Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ôn Ninh vừa kinh ngạc vừa mừng, túm chặt vạt áo tôi:
“Tuế Tuế, hu hu bọn bắt nạt chị đó hu hu…”
Động tác xắn tay áo của tôi khựng lại. Ủa, hình như chị khóc hơi thì phải?
Chưa kịp phản ứng, nam chuyển trường đã nhíu mày, kiêu căng nói:
“Mọi người đều thấy, Ôn Ninh đánh bạn học trước người. Em còn muốn che cho cô ta sao?”
“Em là em gái cô ta? Quả nhiên chị em một thì giống nhau, vừa ngu ngốc vừa ác độc.”
“Ôn Ninh, cô c.h.ế.t tâm đi. Tôi không giờ thích cô.”
Tôi tưởng Ôn Ninh sụp đổ ngay tại chỗ, ai ngờ cô nhướng mày, quay sang nữ chính nghèo đắc ý:
“Há! Tôi đã nói rồi mà, cậu thích cậu đó!”
Nữ chính nghèo mày rối loạn:
“Cậu đừng nói nữa Ôn Ninh! Tôi không muốn nghe! Sao có thể thích tôi được? Cậu không thể thích cậu sao?!”
“Há? Một tên đội sổ khối lại tôi – người đứng thứ hai toàn khối – là đồ ngu ngốc, vậy tôi là loại rẻ tiền gì chắc?”
“Thế lẽ là tôi chắc? Tôi đã được tuyển thẳng vào Thanh Hoa Bắc Đại rồi, vậy mà cậu ta còn nói tôi thi không đỗ cũng sao, cậu ta nuôi tôi đời. Tôi sắp nôn ra đây này…”
Hai người càng cãi càng hăng, cuối cùng đồng loạt đẩy nam chuyển trường sang một bên.
“Ôn Ninh, quyết đấu đi! Ba đề thi chọn học giỏi, ai điểm thấp thì người đó bị cậu thích, dám không?”
“Chúng ta nhất định phải cược cái này sao? So thì so!”
Nam chuyển trường cau chặt mày:
“Này! Hai người rốt cuộc coi tôi là cái gì hả?”
Ôn Ninh: “Đồ ngốc.”
Nữ chính nghèo: “Một tên ngốc tự tin thái quá.”
Tôi lùi lại nửa bước, nghi ngờ hỏi Cố Duẫn:
“Tôi thấy… hình như cũng không cần tôi ra tay, phải hai người đó rất ăn ý sao?”
Cố Duẫn lén lau mồ hôi:
“Bất ngờ thôi, bất ngờ thôi. Hay là chúng ta đi xem Ôn Minh trước đã?”
8
Đứng ngoài cửa hầm, tiếng kêu thiết bên trong dọa tôi sợ trắng bệch.
Rốt cuộc là vì cái gì mà Ôn Minh lại đột nhiên phát điên như thế này chứ?!
Cố Duẫn đưa tôi một tờ báo, trên đó đăng tin mối tình đầu của Ôn Minh sắp tổ chức một đám cưới thế kỷ.
Nhưng ngày cưới, cô dâu chú rể lại đồng loạt mất tích, người thân bạn bè tìm phát điên.
Không phải chứ anh trai, vừa ra tay đã bắt hai người à?
Anh định… làm người chứng hôn cho sao?!
Tôi lấy lại bình tĩnh, bắt đầu đập mạnh vào cửa hầm:
“Ôn Minh! Ôn Minh! Ôn Minh cửa đi, em biết anh trong đó!”
“Anh có gan bắt nam chính, thì có gan cửa đi chứ!”
“Giờ quay đầu còn kịp, đừng trượt dài xuống vực sâu phạm pháp nữa!”
Không biết có phải ảo giác không, càng đập cửa lâu thì tiếng kêu bên trong càng lớn.
Nhưng Ôn Minh không chịu cửa. Tôi nhắm mắt lại, tung tuyệt chiêu:
“Anh! Anh từng nói em gì anh cũng nghe! cửa!”
Cạch. Cửa hầm lập tức ra.
Tôi chen vào, trong đầu còn tính toán phải thu dọn hậu quả thế , có nên trực tiếp cho nam nữ chính một cú “xóa trí nhớ lớn” hay không.
Nhưng trong hầm không có nam nữ chính.
có anh tôi, và một con… đang kêu gào thiết.
Ừm, .
Tôi và anh nhìn nhau.
Trên anh có chút điên cuồng phản diện bệnh kiều , thay vào đó là mệt mỏi khôn tả.
