Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
10
Cuộc sống sau ly hôn… yên bình hơn tôi tưởng.
Tôi dùng khoản Trần Huy bồi , cộng với hồi môn chưa động , mua một căn hộ nhỏ trong một khu chung cư gần nhà mẹ.
Căn hộ không lớn, nhưng ánh sáng chan hòa.
Tôi tay trang trí theo ý mình — tối giản, ấm cúng, ngăn nắp, sạch sẽ.
Tôi nghỉ việc ở công ty cũ.
Môi trường đó nhà Trần Huy làm cho vẩn đục mức tôi không muốn quay lại.
Tôi không muốn phải đối diện với ánh mắt thương hại, tò mò hay khinh từ những người xung quanh.
Tôi nghỉ ngơi một thời gian dài.
Ngày ngày đọc sách, tập dục, học nấu ăn với mẹ.
mẹ không hề hối thúc, họ chỉ lặng lẽ bên tôi, tôi hồi phục theo nhịp điệu của chính mình.
Tôi đầu thử những điều trước đây chưa từng làm.
Tôi học sơn dầu — dù chẳng có năng khiếu, toàn lem nhem, nhưng cái cảm pha màu, trải màu lên toan lại khiến tôi thấy thư thái lạ .
Tôi đăng ký lớp học làm bánh.
Nhìn bột mì, trứng gà biến thành bánh mì thơm phức, bánh kem ngọt ngào ngay dưới tay mình — cảm thành tựu đó, khó diễn tả bằng lời.
Cuộc sống của tôi dần trở đầy đặn, phong phú và thú vị.
Tôi hiếm khi nghĩ Trần Huy.
Chỉ đôi khi, gặp một cặp đôi nắm tay nhau nói trên phố, trái tim hơi se lại trong một khoảnh khắc.
Nhưng cảm xúc ấy cũng nhanh chóng tan biến trong những việc khác.
Cuộc hôn nhân thất bại đó, giống như một cơn cảm cúm nặng — khiến tôi đau đớn, mệt mỏi trong một thời gian dài.
Nhưng khi khỏi bệnh rồi — nó cũng chỉ là quá khứ.
Không đáng níu kéo mãi.
Một hôm, tôi nhận được điện thoại từ một đồng nghiệp cũ.
Cô ấy kể bằng giọng đầy hóng hớt về hậu quả của Trần Huy:
Anh ta công ty đuổi việc.
Chiếc Mercedes mẹ anh ta hằng mong ước đại lý thu hồi không trả được , đặt cọc cũng mất trắng.
Anh ta vay khắp nơi, muốn trả một lần 500.000 bồi “dứt điểm”.
Nhưng sau khi người thân biết anh ta trộm hồi môn của vợ, cũng tránh xa như tránh tà.
Mẹ anh ta tức mức nhập viện,
Chị gái thì này cãi nhau om sòm với chồng.
đâu hiện tại, Trần Huy làm thuê vặt, sống chật vật, nghèo túng.
xong, lòng tôi… bình thản.
Không vui sướng, cũng không thương hại.
Bởi tất cả những điều đó — là hậu quả anh ta chuốc lấy.
Con đường là do anh ta chọn, thì đắng cay cũng phải mình nuốt.
“Tố Tố, giờ cậu sống sao rồi?” – cô đồng nghiệp hỏi.
“Mình ổn.”
Tôi đáp.
“Ổn hơn bất cứ lúc nào trước đây.”
Và đó là sự thật.
Thoát khỏi mối quan hệ tù túng, ngột ngạt đó, tôi mới nhận ra:
Hóa ra thế giới của một người phụ nữ độc thân — có rộng lớn và do thế.
Tôi không cần nhìn sắc mặt , không cần uốn mình làm vừa lòng .
Tôi có sống trọn vẹn chính mình.
11
Ngày dọn vào nhà mới, trời đẹp.
mẹ tôi giúp.
tôi sắp xếp từng món đồ, đặt chậu cây ngoài ban công, treo sơn dầu tôi lên tường.
Căn hộ nhỏ bỗng chốc có hơi ấm của một “tổ ấm”.
Mẹ nhìn quanh căn nhà, mắt hoe đỏ.
“Tốt rồi, sau này cứ sống cuộc đời của riêng con thật tốt.”
Bà nói.
Tôi ôm lấy mẹ, :
“Con sẽ làm được, mẹ yên tâm.”
Ba tôi ăn bữa cơm trưa đơn giản tại nhà mới.
Không phải cao lương mỹ vị, chỉ là vài món gia đình.
Nhưng đó là bữa cơm ngon nhất tôi từng ăn kể từ sau khi ly hôn.
Chiều, tiễn mẹ về, tôi một mình ngồi trên chiếc ghế treo ở ban công,
đọc sách, sưởi .
Điện thoại reo.
Một số lạ.
Tôi ngập ngừng, rồi vẫn máy.
“Alo?”
“… Tố Tố, là anh.”
Giọng quen xa.
Là Trần Huy.
Giọng anh ta yếu ớt, thấp kém, mệt mỏi.
Tôi chau mày, suýt nữa thì cúp máy.
