Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

9

Vì Nhị hoàng tử lập , lại thêm Tề quý phi phẩm hạnh đoan trang, nên Hoàng thượng liên tục đến cung của bà mấy lần .

Nhưng đúng lúc , Dung tần lại lâm bệnh, Hoàng thượng vẫn đến thăm, dỗ dành bà mấy ngày .

Vì ta còn nhỏ, cung nữ thái giám cung tán chuyện chẳng mấy kiêng dè ta, nhờ thế ta nghe được không ít chuyện thú vị.

Mọi người đều nói Hoàng thượng vẫn thích Dung tần , dù giáng vị nhưng ban thưởng rất nhiều, vẫn sủng ái như xưa.

Ngay cả có đại thần tiền triều đề nghị phế Thái tử, lập Nhị hoàng tử lên thay, Hoàng thượng cũng không đồng ý.

Có người đoán, Hoàng thượng thực ra vẫn thích Tam hoàng tử , đang chờ lớn thêm chút đổi người kế vị.

Thành ra, dù Dung tần đã giáng chức, nhưng lòng vẫn rất đắc ý.

Một lần Hoàng hậu dẫn ta dạo chơi ngự hoa viên, tình cờ chạm mặt Dung tần.

Bà ta vẫn ngẩng cao đầu, ánh mắt nhìn Hoàng hậu đầy căm hận.

“Hoàng hậu , lấy chính con ruột của mình hãm hại ta, kết quả lại không dìm chết được ta, chắc tức đến nỗi đêm đêm mất ngủ đấy nhỉ?”

Hoàng hậu chẳng buồn liếc mắt, chỉ thản nhiên nói:

“Loại ngu xuẩn không mắt nhìn người như ngươi, nên tránh xa bổn cung một chút, nhìn lâu sợ lây ngu đấy.”

Bà phẩy tay, như thể xua một con ruồi.

Dung tần giận tím mặt, nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo:

“Hoàng hậu năm xưa nhập cung phong tư tuyệt thế, kiêu hãnh như tiên nữ chín tầng trời. giờ lại thành ra gan bé như đậu, chuyện rồi lại không dám nhận? Phải chăng chuyện của Thái tử giày vò đến mức mất luôn khí phách rồi?”

Chát!

Hoàng hậu đột ngột đứng dậy, vung tay tát thẳng mặt bà ta.

“Dung tần, nên dùng cái đầu một chút, xem cho rõ vở kịch này rốt cuộc ai là người được lợi.”

Nói xong, Hoàng hậu bỏ đi, không ngoái đầu lại.

Dung tần lập tức chạy tới chỗ Hoàng thượng cáo trạng, còn rêu rao khắp nơi rằng Hoàng hậu ỷ thế hiếp người.

Chẳng mấy chốc, tiền triều hậu cung đều truyền tai nhau rằng:

Hoàng hậu vì bệnh tình mãi không thuyên giảm của Thái tử tức giận phát điên, tính tình ngày càng cáu bẳn, khó chịu.

Lời đồn càng lúc càng lan rộng, đến cả ta cũng nghe được không ít.

Ta cãi nhau với người nói xấu:

“Hoàng hậu nương nương hiền lành nhất, không hề nổi giận!”

“Các người toàn nói bậy, nói bậy, Hoàng hậu nương nương là người tốt, không bao giờ giận dữ !”

Ta đuổi theo la hét, nhưng chẳng ai chịu để ý tới ta.

Ta vừa tròn bốn tuổi, nhà không còn ai, lại là người được gả đến Đông cung để xung hỉ, nên ai cũng nghĩ ta là đứa ngốc có thể chết bất cứ lúc , không cần để tâm.

cũng không dám đắc tội với ta, chỉ là cố tình né tránh.

Ta chạy quá nhanh, thế là ngã sấp mặt, trông thật thảm hại.

Tề quý phi vừa hay đi ngang qua, bế ta dậy:

“Ôi, đáng thương quá, lại ngã ở đây thế này? , dì dẫn con đi ăn kẹo nhé.”

10

Tề quý phi đưa ta về Ngự Dương cung, cho ta ăn điểm tâm kẹo, còn nhét hết phần còn lại túi gấm đeo bên hông của ta.

Bà sai người thay cho ta một bộ y phục sạch , còn chải lại tóc cho gọn gàng.

Nhị hoàng tử cũng đến, ngồi đối diện nhìn ta.

nói chuyện rất ôn hòa, nhưng ta lại rất sợ.

Ánh mắt khác hẳn Thái tử ca ca Ngũ hoàng tử.

hỏi ta có biết Tần gia quân hay không.

