Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mới vừa cập kê chưa bao lâu, phụ mẫu đã đem ta bán đi, bán cho một vị tướng quân.
Nguyên đây, ta vốn bị một gã thái giám để mắt . Hắn ngỏ giá hai mươi lượng bạc, phụ mẫu liền đầu thuận ý.
Gã thái giám nọ vốn quen thói hành hạ người, những cô nương rơi vào tay hắn, chẳng ai sống qua nửa tháng.
Phụ mẫu ta con đàn cháu đống, tựa hồ chẳng bận tâm sống chếc của ta.
ta sắp bị thái giám đưa đi, tướng quân đột ngột xuất hiện, bảo rằng trông thấy ta thuận mắt, muốn mang ta về .
Thái giám ban đầu không chịu, song tướng quân là người từng hoàng thượng chinh chiến sa trường, cứu hoàng thượng một mạng, được thánh ân sủng ái muôn phần. Thái giám chẳng thể địch lại, đành hậm hực buông tay.
Tướng quân trả cho phụ mẫu ta một trăm lượng bạc, ta người về .
Tướng quân danh chấn bốn phương, mười hai tuổi quân xuất chinh, mười năm chinh chiến, năm năm lãnh binh chưa từng bại trận.
Chàng được bệ hạ tin yêu, quyền thế nghiêng triều. Bao nhiêu nhà quyền quý đều muốn gả ái nữ vào tướng quân.
Khi mới được phong hàm tướng năm năm , thừa tướng đã từng dâng tấu xin gả ái nữ cho người. Hoàng thượng ngỏ lời ý, tướng quân chỉ thản nhiên đáp: “Thần đã có người trong lòng.”
Chuyện ấy từng náo động khắp kinh thành: một vị tân tướng quân dám cự tuyệt ái nữ nhi thừa tướng, quả là chuyện lạ đời.
Năm năm trôi qua, tướng quân vẫn một đơn độc.
Dân chúng tuy chưa từng diện kiến dung nhan tướng quân, câu chuyện này đã sớm trở thành đề tài trà dư tửu hậu.
Phụ mẫu ta thì ? Vừa tham tiền, lại chẳng để tâm sinh tử của ta. Chỉ bạc đưa tay, ai mua cũng được, bán cho thái giám hay bán cho hổ lang cũng chẳng nề hà.
Trên đường bị đưa tướng quân, ta miên man suy nghĩ mọi chuyện xảy hôm nay.
Kỳ thực ta chẳng quá thương tâm, chỉ là ta không cam lòng đi như thế.
Ta không vì tướng quân lại chọn mua ta. Chẳng lẽ người thực sự coi trọng ta ?
Ta có gì đâu?
Một phận thấp hèn, một dung mạo tầm thường.
Người như tướng quân, từng trải phong sương, mỹ nhân như mây, nào thiếu đâu?
Ta thầm nghĩ, nếu lỡ đắc tội với chàng, e rằng cũng chỉ một kiếm thôi.
Song nếu quả thực không tránh khỏi cái , ta thà dưới tay tướng quân, hơn rơi vào ma trảo của thái giám kia.
Nghĩ kỹ lại, có thể khi được ngắm thế gian rộng lớn, ta cũng coi như mãn nguyện .
Ta chưa từng có sức mạnh để tự mình thoát khỏi ngục tù đời mình. nay, coi như cũng đã toại nguyện.
Mang tâm trạng như đi vào chỗ , ta được các nha hoàn hầu hạ tắm gội thay y phục. Cả đời chưa từng được người nâng niu như thế, lòng ta không khỏi hoang mang, lạ lẫm.
Lúc ta mơ màng, họ nói gì ta cũng nghe không rõ. khi bừng tỉnh, ta đã đứng mặt tướng quân.
Đây là nội thất của chàng. Tướng quân ngồi bên giường, vẫy tay gọi ta:
“Lại đây.”
Ta răm rắp tiến , vừa bước gần, liền bị hai tay chàng ôm chặt ngang eo, kéo thẳng vào lòng.
