chứ!

Kỳ Thịnh mỉm , cắn qua lớp áo, rồi tăng dần lực đạo. Sau , anh ta thì thầm vào tai tôi: “Tay chồng bị không cởi được, em tự làm giúp anh nhé?”

Rồi sau , hơi thở anh ta hỗn loạn, không ngừng : “Cho chồng nhé? Được không?”

Cho đến khi tôi che gật đầu, anh ta chịu buông tha, thúc mạnh một cái. Tôi đau đến mức rơm rớm nước mắt. Anh ta nhàng đi giọt nước mắt lực đạo không hề giảm: “Thế này là lắm rồi bé cưng. Qua thời gian bảo vệ tân thủ, em sẽ biết chồng bây giờ dịu dàng thế nào.”

9

Kỳ Thịnh đúng là biến thái. Anh ta mang tất cả những thứ tôi mua cho anh ta đây! Nhìn anh ta mặc đồ chó con, sau lưng có cái đuôi xù, tôi cảnh giác ôm lấy cơ thể: “Anh… anh lại định làm gì?”

Anh ta hờ hững liếc nhìn, phúc hắc hoàn toàn trái ngược bộ đồ đang mặc: “Làm gì ư? Tất nhiên là làm em rồi, khó đoán thế sao?”

Nhớ lại cơn đau nhức toàn mấy ngày , tôi không do dự lắc đầu.

Kỳ Thịnh chậm rãi tiến lại, nằm sấp bên cạnh tôi: “Đuôi chó mềm lắm, bé cưng không thử sao?”

Tôi xua tay lia lịa: “Không thử, không thử đâu.” Sợ thử xong thì mất mạng.

Ánh mắt anh ta nguy hiểm: “Không thử là hối hận đấy.”

Tôi vội vàng sờ vào cái đuôi: “Hahaha, mềm đấy, thế này… được chưa?”

Kỳ Thịnh tối sầm : “Em thử kiểu hả?”

Tôi nhíu mày, sờ thử cái băng đô tai chó. Anh ta đè mạnh xuống, giọng dữ dội: “Tức chết tôi mất. Bóp cổ tôi đi!”

??? Yêu cầu của anh ta kỳ quặc sự. ánh mắt anh ta đáng sợ quá, tôi lẳng lặng đưa tay ra. Không cứ làm .

Kỳ Thịnh dịu giọng hơn: “Tát tôi, đạp tôi, đánh tôi, đá tôi đi.”

Tôi há hốc mồm: “Kỳ Thịnh, anh bị bệnh à? Thế này có đúng không vậy?”

Anh ta nhìn tôi đầy tủi , giọng sắp khóc: “Cầu xin em đấy bé cưng, em coi anh là cún con đi. Cứ nạt anh đi mà, cún con là để bị nạt.”

Tôi vừa hoảng vừa hưng phấn. Sao vị tổng tài cao quý xa cách lại… có thế này nhỉ? ánh mắt mong đợi của anh ta, tôi nuốt nước bọt: “Cái … hay là sau nhé? Em không có kinh nghiệm, anh trả điện thoại cho em, em tìm tài liệu học một chút.”

Kỳ Thịnh ngẩn ra, ánh mắt thoáng hiện tổn thương. Anh ta mím , lẳng lặng đứng dậy rời đi, bóng lưng trông đơn. Tôi ở trên giường đầy dấu chấm. Không phải tôi không từ chối sao? Tôi bảo để học rồi sau làm mà? Anh ta giận cái gì chứ?

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.