Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tần Minh Viễn bật : “Mẹ, sao mẹ cũng ép con?”
Bà cụ nhắm lại: “Mẹ nợ con bé.”
Tôi kéo ngăn kéo . Bên trong tệp sổ tiết kiệm màu đỏ, bản sao giấy chứng sinh ngả vàng.
Tôi vừa chạm vào, Tần Minh Viễn chồm tới giật lấy. Tờ giấy bị xé rách góc.
Tần Niệm hét lên: “Ba, đó là gì ?”
Tần Minh Viễn ôm chặt tờ giấy vào lòng: “Đồ cũ thôi.”
Tôi nhìn anh ta: “Đưa cho tôi.”
Anh ta lắc đầu: “ , xem sẽ hối hận.”
“Điều tôi hối hận nhất, là quá tin tưởng anh.”
Tần Niệm chắn trước mặt anh ta: “Mẹ, mẹ ép ba , ba bệnh tim đấy.”
“Anh ta bệnh tim từ khi nào?”
Tần Minh Viễn ôm ngực ngồi thụp xuống đất: “ , anh thở không nổi.”
Tần Niệm lập tức quỳ xuống: “Ba, ba làm con .”
Tôi đứng nguyên tại chỗ. Trò diễn quá quen thuộc . Chỉ cần tôi tiến thêm bước , tôi sẽ trở thành kẻ ác độc ép chồng đến phát bệnh.
Điện thoại vang lên. Tần Niệm bắt máy, lóc gọi: “Mẹ Bạch, dì mau đến , mẹ con sắp ép ba con chết .”
Tôi nhìn tờ giấy trong lòng Tần Minh Viễn. Ngón anh ta ấn chặt vào góc dưới cùng bên .
Nơi đó lộ nửa tên: Bạch Trạch.
Chương 4
“Lâm , cô mau tránh xa Minh Viễn .”
Lúc Bạch Nhã Lan đẩy cửa bước vào, tiếng gậy gỗ gõ xuống sàn rất vang. Theo sau cô ta là Bạch Trạch.
Bạch Trạch mặc vest, trên cầm bó hồng trắng. Nhìn thấy tôi, ta không gọi “dì” .
“Cô Lâm, chuyện gì thì từ từ , động động chân.”
Tôi nhìn ta: “Ai động động chân?”
Tần Niệm nức nở nhào tới: “A Trạch, mẹ điên .”
Bạch Trạch ôm lấy nó, ánh lạnh : “Trước cô ta vẫn luôn thế à?”
Tần Niệm nghẹn ngào: “Trước con không , nhưng bây giờ mẹ càng ngày càng đáng .”
Bạch Nhã Lan bước đến bên cạnh Tần Minh Viễn, nắm lấy anh ta: “Minh Viễn, , ở .”
Ba mươi năm. Lần đầu tiên trong chính ngôi mình, tôi nhìn thấy người phụ nữ khác nắm chồng tôi như .
Tần Niệm vẫn đang : “Mẹ, mẹ vừa lòng chưa? Mẹ cứ bắt tất cả mọi người xoay quanh mẹ mới chịu à?”
Tôi hỏi: “ là tôi sao?”
Không ai trả lời.
Bạch Trạch lạnh giọng : “Cô Lâm, căn là tài sản chung cô chú Tần, cô không thể coi nơi như vương quốc riêng mình được.”
Tôi nhìn ta: “Tiền cọc tân hôn là ai trả cho ?”
Sắc mặt Bạch Trạch cứng đờ: “Đó là cô tự nguyện tài trợ cho cháu Niệm Niệm.”
“ còn xe thì sao?”
“Đó cũng là tấm lòng người lớn.”
“Tiền đặt cọc dịch vụ cưới hỏi thì sao?”
ta mím môi: “Bây giờ cô mang tiền để chuyện, khó nghe quá đấy.”
Tần Niệm lập tức hùa theo: “Mẹ, mẹ bớt sặc mùi tiền được không? Lúc đưa tiền mẹ bảo là yêu con, bây giờ lại mang tiền sỉ nhục con.”
Tôi gật đầu: “ lúc đưa tiền là chứng minh tình yêu, lúc thu hồi lại là sặc mùi tiền sao?”
Bạch Nhã Lan thở dài: “ , cô vẫn không thay đổi. Cô luôn cho rằng hy sinh chính là kiểm soát.”
“Thế cô hy sinh gì?”
Bạch Nhã Lan nhấc cây gậy lên: “ chân tôi.”
Trong phòng tĩnh lặng. Tần Niệm to hơn: “Mẹ, mẹ xin lỗi Mẹ Bạch .”
Tôi hỏi: “Xin lỗi sao ?”
Bạch Trạch lạnh lùng lên tiếng: “Xin lỗi, rời , để chú Tần được tĩnh dưỡng.”
“Rời đâu?”
“Khỏi ngôi .”
Tôi bật cười: “ bảo tôi rời khỏi ngôi mà tôi è cổ trả nợ suốt hai mươi sáu năm?”
Bạch Trạch cau mày: “ để cảnh tượng trở nên quá khó coi. Nếu thực sự báo cảnh sát, hàng xóm đều sẽ biết cô bạo hành gia đình.”
Tôi nhìn sang Tần Minh Viễn: “Anh cũng nghĩ sao?”
Anh ta lảng tránh ánh tôi: “ , anh không muốn báo cảnh sát.”
“Nhưng anh sẵn sàng để họ bạo hành gia đình.”
Anh ta rơi nước : “Anh chỉ mất kiểm soát thôi.”
Bạch Nhã Lan chắn trước mặt anh ta: “Đủ . , tôi thể chịu ấm ức, nhưng cô không được làm tổn thương Minh Viễn.”
“Tôi làm tổn thương anh ta chỗ nào?”
“Cô bắt anh ấy ôm khư khư vỏ bọc không tình yêu. Cô cho anh ấy tiền, cho anh ấy , nhưng không cho anh ấy trái tim.”
Tôi hỏi: “Thế cô cho anh ta trái tim à?”
Bạch Nhã Lan nhìn thẳng tôi: “.”
Tần Minh Viễn đột ngột ngẩng đầu: “Nhã Lan.”
Bạch Nhã Lan đỏ hoe : “ không muốn giấu . Minh Viễn, chờ anh ba mươi năm .”
Tần Niệm bám chặt Bạch Trạch: “Ba, sao ba còn mẹ? Ba Mẹ Bạch mới là chân ái.”
Tôi nhìn đứa con gái mình: “Con muốn ba mẹ ly hôn sao?”
Nó cắn răng: “Nếu mẹ còn tiếp tục hành hạ ba, thì con mong là .”