Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
ta đến phố kim hoàn trong thành, Vân Phàm dẫn ta vào một lớn, khí phách nói:
“Cứ tùy ý chọn.”
Hừm, ta bèn lựa mấy bộ trang sức nặng, cho hắn móc hầu bao to mới được!
Không ngờ hắn lập tức sai gói lại.
Ta ngẩn ra: “Sao không trả tiền?”
Hắn nhìn ra vẻ mặt nghi ngờ của ta, bình thản đáp: “ này là của ta.”
Trang sức… và tiền… chẳng đều về hắn sao?
“Bỗng dưng không mắt , đi khác xem thử.”
Ta lại vào một khác, ông chủ tươi cười nghênh đón: “Lão gia đến rồi!”
Ta quay đầu bỏ đi.
Lại vào thêm vài , phát hiện con phố… đều là sản nghiệp nhà hắn.
Thôi được rồi… “phú giáp thiên hạ” quả không lời đồn.
[Phú giáp thiên hạ: Giàu đứng đầu thiên hạ]
Một tiểu dân từ sơn cốc như ta, đúng là kiến thức hạn hẹp.
“Bạch sao không chọn ? Mẫu thân ta nếu , ta khó ăn nói.”
“Chỗ đó… chẳng đều của công tử sao?”
“Đã tặng nàng, là của nàng. Không là của ta.”
Ta gật đầu:
“Công tử quả rất biết phân rõ ranh giới… cũng biết rõ bản thân không mặt mũi nhận lại.”
Hắn hơi nghẹn, bất đắc dĩ :
“…Bạch giận ta sao? Sao lại mắng vậy?”
Ta mỉm cười, xoay xoay cổ :
“Ta chưa bao giờ mắng vì ta… thích ra hơn.”
Vân Phàm vội chuồn mất.
Đúng là… chút khí độ cũng chẳng !
Ta đứng giữa phố, đột ngửi một mùi hương thơm ngào ngạt.
Ngoảnh đầu nhìn lại một đám thiếu nữ ăn vận lộng lẫy, sắc phục rực rỡ, mặt mày hầm hầm kéo đến.
Ấy da… chuyện gì ?
Nàng đứng đầu chỉ về phía ta, quát:
“Chính là nữ tử này, dắt công tử dạo quanh khắp phố!”
“Khai đi là gì của Thẩm công tử?”
Ta bật cười Thẩm Vân Phàm quả là nợ đào hoa đầy đầu.
“Kẻ thù.”
nàng đồng loạt nhíu mày, tức tối:
“ nói dối!”
Hừ ta đã trả lời rồi ai biểu không tin làm chi?
Ta lười đôi co, định rời đi, nữ tử áo xanh chặn lại:
“ chớ đi! ta muốn tỉ thí một phen, xem thử ta rốt cuộc… điểm nào không bằng ?”
Trên đầu ta như mọc hàng dấu .
chưa kịp phản ứng, đám thiếu nữ ríu rít kéo ta vào Vạn Hoa Lâu bên đường.
Chắc lại là sản nghiệp của Thẩm Vân Phàm thôi…
Bọn họ ấn ta ngồi xuống ghế.
Nữ tử áo đỏ bưng đàn tỳ bà, lập tức diễn một khúc Tiêu Cổ Dương Hôn tài nghệ phi phàm!
Nữ tử áo trắng cầm kiếm múa một khúc kiếm vũ tuyệt diệu vô song!
Nữ tử áo xanh cất giọng hát bài Minh Nguyệt Kỷ Thời Hữu ngân nga thánh thót, lay động lòng .
Ta vỗ : “Được rồi, giờ ta thể đi chưa?”
nàng lại đem ra tỳ bà, tiêu sáo, cổ cầm, đàn… xếp trước mặt ta, bảo ta chọn một nhạc cụ sở trường.
Ta mỉm cười, cầm lên một cái… chập chõa, dùng hai ngón bẻ nhẹ rắc!… vỡ nát.