Tôi: “…Anh, con ch.ó này đâu ra vậy?”
Ôn Minh ôm lấy bé cún, ánh mắt m.ô.n.g lung.
Thì ra, dù không còn đuổi nữ chính, anh dõi cuộc sống của cô qua mạng xã hội.
Một ngày nọ, nữ chính nuôi một con .
Anh thói quen tâng bốc mối tình đầu: “Đáng yêu thật.”
Ba tiếng sau, nữ chính lần đầu tiên trả lời: “Đáng yêu à? Tặng anh đó.”
Anh tôi vừa kinh hãi vừa mừng, còn khách sáo: “Thế này không hay lắm, anh không muốn cướp đi tình yêu của người khác.”
Nam chính lần đầu chủ động tìm , đứng ngoài cửa cười lạnh: “Muộn rồi, Ôn Minh, cửa!”
Thế là anh tôi có được… con ch.ó của mối tình đầu.
Anh nhìn vào đôi mắt đen lay láy của nó, còn chưa kịp phản ứng, thì nam nữ chính đã sợ anh đổi ý, liền bỏ luôn đám cưới thế kỷ, chạy đi đăng ký kết hôn rồi thẳng tiến du lịch tuần trăng mật vòng quanh thế giới.
giãy khỏi vòng tay, vừa chạm đất liền ị ngay một bãi nóng hổi trên tấm anh tôi yêu thích nhất.
Ôn Minh mỉm cười vô hồn:
“Giỏi quá, biết đi vệ trên sàn rồi đấy!”
Nói chung, tâm trạng anh tôi xem ra… lành mạnh hơn giờ hết.
Tôi liếc sang Cố Duẫn, hiểu sao cậu lại toát mồ hôi.
“Tuế Tuế, hay là chúng ta liên lạc Ôn trước đi.”
“Khả năng đuổi vợ thành công của ông rất thấp, không có cậu, ông ta vỡ phòng tuyến, hắc hóa, khóc lóc thiết mất!”
Thật ra so Ôn Minh và Ôn Ninh, tôi mấy bận tâm chuyện Ôn thất bại trong việc níu kéo vợ.
Ôn Minh yêu một cách hèn mọn, đầy tự ti và cực đoan.
Ôn Ninh dựng bức tường kiêu ngạo, ác độc vệ bản thân.
Còn Ôn thì… vừa không chịu hy cho tình yêu, vừa đòi hỏi tình cảm kiên định vĩnh viễn của Ôn nhân.
một nghĩa đó, Ôn gia đều là nạn nhân của ông .
Nếu Ôn nhân chọn rời bỏ triệt tìm tự do, thì cũng đáng đời thôi.
là, khi chúng tôi vừa lên tầng một, cửa biệt thự vang lên tiếng có người trở về.
Ôn lấy lòng hỏi vợ:
“Bà xã, chuyến du lịch kỷ niệm ngày cưới Paris lần này em có hài lòng không? Có không?”
Ôn nhân lạnh lùng đáp: “Ừm, tạm tạm.”
Ôn lập tức như con cún được khen, mừng hớn hở:
“Em thích là được rồi, năm sau chúng ta sang Thụy Sĩ mừng nhật em nhé? Dẫn bọn nhỏ đi trượt tuyết.”
Ôn nhân thờ ơ: “ lúc đó rồi nói. Được rồi, chúng ta phải chuẩn bị cãi nhau thôi. A Duẫn sắp đưa Tuế Tuế về, anh chuẩn bị xong chưa? vỡ phòng tuyến, hắc hóa, khóc lóc thiết .”
Ôn vỗ n.g.ự.c bốp bốp:
“Đảm hoàn thành nhiệm vụ! Nhất định phải Tuế Tuế cảm nhận được, này không có nó là không xoay nổi! gắng gượng mà thôi!”
Chưa dứt lời, tôi đã xuất hiện trước bọn vẻ không cảm xúc.
Cố Duẫn rón rén sát sau lưng, không dám thở mạnh.
Tôi cụp mắt: “Diễn đi, tiếp tục diễn. Sao dừng rồi?”
9
Ôn Ninh nộp lại lọ thuốc nhỏ mắt dùng khóc.
Ôn nhân ngay trước tôi, nhét thẳng đơn ly hôn vào máy hủy giấy.
có Ôn Minh ôm con ánh mắt trống rỗng, tay thì máy móc bấm like ảnh du lịch của mối tình đầu.
Cố Duẫn cẩn thận nắm tay tôi:
“Tuế Tuế, cậu đừng giận…”
Nước mắt tôi trào ra, từng giọt rơi lên mu bàn tay cậu.