“Đừng tắt, anh… anh chỉ muốn nói vài câu.”
Dường như đoán được tôi định làm gì, anh ta vội vàng ngăn lại.
Tôi im lặng.
Anh ta đầu nói:
“Anh biết mình sai rồi.”
“Anh có lỗi với em, có lỗi với mẹ em.”
“Giờ anh mất hết rồi… công việc, gia đình… đều không .”
“Mỗi tối anh đều không ngủ được, chỉ cần nhắm mắt là lại thấy hình ảnh em nói chia tay.”
“Tố Tố, anh hối hận rồi… anh thật sự hối hận…”
“ ta… có quay lại như trước không?”
“Anh thề, anh sẽ thay đổi, sẽ lời em mọi thứ.”
“Mình… tái hôn , được không?”
Tôi thấy nực vô cùng.
Quay lại?
Dựa vào đâu?
Dựa vào những tổn thương anh ta gây ra,
hay dựa vào nỗi nhục nhã tôi phải chịu từ gia đình anh ta?
Tôi cất giọng, lạnh như băng:
“Trần Huy.”
“Anh biết người từng rắn độc cắn sợ nhất là gì không?”
Anh ta nghẹn lời.
“Không phải là vết thương đau.”
“ là nỗi sợ ăn sâu tận xương, là cảm ghê tởm phản bội.”
“Tôi đối với anh — chính là cảm đó.”
“, ta — mãi mãi không quay lại.”
Nói xong, tôi không cho anh ta cơ hội nói thêm, cúp máy.
Tôi lập tức chặn luôn số mới của anh ta.
Tôi sẽ không cho phép anh ta có cơ hội nào chen vào cuộc sống của tôi nữa.
Có những người, có những — qua rồi, thì nó khép lại vĩnh viễn.
12
Thời gian là liều thuốc tốt nhất.
Nó chậm rãi xoa dịu vết thương trong lòng tôi, quá khứ nhơ nhuốc kia khô lại, đóng vảy, rồi rơi rụng theo gió.
Một năm sau, tôi hoàn toàn thích nghi với cuộc sống mới.
Tôi tìm được một công việc mới, làm trợ lý giám tuyển tại một phòng .
Công việc không quá bận rộn, môi trường nhẹ nhàng, mỗi ngày đều được tiếp xúc với những tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp.
Tính cách của tôi cũng dần trở vui vẻ, cởi mở hơn trước.
Tôi quen được nhiều người bạn mới — có người , có người làm thủ công, có người chơi nhạc.
Cuối tuần, bọn tôi rủ nhau xem triển lãm, chợ phiên nghệ thuật, ra ngoại ô phong cảnh.
Thế giới của tôi ngày càng rộng mở, ngày càng rực rỡ.
Mẹ tôi thấy tôi ngày càng khởi sắc, đầu bóng gió nhắc “tái khởi động cuộc sống cá nhân”:
“Tố Tố à, con có muốn cân nhắc tình cảm một chút không?”
Tôi chỉ :
“Không vội đâu mẹ.”
“Bây giờ con thấy một mình cũng ổn.”
Trải qua một cuộc hôn nhân thất bại, tôi trở cực kỳ thận trọng trong tình cảm.
Tôi không tin vào những lời thề thốt rẻ hay sự dịu dàng hời hợt.
Tôi chỉ tin vào tư cách và trách nhiệm của một con người.
Nếu chưa gặp được người thật sự xứng đáng,
tôi thà sống một mình — kiêu hãnh và do.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn vài tin tức về Trần Huy từ người khác.
đâu, anh ta rời khỏi thành phố, quay về quê.
Tìm một công việc bình , lương ba cọc ba đồng.
Vừa làm, vừa chăm sóc người mẹ bệnh tật.
Họ hàng thân thích — nấy tránh xa như tránh dịch.
Cuộc đời anh ta giống như rơi vào một hố lầy, không ngoi lên được nữa.
Nhưng với tôi, tất cả không cảm gì.
tôi, sớm thuộc về hai thế giới khác nhau.
Một buổi chiều đẹp, tôi đang bày biện triển lãm trong phòng .
Điện thoại reo — là mẹ gọi.
“Tố Tố, tối về ăn cơm nhé? Mẹ hầm canh gà cho con rồi.”
“Dạ, con về!”
Tôi đáp.
Cúp máy, tôi nhìn ra ngoài cửa kính — ánh rọi qua ô cửa, những mảng sáng loang lổ trên nền gạch.
Một họa sĩ trẻ đang chăm chú điều chỉnh tác phẩm của mình.
Bức là một cánh đồng hoa hướng dương vàng rực, mạnh mẽ vươn mình trong , tỏa sáng, tràn đầy sức sống.
Tôi nhìn bức ấy, bất mỉm .
Cuộc đời — chẳng phải cũng giống như hoa hướng dương đó sao?
Dù từng gặp bão giông, vẫn phải luôn hướng về phía mặt trời lớn lên.
Nở rộ, rực rỡ. Không , chỉ chính mình.
Cuộc đời tôi — vừa mới đầu.
Tôi xoay người, tiếp tục công việc.
Ánh ngoài trời…
Vừa vặn.
HẾT