Ta ngơ ngác một lúc, rồi lắc đầu.

cau mày:

là tâm huyết mấy đời của ông ngoại ngươi, ngay cả chuyện này ngươi cũng không biết?”

Giọng không lớn, nhưng mang theo mùi vị khinh miệt – giọng điệu ấy ta quen thuộc vô , đường thúc cũng thường nói với ta như thế.

Ta nhảy khỏi ghế:

“Cảm ơn nương nương đã đãi điểm tâm, An về rồi.”

Nói xong quay đầu bỏ chạy.

Sau lưng nghe thấy Nhị hoàng tử lẩm bẩm:

“Vừa ngốc lại vô lễ.”

Tề quý phi trách mấy câu, nhưng ta cũng chẳng nghe rõ.

Về đến Đông cung, Thái tử ca ca Ngũ hoàng tử đã đợi sẵn để ta ăn cơm.

Ta lấy điểm tâm kẹo túi gấm ra, thật thà nói là Tề quý phi cho.

Ngũ hoàng tử hừ một tiếng:

“Vô ơn! Đông cung không có cơm cho muội ăn à? còn chạy lung tung ra ngoài ăn đồ người khác… A!”

Thái tử ca ca vỗ một cái lên đầu :

“Đừng nói nhăng.”

Đối với ta thì lại dịu dàng:

An thích Tề quý phi nương nương ?”

Ta lắc đầu:

“Không… Không phải không thích, nhưng cũng không hẳn là thích.”

Ta cũng không biết nói , chỉ cảm thấy Tề quý phi nương nương không giống như lời người khác kể.

Ai cũng nói bà phẩm hạnh đoan chính, khoan dung khiêm nhường, nói Nhị hoàng tử có phong thái quân tử, nhưng ta cứ không thể thích nổi.

Chỉ cần nhìn thấy là lại trốn.

Ngũ hoàng tử nhìn ta thật lâu, sau ôm đầu, không dám nói gì .

Thái tử ca ca xoa đầu ta:

An, đôi nhìn người nên tin trực giác của mình. Không thích thì ít tiếp xúc, nhưng cũng đừng nói ra, phải học cách tự bảo vệ mình, biết không?”

Ta gật đầu thật mạnh:

“Không thích thì không đến , không bao giờ đến !”

Ngũ hoàng tử cuối cũng không nhịn được:

“Hoàng huynh, huynh lúc cũng dạy đệ là phải nhìn, phải nghe, phải suy, phiền chết đi được. đến lượt con bé này thì chỉ cần tin trực giác?”

thấy thật bất .

Thái tử bất lực nhìn :

“Vì đệ vốn dĩ không có trực giác.”

Ngũ hoàng tử phồng má, lẩm bẩm nhỏ giọng:

“Muội ấy chỉ là một tiểu nha đầu thì lấy ra trực giác? Rõ ràng là huynh cưng chiều muội ấy, thích thì thích, không thích thì thôi!”

11

Ăn cơm xong, dạo chơi một lúc, ta trèo lên giường nghỉ ngơi, bỗng nhớ ra một chuyện, vội vàng lay Thái tử ca ca dậy.

Huynh theo thói quen vỗ vỗ ta:

An gặp ác mộng ? Đừng sợ, đừng sợ.”

Ta lắc đầu:

“Nhị hoàng tử hỏi muội có biết Tần gia quân không.”

Ta vừa dứt lời, mắt Thái tử nheo lại:

An trả lời thế ?”

Ta lắc đầu:

“Muội chưa từng nghe qua, nhưng có chữ ‘Tần’, chắc là có liên quan đến phụ thân nhỉ?”

Thật ra, ta không ngốc chút . Ta biết rất nhiều thứ.

Thái tử mỉm cười khen ngợi:

An của chúng ta thật thông minh. Đúng là có liên quan đến muội. Nhưng hiện giờ muội chưa cần biết . Thái tử ca ca lo mọi chuyện, cho muội một tương lai sáng rỡ.”

Ta gật đầu, rồi lại thiếp đi.

chuyện ấy, ta vẫn chưa hiểu nổi, cũng chẳng quản được.

Từ sau hôm , ta gặp Tề quý phi nương nương mấy lần .

Bà mời ta tới Ngự Dương cung chơi, còn nói có điểm tâm riêng cho ta.

“Đứa bé đáng thương, gầy yếu thế này, sau này còn phải bồi táng, thật khổ quá đi.”

Mỗi lần gặp, bà đều đỏ mắt gọi ta đáng thương, như thể ta sắp chết đến nơi.

Ta về kể với Thái tử, huynh bảo nếu thì cứ đi, ăn xong rồi về, không cần nói nhiều.

Thân thể huynh hình như đã khá , có thể triều, còn nhận vài việc.