Ta giật mình, cả người khẽ run . Dù trong lòng đã chuẩn bị cho kết cục tồi tệ nhất, khi thực sự đối diện, ta vẫn không tránh khỏi nỗi sợ hãi.
“Tướng quân!” Ta khẽ kêu.
“Thế nào, sợ ta ?” Chàng cười khẽ, hơi thở ấm nóng phả bên tai ta.
Ta bối rối, vẫn cố ngước mắt thẳng tướng quân
Tướng quân dung mạo tuyệt mỹ: mày kiếm mắt phượng, sống mũi cao thẳng, ánh mắt vừa sắc lạnh lại ẩn chứa ôn nhu. Da người hơi rám nắng bởi năm tháng chinh chiến, song vẫn trắng hơn kẻ thường.
Không hổ là hiền tế trong mộng của bao nhiêu danh gia vọng tộc.
Ta chưa từng thấy tướng quân nơi chiến trường, tướng quân mắt, vận áo ngủ trắng, thần sắc , khiến lòng ta xao động.
“Không sợ.” Ta khẽ lắc đầu.
“Thật chăng?” Chàng cười trầm, “Nếu vậy, vì run rẩy?”
“Vì… gần quá…” Ta cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu.
Tướng quân bật cười, tiếng cười trầm đục vang động cả lồng ngực, tay siết eo ta, khiến ta lại rùng mình.
Chàng trêu ghẹo :
“Hửm? Không muốn gả cho thái giám?”
“Không muốn.” Ta ngẩng đầu đáp “Hắn đã hại chếc nhiều cô nương vô tội.”
Ta từng thấy những xác bé nhỏ bị đánh đập, thiêu đốt, cuối cùng cuộn trong một tấm chiếu rách, vứt nơi bãi tha ma.
Tướng quân khẽ xoa đầu ta, phán:
“Không sợ.”
Giây phút ấy, lòng ta như tan chảy. Chỉ mong thời gian ngừng trôi mãi nơi đây.
Đêm đã khuya, ta rúc vào lòng tướng quân, nghe tiếng tim người đập vững chãi, dần chìm vào giấc ngủ.
Một cái siết nơi cánh tay, kèm tiếng thở dài khẽ khàng.
Sáng hôm sau, khi trời tờ mờ, ta đã thức giấc.
Cánh tay chàng vẫn vòng ngang eo ta, hơi thở đều đặn phả má.
Tướng quân khi ngủ an tĩnh như một thiếu niên, không chút vẻ anh khí thường.
Ta cẩn thận nhấc tay trên ngườ , định xuống giường, vừa nhích động, đã bị người giữ lại.
“Muốn đi đâu?”
Tiếng trầm thấp, mang dư âm ngái ngủ.
Ta giọng đáp:
“Ta… ta định dậy nấu cơm…”
Tướng quân nhíu mày:
“Không . Cùng ta ngủ thêm chút nữa.”
Chàng kéo ta ôm vào lòng, cánh tay siết chặt như không cho phản kháng.
“Không ngủ được ?” Chàng .
Ta khẽ đầu.
“ kia, thường mấy giờ tỉnh giấc?”
“Canh năm gà gáy.”
“ nào cũng vậy?”
“Dạ, nào cũng thế.”
Tướng quân trầm mặc, chỉ siết chặt vòng tay hơn.
Bàn tay thô ráp vỗ nhè sau lưng ta, tựa như mẫu vỗ về tiểu nhi.
Ta nhớ nhà mình: là trưởng nữ, dưới có hai đệ đệ, bốn muội muội. Từ khi đi, cuộc đời ta chỉ quanh quẩn giặt giũ, nấu cơm, chẻ củi, gánh nước, hầu hạ cha mẹ, chăm sóc các em.
Chưa một an nhàn.
Phụ trách ta không phải là nam nhi. Mẫu hận ta sinh suýt lấy đi mạng bà.
Khi ta mở mắt lần nữa, trời đã sáng trưng.
Tướng quân không có trong phòng.
Nhớ lại đêm qua, bị nhốt trong lòng chàng, lòng ta rối bời thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Vừa ngồi dậy, cửa phòng đã mở. Tướng quân bước vào, đi thẳng bên giường.