[Chập chõa một nhạc cụ làm bằng kim loại]
nàng sợ đến tái mặt, chạy tứ tán như chim vỡ tổ, chạy lẩm bẩm tính khí đáng sợ!
Buồn cười ta đã xinh đẹp muốn ta dễ tính , thiên hạ này ai chịu nổi ta chứ?!
Lúc ấy, Thẩm Vân Phàm mới chậm rãi tới nơi, sắc mặt lạnh tanh quát:
“Hồ nháo!”
Một gái rưng rưng :
“Công tử, bao nhiêu năm nay thiếp ái mộ chẳng được hồi đáp. Vậy một nữ tử xa lạ đến, công tử đã đích thân dắt nàng ta đi dạo rồi sao?”
Vân Phàm kéo ta vào lòng, giọng kiên định:
“ vô lễ! là vị hôn thê của ta, chẳng lẽ không thể cùng nàng đi dạo?”
Này này! Ai là vị hôn thê của hả?!
đám thiếu nữ khóc lóc thảm thiết, nước mắt như mưa.
Thẩm Vân Phàm đột quay đầu hô to:
“Ra đi, nãy giờ rồi!”
Tiểu công tử Thẩm cười toe, bưng một đĩa gà quay từ góc tường ló ra.
Ta tin chắc mấy thiếu nữ kia chắc chắn là do hắn gọi đến!
“Tỷ mệt rồi không? ca thô lỗ chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì , để đệ đưa tỷ đi Tao Cư dùng cơm nhé?”
Thẩm Vân Phàm lạnh mặt, xách cổ hắn ném đi:
“Lần sau gài bẫy ta, coi chừng bị đánh đòn!”
Cuối cùng, ta vẫn theo Thẩm đến Tao Cư được mệnh danh là tửu lâu ngon nhất thành này.
bước chân vào, chưởng quầy đã tươi cười ra đón, đích thân dẫn ta lên lầu ba chọn vị trí gần cửa sổ, đẹp nhất lâu.
Từ nơi này nhìn ra, nước sông lấp lánh, núi non xa xa, quả thực phong cảnh hữu tình.
“Chẳng lẽ tửu lâu này là của tam công tử?”
“Không .” – Thẩm chỉ – “Chẳng qua ta thích dùng bữa ở , nên mua luôn rồi.”
Hắn chỉ vào bức vẽ treo trên tường:
“Văn nhân đến phần lớn để thưởng thức do ta họa ra, nên ta cũng thủ họa thêm hoài bức để buôn bán thêm ấy .”
Ta không động lòng, hắn liền chăm chú nhìn ta, nhẹ giọng:
“Tỷ à… ta đang cho tỷ xem bản lĩnh của ta đấy.”
hơi nhướng mày, quay sang Thẩm Vân Phàm:
“ ca, huynh không là ta chỉ mời tỷ tỷ ăn cơm sao? Không mời huynh đâu.”
“Ta tự trả tiền.” – Vân Phàm đáp, sai dọn thêm bát đũa.
cười cười:
“ ca, không huynh bảo không tình ý với Bạch tỷ tỷ sao?”
“Ta không nói.”
Ái chà chà! Hai huynh đệ vì ta cãi nhau, ta đúng là… họa thủy khuynh thành!
Vân Phàm đẩy một chiếc hộp gỗ nhỏ tới trước mặt ta:
“Khi nãy ta chợt nhớ tới món này rất hợp với , nên đi lấy về nên không kịp xử lý chuyện lộn xộn đó.”
Mở ra là một cây trâm ngọc dương chi, chạm khắc hình bạch ngọc lan, đẹp đến rung động lòng .
Tên này, cẩu cẩu , ngoài thù dai ra, cũng biết… nhớ sở thích của ta đấy chứ.
Thẩm vậy, bèn sai tiểu mang văn phòng tứ bảo tới, vẽ tặng ta một bức ngọc lan, đường nét sinh động, ý cảnh phi phàm.
Đợi mực khô, ta nâng niu cất vào ống.