Gả cho Thừa tướng năm mươi tuổi làm kế thất, tôn tử của lão còn lớn hơn ta vài tuổi.
Ta tham sống sợ chết, lại lỡ yêu quyền quý trong tướng phủ, lúc tạm bợ sống qua ngày đã học được cách a dua nịnh hót, dỗ dành tướng gia để ta sinh hai đứa con.
Người đời cười ta, nhục mạ ta nhưng họ không hiểu, sau khi có được tiền tài, quyền thế thì chút lời ra tiếng vào kia có đáng là bao.
Tướng gia lớn tuổi hơn ta, nhất định sẽ chết trước ta. Tuy muộn nhưng nhất định sẽ đến!