“Đã tỉnh?”
Ta vội vàng hành lễ:
“Tướng quân…”
Chàng đưa tay đỡ:
“Không đa lễ. Cũng không xin lỗi. Là ta cố ý đốt an thần hương, mong ngủ thêm.”
Ta lắp bắp:
“Vì… vì ?”
Tướng quân chỉ khẽ cười:
“Giờ đã giờ dùng bữa, rửa mặt chải đầu ngoài gặp ta.”
Ta đầu, ngơ ngẩn “Vâng” một tiếng.
Bữa trưa ở tướng quân thịnh soạn chưa từng thấy. Nhiều món ăn lạ miệng khiến ta vừa ngạc nhiên vừa bỡ ngỡ.
Tướng quân thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho ta, khiến ta rối loạn tâm thần.
“Ăn nhiều một chút.”
“Dạ…”
Sau bữa ăn, ta bất giác xoa bụng, có phần căng trướng.
Tướng quân cười, ánh mắt ẩn ý:
“Ăn no ?”
Ta đỏ mặt, đầu.
Chàng nắm lấy tay ta, :
“Đi thôi, dẫn ngoài tiêu thực.”
Bàn tay chàng ấm áp chắc chắn, lòng bàn tay thô ráp như cọ vào tay ta, ngưa ngứa.
bàn tay đang nắm lấy nhau, tướng quân trong bộ y phục trắng tinh, lòng ta tựa hồ trỗi từng gợn sóng.
Giữa tiếng ve rền vang, trái tim ta khẽ rung động.
Tựa như mặt hồ phẳng lặng bỗng rơi xuống một viên đá nhỏ, nước gợn lăn tăn, không thể nào yên lặng trở lại.
Dưới ánh nắng thu vàng óng, tướng quân quay đầu, ôn hòa :
“Đi Tây Nhai , được chăng?”
Tia nắng nhàng rơi hàng mi dày của người, in bóng mờ nhàn nhạt, tướng quân mỉm cười ta, thần thái tựa như phong cảnh nhân gian mỹ lệ nhất.
Cớ trên đời lại có người tốt thế?
Suốt một này, ta cứ ngỡ mình lạc vào mộng cảnh.
Không, đây đẹp hơn cả giấc mộng của ta.
“Tướng quân…”
Ta vừa mở miệng, tướng quân đã ngoảnh lại, giơ tay đặt ngón trỏ môi, cười khẽ:
“Suỵt, ở bên ngoài, gọi tên ta được không?”
Ta giật mình, nào dám tùy tiện gọi tên tướng quân?
Tướng quân :
“ ta tên gì không?”
Ta ngẩn ngơ đầu. Đương nhiên ta .
“Vậy, gọi tên ta thử xem?”
“… Phụ… Phụ Xuyên?”
Tướng quân bật cười, xoa đầu ta:
“Ừm, ngoan lắm.”
Chàng mỉm cười dặn:
“Ta họ Phụ, tên Xuyên. Về sau, cứ gọi ta là Xuyên lang nhé.”
Ta cúi thấp đầu, lắp bắp:
“Như vậy… e là không hợp…”
Chỉ có thê tử mới xưng hô như thế với trượng phu thôi.
ta, ta chỉ là một món hàng người mua về…
Là nha hoàn? Là tiểu thiếp?
Ta cũng chẳng rõ.
nếu đây là đoạn thời gian đánh cắp từ nhân thế, ta đã quá đỗi mãn nguyện .
“Ta muốn nghe gọi ta như vậy.” Phụ Xuyên cúi đầu thì thầm.
“… Xuyên lang?” Ta thử cất tiếng.
“Ừm, gọi thêm lần nữa.”
“Xuyên lang.”
“Phải, cứ vậy gọi. Ta nghe lòng vui bao.”
Phụ Xuyên cười rạng rỡ, dắt tay ta bước đi:
“Đi thôi, phía có hàng kẹo hồ lô, trễ nữa sẽ hết mất.”