Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

5

Tôn Lỗi càng nói càng đắc ý, tôi giơ tay tát thẳng vào mặt anh ta.

“Cái tát này cho anh tỉnh lại! Tôn Lỗi, câu đó tôi trả lại cho anh, lúc anh đi ăn xin nhớ kỹ — là anh tự chuốc lấy kết cục!”

Trên xe rời đi, các đồng đội đã nhanh chóng giúp tôi soạn sẵn đơn ly hôn, sếp tôi cũng gọi điện, thuê sẵn luật sư cho tôi.

Nhưng ngoài đoạn ghi hình kia, tôi không có bằng chứng thực tế nào khác. Nếu họ kiên quyết không nhận, lúc ly hôn rất có thể tôi sẽ mất nửa số tài sản.

Tôi xoa cái bụng đang sắp đến ngày sinh, ra lệnh cho trợ lý:

“Đưa tôi đến bệnh viện.”

Hồi tháng trước kiểm tra thai, bác sĩ từng bảo chỉ số của thai nhi có vài điểm bất thường, còn hỏi tôi có dùng thuốc gì không.

Khi đó tôi còn mơ hồ, nhưng bây giờ tôi phải kiểm tra lại — để đảm bảo an toàn cho đứa bé.

Lông mày bác sĩ càng nhíu chặt, trái tim tôi như treo lơ lửng trên vách đá.

“Không ổn rồi, não bộ thai nhi phát triển rõ ràng có vấn đề. Nhưng chỉ số lúc 5 tháng vẫn bình thường.”

“Chúng tôi khuyên nên đình chỉ thai kỳ (phá thai muộn).”

Tim tôi như rơi xuống vực sâu, mắt tối sầm lại, nhưng tôi vẫn nghiến răng chịu đựng.

“Bác sĩ, sau khi đình chỉ… tôi muốn làm khám nghiệm tử thi cho con.”

Trong những ngày chờ đình chỉ thai, Tôn Lỗi gọi điện cho tôi.

“Thẩm Tĩnh, công bằng mà nói, em nghĩ mình hoàn toàn không sai sao?!”

“Em thử nghĩ xem, từ lúc em mang thai đến giờ, hai ta chưa từng gần gũi lần nào! Làm gì có người đàn ông nào chịu được chứ! Em làm vợ mà không làm tròn nghĩa vụ, lại còn trách ngược lại anh?!”

Tôi cười lạnh vì những lời vô liêm sỉ của anh ta:

“Nên anh mới đi tìm tiểu tam hả? Tôn Lỗi, trước giờ tôi không biết nhà anh là hoàng tộc đấy! Vợ mang thai mà còn phải chuẩn bị thêm cung nữ hầu hạ chuyện giường chiếu à?!”

“Anh soi gương đi, lấy đâu ra cái mặt dày như vậy!”

Bà mẹ chồng giật điện thoại, hét lên:

“Con đĩ này! Mày nói cái thá gì thế hả?!”

“Vợ cả à?! Đừng có mà tự tâng bốc mình! Mày nhìn lại cái mặt già của mày đi! Đến hầu hạ Dao Dao còn không xứng!”

“Đợi lúc cháu đích tôn của tao sinh ra, mẹ nhờ con mà phúc! Còn mày, dắt theo con nợ, muốn quay lại cửa nhà tao — trừ khi quỳ xuống lạy cái đã!”

“Mày không về càng tốt! Đỡ chiếm chỗ của Dao Dao!”

“Mày tưởng mày là cái thá gì? Con tao mới vừa thăng chức tăng lương, không có mày còn khối đứa con gái theo nó!”

Tôi không nói gì, âm thầm ghi âm toàn bộ cuộc gọi, rồi nhìn màn hình điện thoại.

Từ lúc tôi ở khách sạn không về nhà, bọn họ ngang nhiên đưa Lý Dao Dao về sống chung.