Cố Duẫn như bị bỏng, càng thêm hoảng loạn:
“Tuế Tuế, đều là lỗi của tôi, cậu đừng khóc.”
Tôi nghẹn ngào: “Tôi không giận, tôi … rất .”
Đúng vậy, tôi thật sự rất .
Mười mấy năm qua, tôi vắt óc, hao tâm tổn trí, không ngừng đối kháng thiết lập cốt truyện của Ôn gia.
Bởi tôi, không phải nhân vật trong truyện, mà là gia đình thân yêu, tôi mong hạnh phúc, thật sự trở thành một gia đình vẻ.
Khi biết mình là thiên kim, tôi từ “người hộ” tự cho là đúng, bỗng biến thành “kẻ gây hại” trong cốt truyện.
Tôi sợ nếu tiếp tục lại, chính mình làm gia đình này tan vỡ.
Nếu mọi người thiên vị tôi thì sao?
Nếu chính tôi đã cướp đi cuộc đời đáng lẽ thuộc về Cố Duẫn thì sao?
Cậu vốn dĩ nên nhận được thật nhiều thật nhiều yêu thương, cậu thật sự sẵn lòng tha thứ, san sẻ cho tôi sao?
Vậy nên tôi vờ kiên cường mà bỏ trốn.
Nhưng giờ, gia đình lại đưa tay ra tôi.
đang cố nói cho tôi biết — có thể thay đổi vì tình yêu.
Nỗ lực của tôi không hề vô ích.
Chúng tôi là một gia đình thật sự hạnh phúc, hành động vì nhau.
Tôi không còn phải lo lắng cốt truyện nữa, thật tốt biết .
Cố Duẫn bối rối, cuối cùng vòng tay ôm lấy tôi.
Trong hương thơm dịu nhẹ trên áo sơ mi trắng của cậu, tôi lại khóc òa lớn hơn.
Cậu nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, nghiến răng, lấy hết can đảm:
“Tuế Tuế, tôi thích cậu …”
Ôn Ninh khoanh tay châm chọc: “Không thể , không lẽ có người chọn lúc này tỏ tình chứ?”
Ôn Minh uể oải liếc mắt: “Thế là sao? Nhân cơ hội chen chân? Giờ phút gia đình mà còn kèm tư lợi? Hoa cũng không có, cậu định tay trắng lừa em gái tôi à?”
Ôn nhân chậc nhẹ: “A Duẫn, đuổi con gái đừng học bố con, toàn ví dụ phản diện.”
Ôn muốn khóc mà không có nước mắt: “Cũng… đâu nỗi ? Anh thấy A Duẫn tỏ tình lúc này cũng được mà? Dù sao thế Tuế Tuế cũng là người của chúng ta…”
Tôi bật cười trong nước mắt, kiễng chân hôn nhẹ lên má Cố Duẫn.
Bầu không khí lặng đi, biết ai huýt sáo một tiếng, Cố Duẫn đỏ bừng từ tai tận cổ.
Trong đôi mắt sâu thẳm của cậu, tôi thấy một “tôi” cũng đỏ ửng rực rỡ.
“Thư tình.” Tôi thì thầm, “Tôi viết đàng hoàng cho cậu.”
Hàng mi dài của Cố Duẫn run dữ dội: “Được.”
Bỗng điện thoại tôi vang “ting”, hiện lên một tin nhắn:
“Bạn đã được thêm vào nhóm chat 【Gia Đình Hạnh Phúc Vẻ】.”
<Hoàn>
—————-
Giới thiệu truyện: Vờ Gì Chứ? Đều Biết Con Không Phải Con Ruột
Cô gái tự xưng là thiên kim thật của tôi tay vào mũi tôi:
“Cô là đồ mạo, cút khỏi ngôi này!”
Cha tôi đập vỡ cái ly ngay tại chỗ, mẹ tôi thì vừa khóc vừa đẩy tôi ra khỏi cửa.
Một phút sau, nhóm chat gia đình bật ra tin nhắn:
Cha tôi:【Diễn cũng khá đấy, cha thưởng thêm cho con năm trăm tiền tiêu vặt.】
Mẹ tôi:【Con gái bối chịu ấm ức rồi, mẹ đã đặt món “Phật nhảy tường” giao tới chú Vương cho con.】
Em trai tôi:【@Tất thành viên, mục tiêu đã dọn vào phòng ngủ chính, khởi động chế độ giám sát tình thân toàn diện 24/24 không góc chết.】