Bác sĩ nói: “Chúc mừng, cô đã mang thai bảy tuần.”
Tôi cầm tờ siêu âm, bước lững thững trong hành lang bệnh viện, tai vẫn ong ong câu nói ấy.
Cha đứa bé là… Diệp Thâm.
Cái tên quen như cơm bữa ấy, là người tôi biết từ trong bụng mẹ. Hai đứa từ nhỏ đến lớn như chó với mèo, nói không ngoa, hồi tám trăm năm trước từng thề sống thề chết: có chết cũng không ở bên nhau. Tên gọi mỹ miều của mối quan hệ đó là: “Tình bạn thuần khiết mãi mãi”.
Tôi vò đầu, rối rắm, không biết nên vui hay nên hoảng.
Hai tháng trước, tụi tôi có buổi họp lớp cấp ba. Ngoại trừ thời đại học thì không học cùng trường, còn lại từ tiểu học đến cấp ba đều chung một lớp. Hôm đó ăn uống xong, mọi người kéo nhau đi karaoke tiếp, tôi tính cáo lui nhưng bị lôi kéo quá dữ, đành chiều lòng.
Kết quả của một đêm “xõa hết mình”… là một bé đậu nhỏ trong bụng.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn thấy người nằm bên cạnh, tôi như muốn xỉu tại chỗ. Càng chết lặng hơn khi nhận ra đó là Diệp Thâm.
Tôi chưa kịp nói gì, đã bật dậy như lò xo, mặc quần áo rồi chạy biến. Trước khi đi còn để lại một câu dở khóc dở cười: