Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

1

Cuối năm, tôi ký được một hợp đồng lớn, nhận thưởng đến năm triệu tệ.

Công ty lập tức cho tôi — một bà bầu tám tháng — nghỉ thai sản sớm như một phần thưởng đặc biệt.

Khi mẹ chồng hỏi sao tôi không đi làm, tôi nằm trên ghế sô pha, nửa đùa nửa thật:

“Công ty làm ăn không tốt nên sa thải con rồi.”

“Chắc sau này chỉ có thể ở nhà lo việc chồng con thôi.”

Không ngờ mẹ chồng tôi đột ngột tát mạnh vào eo tôi một cái:

“Vậy thì còn không cút dậy mà giặt giũ nấu nướng đi?!”

“Mang bầu con gái mà đòi nằm không ăn bám hả?!”

Đúng lúc đó, chồng tôi – Tôn Lỗi – về đến nhà, kéo mẹ anh ta vào phòng em bé.

Tôi thì ngồi lặng trên sàn, uất ức đến rơi nước mắt, bất giác bật camera giám sát mới lắp — cái mà họ chưa biết đến — để xem chồng rốt cuộc đứng về phía ai.

Không ngờ, điều tôi phát hiện ra sau đó khiến lưng lạnh toát.

————

Mẹ chồng – Triệu Cầm – ném cả nắm rau lên người tôi, một củ khoai tây đầy bùn đập thẳng vào bụng bầu tám tháng của tôi, đau buốt đến co rút.

Bà ta gào lên:

“Thẩm Tĩnh! Tao nhịn mày lâu rồi đấy!”

“Ngày nào cũng son phấn lòe loẹt, người ta tưởng đi làm, không biết lại tưởng ra phố đứng đường kiếm sống!”

“Loại đàn bà không biết giữ mình như mày, ông chủ nào chịu nổi?!”

Tôi hoàn toàn đứng hình.

Ba tháng trước, Tôn Lỗi nói vì tôi sắp sinh nên mẹ chồng sẽ đến chăm sóc.

“Anh hay đi công tác, có mẹ ở nhà thì anh cũng yên tâm.”

Anh ấy nói không sai. Sau khi được thăng chức, Tôn Lỗi thường xuyên vắng nhà, và tôi — dù hơi ngại — vẫn đồng ý để mẹ chồng đến sống chung.

Thời gian đầu bà ấy tỏ ra tận tụy, từng bữa đều đích thân vào bếp. Tôi muốn giúp, bà lại đuổi ra:

“Con bận đi làm, việc bếp núc để mẹ lo.”

Tôi từng nghĩ cả đời này sẽ không gặp phải kịch bản “mẹ chồng nàng dâu”, ai ngờ chỉ vì một câu nói đùa, bà lập tức lật mặt như lật bánh tráng.

“Người lớn nói chuyện mà mày không đứng dậy hả?!”

“Không có bố mẹ dạy dỗ đúng là thứ mất dạy!”

Một câu đ.â.m trúng tim đen khiến tôi cứng họng.

Năm tôi 15 tuổi, ba mẹ mất vì tai nạn. Lần đầu về ra mắt nhà Tôn Lỗi, mẹ anh ta nắm tay tôi mà rơm rớm nước mắt:

“Cả đời mẹ tiếc nhất là không có con gái. Sau này con chính là con gái ruột của mẹ.”

Tôi từng nghĩ mình lại có một gia đình, nên những năm qua dù có bất đồng, tôi vẫn nhẫn nhịn.

Nhưng hôm nay, tất cả sụp đổ.

Mẹ chồng tiếp tục cằn nhằn:

“Sống ở thành phố này vốn tốn kém, giờ thì gánh nặng hết đổ lên đầu con trai tôi!”

Thấy tôi vẫn đứng đờ người, bà thẳng tay tát vào lưng tôi, đánh tôi ngã lăn khỏi ghế sô pha, đầu gối đập xuống đất đau điếng.

Tôi ôm bụng, cố gắng giải thích:

“Mẹ, con…”

Chưa nói xong, mẹ chồng đã ngồi lên ghế, đặt cả hai bàn chân bốc mùi của bà ta lên lưng tôi – cố ý đè mạnh khiến tôi không nhúc nhích nổi.

“Mẹ?! Mẹ đang làm gì vậy?!”

Tôi trừng mắt, hoảng hốt.

Bà ta hừ lạnh:

“Dạy mày làm dâu nhà họ Tôn!”

“Trước kia mày kiếm ra tiền, vì con tao, mẹ mới ráng nhịn thứ c.h.ế.t tiệt như mày!”

“Giờ không kiếm được đồng nào nữa, ngoan ngoãn mà cụp đuôi lại!”

“Mới ngày đầu mẹ đến đã bực bội, cả nồi gà hầm mày cũng dám đổ đi!”

Biết mẹ chồng sắp đến, tôi bận rộn hai ngày trời dọn dẹp trong ngoài, chăn gối mới tinh, rau củ tươi chất đầy một bàn.

Mẹ chồng cũng không tay không đến, mang theo một túi nilon lớn đựng gà mái già hầm.

“Gà thả vườn đấy! Ở thành phố không kiếm được đâu!”

“Đem cho Tiểu Tĩnh bồi bổ thân thể!”

Khi ấy Tôn Lỗi còn trách mẹ mình làm chuyện dư thừa, nhưng tôi vẫn cười tươi, đón lấy mọi thứ và cảm ơn rối rít.

Thế nhưng con gà ngồi tàu suốt hai ngày một đêm đã ôi thiu từ lâu.

“Tôn Lỗi không nói với mẹ à? Gà đó bị ôi rồi.”

Tôi còn chưa nói hết câu, mẹ chồng đã vung chân đạp tôi ngã nhào.

“Còn dám cãi hả?! Ăn mày mà còn chê? Mang bầu con gái mà tưởng mình là công thần chắc?!”

Tôi cau mày định phản bác, thì cửa nhà bất chợt bị đẩy ra. Tôn Lỗi, vừa mới còn cười cợt nhìn điện thoại, nhìn thấy cảnh trước mặt liền nhíu mày, đứng khựng lại tại chỗ.

“Chuyện gì vậy?”

Chưa kịp để tôi nói, Triệu Cầm đã giành lời:

“Con mau hỏi con vợ tốt đẹp của con đi! Nó vừa mới bị người ta sa thải đấy!”

“Con trai đáng thương của mẹ sao lại khổ thế! Vừa có tiền đồ một chút là bị đeo bám ngay!”

“Mẹ chồng nói có hai câu mà nó đã ngẩng cổ lên cãi lại!”

“Thẩm Tĩnh, tôi nói cho cô biết! Chỉ lần này thôi! Nếu còn tái phạm—cút khỏi cái nhà này ngay lập tức!”

Tôn Lỗi cau mày nhìn tôi.

“Em bị đuổi việc thật sao?”

Tôi đang mang thai con của anh ta, bị mẹ anh ta đá ngã ra sàn. Vậy mà anh ta không buồn đỡ lấy tôi, vừa mở miệng đã hỏi: bị sa thải à?

Nhìn người chồng tôi đã kết hôn ba năm, tôi đột nhiên thấy lạnh lòng, chẳng còn muốn giải thích gì nữa.

“Nếu anh cũng thấy em ăn bám, thì bàn với mẹ anh xem ai nên cút khỏi nhà này.”

Lúc kết hôn, điều kiện nhà Tôn Lỗi chẳng khá giả gì, căn nhà này là tài sản thừa kế bố mẹ tôi để lại.

Một bà bầu tám tháng, không chỉ bị mẹ chồng bắt nạt mà còn bị đuổi khỏi ngôi nhà của chính mình.

Nằm trên giường, nước mắt tủi thân cứ thế trào ra, không sao kìm lại được.

Nghe thấy tiếng Tôn Lỗi kéo mẹ chồng vào phòng em bé, tôi bỗng nhớ đến camera giám sát mới lắp mấy hôm trước.

Tùy chỉnh
Danh sách chương