Camera cho thấy cô ta ném từng bộ quần áo màu hồng tôi chuẩn bị cho con gái xuống đất, rồi giẫm đạp hung hãn:

“Con nhỏ c.h.ế.t tiệt đó mà cũng xứng có nhiều đồ thế này à?!”

“Sinh ra cũng chỉ để hầu hạ con trai tao thôi!”

Tôi lưu lại toàn bộ và gửi hết cho luật sư. Đơn kiện ly hôn nhanh chóng được đưa tới tay Tôn Lỗi.

Điều bất ngờ là — Tôn Lỗi tìm được đến khách sạn tôi ở, còn dắt cả cảnh sát đến.

Viên cảnh sát nhíu mày nhìn tôi:

“Vợ chồng cãi nhau vài câu là chuyện thường. Cô mang thai mà cứ bỏ nhà đi lung tung là sao?”

“Nhìn chồng cô lo đến mức báo cảnh sát kìa!”

Tôi còn chưa kịp giải thích, Tôn Lỗi đã quỳ xuống trước mặt tôi, lạy như tế sao:

“Vợ à, anh xin em! Sau này anh không bênh mẹ nữa!”

“Ngày mai anh đưa bà về quê! Sau này trong lòng anh chỉ có em thôi!”

Không cho tôi kịp nói, anh ta cảm ơn cảnh sát rối rít, rồi quay lại nhìn tôi bằng nụ cười lạnh như quỷ dữ:

“Thẩm Tĩnh, em muốn ly hôn? Anh nói rõ cho em biết — không đời nào.”

“Chỉ cần chưa ly hôn, anh vẫn là chồng em! Dù em trốn đi đâu cũng không thoát khỏi tay anh!”

“Tĩnh Tĩnh à, vợ chồng mình có gì không thể nói cho rõ chứ~”

“Mẹ vẫn đang chờ mình ở nhà đó, về thôi. Lần này anh muốn xem đám bạn của em có cứu được em nhanh như lần trước không!”

Tôn Lỗi cười như ác quỷ từ địa ngục, kéo tay tôi lôi đi.

“Ngoan ngoãn về nhà với anh! Sau này yên phận làm vợ hiền, nuôi con, hầu hạ mẹ anh với Dao Dao!”

“Còn nếu cãi nhau có chuyện gì… đến lúc anh nóng giận đánh em liệt giường hay c.h.ế.t não ~ thì cũng là do em chuốc lấy!”

Tôn Lỗi không còn giấu bộ mặt quỷ dữ nữa, tôi giáng một cú đá mạnh vào mu bàn chân anh ta.

Ngay sau đó, tôi rút từ túi ra một chiếc dùi điện cầm tay, dí thẳng vào hông Tôn Lỗi.

Anh ta run rẩy ngã xuống đất, co giật. Lúc đó trợ lý của tôi vừa về đến, lập tức gọi quản lý khách sạn đuổi anh ta ra ngoài.

Tôn Lỗi bị kéo đi vẫn còn gào lên:

“Tôi là chồng cô ấy! Tôi có giấy kết hôn!”

“Dựa vào đâu mà đuổi tôi?!”

“Thẩm Tĩnh! Tôi sẽ tìm ra cô! Cô trốn đâu cũng vô ích!”

“Thẩm Tĩnh, cứ chờ đấy!”

Trợ lý đỡ tôi đang run rẩy toàn thân:

“Chị Tĩnh… phải làm sao bây giờ?”

Tôi nghiến răng, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ấy:

“Đưa tôi… đến bệnh viện…”

Sau trận xô xát vừa rồi, m.á.u từ hạ thân tôi chảy xuống tí tách như một dòng suối đỏ.

Phá thai ở tháng thứ tám chẳng khác gì sinh con, đứa bé bị kẹp nghiền nát, m.á.u thịt nhầy nhụa được lôi ra ngoài.

Tùy chỉnh
Danh sách chương