Chỉ là việc ấy đều khó nhằn, cực chẳng ai cảm kích, lúc cũng mệt mỏi.

Ta không phiền huynh nhiều, nên thỉnh thoảng đến Ngự Dương cung ăn điểm tâm.

Bà nói gì ta cũng nghe.

Bà khóc, ta cũng khóc theo.

Bà cười, ta cũng cười theo.

Bà tặng ta túi gấm, khăn tay, chuỗi hạt, ta đều nhận hết, ai cho gì cũng không từ chối.

chúa Hoa Quang – con gái bà – thường ở bên cạnh.

chúa lớn ta năm tuổi, dung mạo dịu dàng đoan chính, rất giống Tề quý phi.

Chỉ là, ánh mắt nàng nhìn ta ngạo nghễ, khinh thường rất nhiều.

Tề quý phi thường vỗ nàng một cái, khẽ lắc đầu, nàng chịu thu lại thái độ.

Nàng cũng tặng ta đồ, nói là vật quý giá nhất, ngay cả nàng cũng không nỡ dùng.

Mỗi lần tặng đều là dáng vẻ ban phát từ trên cao.

đường thúc đường thẩm phủ, đường cũng thường vứt đồ dùng rồi đưa cho ta, ánh mắt y hệt như thế.

Đôi Nhị hoàng tử cũng đến, vẫn nói chuyện nhỏ nhẹ với ta, nhưng ánh nhìn vẫn như đang nhìn một đứa ngốc, đầy khinh bỉ.

Bọn không biết, ta chẳng ngốc như tưởng.

Thái tử ca ca nói ta thông minh nhất.

Đồ cho, ta không lấy thì phí, lấy rồi thì…

Mọi chuyện nói, ta đều kể lại hết cho Thái tử ca ca nghe!

Hừ!

Ta thông minh lắm đấy!

12

Ngày tháng cung trôi qua vừa nhanh lại vừa chậm, chớp mắt đã một năm, ta nay đã tròn năm tuổi.

Lúc này, Hoàng thượng cũng đổ bệnh.

Thái y chẩn đoán là bệnh lâu ngày do lao lực tích tụ.

Hoàng thượng thật ra chưa phải tuổi già, nhưng hồi trẻ từng tranh ngôi với các huynh đệ, người mưu hại, trúng độc, thương, khiến thân thể hao tổn nặng nề.

Vừa nghe tin Hoàng thượng bệnh, triều thần rộ lên chuyện phế Thái tử lập người khác.

“Đại hoàng tử đã bao nhiêu việc ích nước lợi dân, chẳng qua chỉ đắc tội với mấy gia tộc lớn nên kích. Tất cả là vì đám thế gia liên thủ ép người!”

Ngũ hoàng tử tức giận nói vậy dùng bữa ta.

Thái tử ca ca dạo này rất bận, không thể ngày cũng ăn ta, nên phái Ngũ hoàng tử đến thay.

Ta vừa ăn cơm, vừa nghe lải nhải.

“Nhị hoàng huynh sắp cưới cháu gái của Tể tướng chính phi. Hừ, tể tướng là thủ lĩnh văn thần, cưới con gái ông ta, thì đa phần văn thần đều đứng về phía huynh ấy rồi.”

“Đã có quân , lại có tể tướng chống lưng, Nhị hoàng huynh giờ oai phong ghê lắm.”

Cuối , Ngũ hoàng tử lại thở dài:

“Nếu Thái tử ca ca cũng cưới con gái của văn thần phi, biết …”

chưa nói hết đã quay sang liếc nhìn ta, vội im bặt, tiếp tục ăn,

“Muội đừng kể với đại ca gì ta vừa nói đấy.”

Ta ngẩng đầu khỏi bát cơm, gật đầu thật mạnh:

“Yên tâm.”

Ta đã hứa, nhưng lời này vẫn tới tai Thái tử ca ca.

Ta không nói, thì người khác cũng nói.

Ám vệ bảo vệ chúng ta báo cáo mọi thứ cho huynh.

Huynh không cho Ngũ hoàng tử đến ăn với ta .

“Cứ nói với An mấy chuyện vớ vẩn gì .

Chỉ có kẻ bất tài phải dùng nữ nhi để xoay chuyển cục diện.”

Để không ai nhồi nhét mấy chuyện đầu ta , huynh dù bận đến mấy cũng nhất định ăn ta.

Sắp đến Tết, huynh hỏi ta đi chơi.

Tết có thể nghỉ vài hôm, huynh có thời gian đưa ta ra ngoài.

Ta nghĩ một lát:

“Muội về nhà xem một chút.”

Huynh hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu:

“Huynh đưa muội về.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương