Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

4.

Trương Vĩ nhanh chóng tỏ ra không cam lòng với công việc “tẻ nhạt” là đối chiếu dữ .

Để thể giá trị của mình, cậu ta bắt đầu động giành việc.

Lần này, cậu ta nhắm vào một nhà ứng vật quan trọng trong chuỗi ứng dự án.

Không hề trao đổi với bất ai trong nhóm, cậu ta tự ý liên riêng với quản lý bán hàng bên phía nhà ứng, còn trắng trợn mang danh “cháu của Tổng giám đốc” để gây áp lực đòi giảm giá.

Kết quả thế , không cần .

Đó là đối đã hợp với chúng tôi nhiều năm, luôn đề cao sự chuyên nghiệp và tôn trọng.

thái độ trịch thượng, hống hách của Trương Vĩ chẳng khác đổ dầu vào lửa.

Chỉ một tiếng sau, gọi phàn nàn chính thức từ phía đối đã trực tiếp đến thẳng di động của Tổng giám đốc Vương .

Tiếng quát tháo của ông ta vang dội như muốn thổi bay cả nóc văn phòng.

Tôi và Trương Vĩ gọi phòng làm việc lúc.

Vừa bước vào cửa, một gạt tàn bay sượt qua má tôi, đập thẳng vào tường rồi vỡ tan mảnh.

“Lâm Nhã! Cô quản lý kiểu vậy hả!”

Vương đỏ như gan heo vì giận, ngón tay gần như dí thẳng vào tôi.

Trương Vĩ đứng bên cạnh, lập tức giở bài “đổ vấy nhanh như chớp”:

“Cậu à! Không phải lỗi của cháu đâu!”

“Chị Nhã bảo là giá bên nhà cấp cao quá, cứ nhắc mãi nên cháu mới đi thử trao đổi thôi mà!”

Cậu ta đẩy hết mọi trách nhiệm sang tôi, còn dựng mình một nhân viên ngoan ngoãn nghe lời sếp.

Tôi đứng đó, nhìn hai cậu cháu diễn vở “một người tung, một người hứng”, mà trong lòng chỉ muốn vỗ tay khen diễn hay.

Vương thậm chí không hỏi tôi lấy một câu, đã tự định sẵn tội danh.

“Tôi không quan tâm ai sai ai đúng! Bây giờ! Ngay lập tức! Cô phải xử lý cho xong vụ này!”

Giọng ông ta chứa đầy mệnh lệnh và áp đặt, không cho phép bất ai phản biện.

“Với lại, sau này cố mà chỉ dẫn đàn em. Đừng có chuyện tính toán chi li. Suy nghĩ cho lớn một chút!”

ràng ông ta đang cảnh cáo tôi.

Bắt tôi phải gánh hậu quả cho sự ngu ngốc của cháu ông, lại còn mong tôi ơn?

Tôi chẳng buồn giải thích thêm.

Trong một môi trường mà mọi thứ đều vận hành bằng “gia pháp” thay vì lý lẽ, thì bất lời phản bác vô nghĩa.

Tôi chỉ bình tĩnh gật đầu:

, Tổng giám đốc.”

Tôi nhận lấy mớ hỗn độn này — không vì ai cả, mà vì tôi mình đang chuẩn cho điều .

Dựa vào những mối quan và uy tín mà tôi tích lũy suốt mấy năm qua, tôi động liên thẳng với tổng giám đốc bên phía nhà ứng.

Trong gọi, tôi chân xin lỗi, không biện hộ một lời cho hành động vô phép của Trương Vĩ, chỉ nhấn mạnh tầm quan trọng của lần hợp này đối với dự án niêm yết.

Cuối , tôi còn động chia sẻ một vài góc nhìn chuyên môn, giúp họ phân tích rủi ro tiềm ẩn trong một dòng sản phẩm mới mà họ đang định mở rộng.

Đầu dây bên kia là người hiểu chuyện.

Chỉ sau một giờ trao đổi, không những chúng tôi kết nối lại quan hợp , mà tôi còn giành được điều khoản tốt hơn trước: giảm thêm 5% chi phí vật .

Vấn đề được xử lý gọn ghẽ — không ồn ào, không để lại vết nhơ.

Tối hôm đó, trước khi tan ca, tôi viết một báo cáo tiến độ dự án.

Trong , tôi sử dụng giọng văn khách quan, không thiên vị, tường thuật lại toàn bộ quá trình xử lý sự cố với nhà cấp.

Bao gồm:

– Việc Trương Vĩ tự ý tiếp xúc đối mà không thông qua quản lý, dẫn đến việc đàm phán đổ vỡ.

– Cách tôi đã động ứng phó, cứu vãn tình hình, thậm chí đạt được điều kiện có lợi hơn so với ban đầu.

Mọi mốc thời gian, tên người liên , nội dung trao đổi, kết quả cuối — đều được liệt kê ràng, kèm theo file ghi âm và hợp đồng chính thức.

này, tôi CC toàn bộ nhóm nòng cốt của dự án — và không quên gửi kèm cho Vương .

Tôi rất , lúc ông ta mở ấy ra, sắc nhất định sẽ rất khó coi.

Cảm giác đó sẽ giống như… nuốt phải một con ruồi sống — không thể nuốt trôi, mà chẳng thể nhổ ra.

Nhưng ông ta không thể nổi giận.

Bởi vì trong toàn bộ , tôi không chỉ trích bất ai, thậm chí còn đỡ cho Trương Vĩ, miêu tả cậu ta là:

“Chưa có nhiều kinh nghiệm, nhưng rất tích cực, có tinh thần động vì lợi ích chung của công ty.”

Tôi thể mình như một nhân viên mẫu mực — đặt đại cục trên hết, cam chịu thiệt thòi, gánh vác trách nhiệm.

Nhưng bất ai đọc được đó, đều hiểu rất sự rốt .

Đêm khuya, tôi ngồi trước màn hình máy tính, mở thư mục được mã hóa mang tên “Dự phòng”.

Bên trong, tôi tạo một tài mới.

Tiêu đề tài là:

Đánh giá rủi ro.

Tôi gõ xuống dòng đầu tiên:

Rủi ro vận hành nghiêm trọng và chi phí không thể kiểm soát phát sinh từ việc bổ nhiệm người thân quen.

Đây chỉ mới là khởi đầu.

Là khởi đầu của một bản cáo trạng lạnh lẽo.

là khởi đầu của bia mộ mà tôi đang âm thầm chuẩn

dành riêng cho công ty này.

5.

Có những cơ hội… sẽ tự tìm đến, nếu bạn đủ tĩnh lặng và sắc bén để chờ.

Chiều hôm đó, tôi nhận được một gọi lạ.

Đầu dây bên kia là một giọng lịch sự, chuyên nghiệp — tự xưng là cố vấn đến từ một công ty săn đầu người danh tiếng trong ngành.

Anh ta với tôi:

“Tổng giám đốc — CEO của một trong ba tập đoàn công nghệ lớn nhất trong nước — đã chú ý đến chị từ lâu.”

Tổng giám đốc .

tên khiến giới công nghệ trong nước phải kính nể.

Trẻ tuổi, có tầm nhìn, quyết liệt, nổi tiếng với sự sát sao trong chiến lược và yêu quý nhân tài.

chính là người mà tôi rất ngưỡng mộ — dẫu chỉ từ xa.

Người săn đầu không vội đưa ra con số hấp dẫn . Anh ta chỉ nhẹ nhàng hỏi tôi:

“Không chị có thời gian rảnh để uống một ly cà phê?”

Tôi không từ chối.

hẹn diễn ra tại một quán cà phê yên tĩnh, ngay gần công ty.

Ánh nắng buổi chiều lọc qua khe rèm, in những đường bóng dài trên bàn gỗ sẫm màu — khung cảnh thanh tĩnh đến mức khiến người ta lặng lòng.

Không vòng vo, người săn đầu vào thẳng vấn đề:

“Tổng giám đốc rất ấn tượng với chị, đặc biệt là dự án ‘ phố thông minh’ mà chị dẫn dắt ba năm trước. Dự án đó bây giờ đã trở mô hình mẫu trong ngành.”

“Ông ấy tin rằng, năng lực như chị… không nên vùi lấp trong một nền tảng tầm thường như tại.”

Rồi, anh ta đưa ra con số.

4.000.000 tệ/năm.

Gấp đôi mức lương cũ của tôi.

Chưa kể quyền chọn cổ phần, và chia lợi nhuận theo dự án.

Đó là một con số… rất khó để từ chối.

Nhưng tôi không để lộ bất sự dao động .

Tôi nhấc tách cà phê , nhấp một ngụm nhỏ, để hương vị đắng nhẹ che đi cơn sóng ngầm trong lòng.

“Tôi sự trân trọng lời mời từ Tổng giám đốc .”

Tôi đáp, giọng pha chút do dự, đầy tính toán:

“Chỉ là… tôi vẫn còn nhiều tình cảm với công ty tại. Và tôi đang phụ trách một dự án IPO rất quan trọng. Thời điểm này, sự khó mà rời đi.”

Đó là một nước cờ.

Thể bản thân có nghĩa khí, có nguyên tắc, và có trách nhiệm.

Một người như thế — sẽ càng khiến người khác muốn có bằng được.

Người săn đầu cười, đôi mắt ánh vẻ tán thưởng:

“Tất nhiên rồi. Chúng tôi hoàn toàn hiểu.”

“Tổng giám đốc : Người sự có năng lực, xứng đáng để chờ đợi.”

Người săn đầu cười nhẹ, bổ sung thêm một câu đầy ẩn ý:

“Ông ấy coi trọng chị không chỉ vì năng lực chuyên môn, mà còn vì tinh thần nghề nghiệp và đạo đức làm việc mà chị thể .”

gặp hôm đó, với tôi, giống như một liều thuốc hồi sức mạnh mẽ.

Nó khiến tôi nhận ra một điều ràng hơn bao giờ hết:

Giá trị của tôi, chưa đánh giá thấp chỉ vì một bảng lương 50.000 tệ.

Thứ sự mất giá, là Vương , và công ty đang mục ruỗng mà ông ta bám víu lấy.

Khi tôi quay lại dưới sảnh công ty, đập vào mắt là một chiếc Porsche đỏ mới cứng, đỗ chình ình trước lối vào, chiếm gần hết phần đường xe ra vào.

Trương Vĩ đang tựa người vào cửa xe, cầm điện thoại chuyện lớn tiếng khoe mẽ:

“Không có to tát, chỉ vài ba triệu, ba mẹ tôi cho tiêu vặt thôi.”

“Đợi công ty niêm yết xong, tôi làm hẳn một đoàn siêu xe cho vui.”

Xung quanh là một nhóm đồng nghiệp đang hùa theo, mũi rạng rỡ, cười cợt nịnh nọt như thể đang đứng trước thái tử gia.

Tôi đứng cách đó không xa, lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt.

Một kẻ bất tài vô tướng, dựa hơi thân quen, hưởng lương triệu tệ, chạy siêu xe triệu tệ.

Một người mang về cho công ty hàng trăm triệu lợi nhuận, thì lương đến mức nhục nhã.

Thế giới này, đôi khi sự vô nực cười.

Sự tương phản tàn nhẫn ấy — giống như một lưỡi dao sắc lạnh, chém phăng đi phần chần chừ cuối trong tôi.

Tôi quay lại bàn làm việc, mở máy tính .

Đã đến lúc.

Đã đến lúc bắt đầu viết bản “kế hoạch dự án” thực sự của tôi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương